Linh hồn ta bị xé nát, không phải bởi lưỡi đao lạnh lẽo chém ngang cổ, mà bởi ánh mắt vô cảm của kẻ từng thề sẽ bảo vệ ta, khi hắn lạnh lùng ra lệnh "giết". Tiếng gió rít qua tai mang theo mùi tanh nồng của máu và bùn đất. Nước mắt ta không thể chảy, chúng đã cạn kiệt từ khi ta nhận ra mình chỉ là một con cờ thí, một thứ bỏ đi trong trò chơi quyền lực của đám người cao quý. Thân thể vô lực ngã xuống nền đất lạnh, cảm giác cuối cùng là cái đau rát của sợi dây thừng siết chặt cần cổ, rồi một cái rụt mạnh, và bóng tối nuốt chửng tất cả. *Chết tiệt! Chết như một con chó hoang.* Đó là kết thúc thảm hại của Nguỵ An Nguyệt, a hoàn phế vật, kẻ si tình ngu ngốc.
Một tiếng ho khan dữ dội xé toang lồng ngực, phổi như muốn nổ tung. An Nguyệt mở choàng mắt. Mùi ẩm mốc, mùi phân chuột và mùi nồng của thuốc bắc rẻ tiền xộc thẳng vào khứu giác, khiến dạ dày cô cuộn lên khó chịu. Xung quanh là bóng tối lờ mờ, chỉ có một khe hở nhỏ trên vách gỗ mục nát để lọt vào vài tia nắng mỏng manh, tựa như sợi chỉ vàng yếu ớt giữa không gian tù túng. Đầu đau như búa bổ, từng thớ thịt trên cơ thể nhức buốt, đặc biệt là sau lưng và bắp chân, nơi da thịt đang nóng rát đến bỏng người. An Nguyệt khẽ cử động, tiếng lạch cạch của tấm ván gỗ ọp ẹp dưới lưng vang lên khô khốc. Cô đang nằm trên một tấm chiếu rách nát, trải trực tiếp trên nền đất ẩm ướt, hơi lạnh thấm vào từng khớp xương.
*Cái quái gì đây? Đây không phải bệnh viện, cũng không phải căn hộ studio thuê đắt đỏ của mình!*
Trong đầu An Nguyệt là một mớ hỗn độn. Hình ảnh cô gái hiện đại, Lâm Vãn Thanh, một giám đốc marketing tài năng nhưng kiệt sức, vừa bị tông xe tải khi đang vội vàng chạy deadline. Tiếp đó là những mảnh ký ức chắp vá của một cô bé a hoàn còi cọc, gầy gò, đôi tay nứt nẻ vì giặt giũ, đôi chân chai sạn vì đi lại cả ngày, và ánh mắt luôn cúi thấp vì sợ hãi. Những ký ức đó đau đớn, nhục nhã, đầy rẫy những trận đòn roi và những lời mắng chửi vô cớ.
Cô gái a hoàn đó… chính là Nguỵ An Nguyệt.
Cái tên đó… chính là tên của cô ở kiếp trước.
Và đây là… Phủ Tể Tướng?
Lâm Vãn Thanh, hay giờ là Nguỵ An Nguyệt, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cả cơ thể cô run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì cơn sốt đang hoành hành dữ dội. Đầu óc cô lướt nhanh qua những thông tin vừa tiếp nhận. Cô đã xuyên không. Hay đúng hơn, cô đã trọng sinh. Trọng sinh vào chính cơ thể phế vật của mình, nhưng là vào thời điểm mười năm về trước, khi cô mới chỉ là một a hoàn mười hai tuổi, đang nằm hấp hối sau một trận đòn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Ký ức về cái chết của Lâm Vãn Thanh mờ nhạt, nhưng ký ức về cái chết của Nguỵ An Nguyệt thì lại rõ như in: sợi dây thừng lạnh lẽo, tiếng gào thét của đám đông, và nụ cười khinh bỉ của Tể Tướng phu nhân cùng ánh mắt thờ ơ của Thiếu gia Mộ Dung Phi – kẻ mà cô đã dại dột đem lòng yêu thương. Mười năm nữa, cô sẽ lại bị chính bọn họ đẩy vào chỗ chết nếu cô không làm gì đó.
*Không đời nào! Chết lần một là tai nạn, chết lần hai là ngu xuẩn!*
An Nguyệt cố gắng ngồi dậy, tấm ván gỗ lại kêu răng rắc. Toàn thân ê ẩm, cô nhìn xuống thân thể mình. Một bộ y phục a hoàn cũ nát, bám đầy bụi đất và vết máu đã khô. Cánh tay gầy gò nổi lên những vết bầm tím loang lổ. Khi sờ xuống phần lưng, cô cảm nhận được một mảng da thịt sưng tấy, nóng hầm hập, và một vết thương rách toác, đã bắt đầu sưng mủ. Mùi hôi thối của vết thương lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi thuốc bắc đắng ngắt. Cô biết rõ vết thương này. Đây là hậu quả của trận đòn mà Quản sự Ma Ma đã ban cho cô vì làm vỡ một chén trà ngọc.
Trong ký ức của Nguỵ An Nguyệt kiếp trước, cô bé đã chết vì vết thương này bị nhiễm trùng, kèm theo sốt cao và không được chữa trị. Cô đã nằm đây ba ngày, không một giọt nước, không một miếng cơm, chỉ chờ chết.
*Nhiễm trùng huyết? Ở cái thời đại này, đó là án tử hình!*
Lâm Vãn Thanh, người từng giành giải thưởng "Bác sĩ của năm" ở trường y trước khi rẽ sang ngành marketing vì tiền, lập tức phân tích tình hình. Sốt cao, vết thương mưng mủ, môi khô nứt nẻ vì mất nước. Nếu không can thiệp ngay, cô sẽ chết trong vòng một ngày tới.
Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng lạch cạch của những chiếc vòng bạc vang lên ngoài cửa. An Nguyệt lập tức nằm vật xuống, giả vờ yếu ớt, nhắm mắt lại. Cánh cửa gỗ ọp ẹp kẽo kẹt mở ra, mang theo luồng gió lạnh và ánh sáng chói chang từ bên ngoài, khiến cô phải nheo mắt.
"Con tiện tì đó chết chưa?" Giọng nói the thé, chua chát của Quản sự Ma Ma vang lên, kèm theo mùi hương nồng của phấn sáp và vải vóc đắt tiền. Tiếng bước chân của bà ta nặng nề, dứt khoát tiến vào. Theo sau là hai a hoàn trẻ tuổi khác, Lý Tú và Trần Lan, những kẻ luôn tìm cách nịnh hót Quản sự Ma Ma và bắt nạt những người yếu hơn.
"Khụ khụ… Ma Ma… dường như… vẫn còn thở nhẹ…" Lý Tú lên tiếng, giọng mang vẻ ghê tởm, cố gắng không nhìn về phía An Nguyệt.
"Hừ! Mạng nó cũng dai thật." Quản sự Ma Ma khịt mũi khinh thường. Giọng bà ta vang vọng trong căn phòng nhỏ, nghe rõ mồn một từng từ. "Để nó chết ở đây cũng tiện, đỡ phải vác xác đi đâu xa. Chờ đến tối, vứt xuống ao sen sau viện là xong. Vừa hay làm thức ăn cho cá, cũng không ai để ý."
An Nguyệt nằm im, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ bàn tay mập ú của Quản sự Ma Ma đang đặt lên trán mình. Nhiệt độ cơ thể cô vẫn đang tăng cao. Bà ta không nghĩ cô sẽ sống sót.
*Mẹ kiếp! Vứt xuống ao sen? Tưởng tôi là rác rưởi à?* Nội tâm Lâm Vãn Thanh gào thét. *Cái chết này, tôi đã từng trải qua một lần rồi. Không, không thể để mình chết một cách vô nghĩa như thế này nữa!*
"Lý Tú, Trần Lan, hai đứa dọn dẹp phòng này đi. Mấy thứ của con tiện tì này cũng chẳng có gì đáng giá, ném hết vào tro bếp. Sau này không ai được nhắc đến cái tên Nguỵ An Nguyệt nữa." Quản sự Ma Ma ra lệnh, giọng đầy vẻ chán ghét.
An Nguyệt nghe tiếng hai a hoàn kia bắt đầu lục lọi quanh mình. May mắn là cô vốn chẳng có gì. Một chiếc trâm gỗ cũ, một vài mảnh vải vụn, và một gói thuốc giặt rẻ tiền. Nhưng cô biết, mình cần tìm một thứ gì đó. Một con dao. Một miếng vải sạch. Bất cứ thứ gì!
Đột nhiên, An Nguyệt cảm thấy một cơn đau nhói ở bắp chân. Trần Lan đang dùng chân đá nhẹ vào đùi cô, như thể kiểm tra cô đã chết thật hay chưa. An Nguyệt ráng kìm nén tiếng rên.
"Ma Ma, xem kìa, con tiện tì này vẫn còn nắm chặt tay." Lý Tú lên tiếng, giọng tò mò.
Quản sự Ma Ma cúi xuống, ánh mắt sắc lẻm quét qua khuôn mặt An Nguyệt. "Để xem nó nắm cái gì." Bà ta dùng đầu ngón tay thô bạo cạy bàn tay An Nguyệt ra. Trong lòng bàn tay cô, không có gì cả. An Nguyệt đã nhanh trí nắm chặt một mảnh vỏ trấu từ tấm chiếu rách, giả vờ như đang bám víu vào thứ gì đó vô định.
"Hừm, đúng là phế vật, chết cũng không có gì đáng giá." Quản sự Ma Ma thất vọng. "Thôi được rồi, hai đứa ra ngoài đi. Ta sẽ gọi người đến mang xác nó đi."
Cánh cửa lại kẽo kẹt đóng lại. An Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cô biết, mình chỉ còn vài giờ đồng hồ. Nếu không hành động, cô sẽ chết thật. Lần này không có bệnh viện, không có thuốc kháng sinh. Chỉ có cô, và kiến thức y học hiện đại đã được mai một của Lâm Vãn Thanh.
Cô yếu ớt lật người lại, cố gắng tìm kiếm xung quanh. Căn phòng trống không, chỉ có tấm chiếu rách nát và vài xô nước bẩn. Nhưng đôi mắt sắc bén của Lâm Vãn Thanh không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Ở góc tường, nơi có một vết nứt lớn, có một mảng rêu xanh mọc bám víu, và cạnh đó là một vũng nước nhỏ đọng lại từ mái nhà dột nát. Quan trọng hơn, cô nhìn thấy một mảnh sành sắc nhọn, rơi ra từ chiếc bình gốm vỡ mà a hoàn trước đó đã dùng để đựng nước.
*Đây rồi! Thượng đế không tuyệt đường sống của tôi!*
An Nguyệt lết từng chút một, kéo lê thân thể đau nhức. Từng cử động nhỏ cũng khiến các vết bầm tím trên người cô nhức buốt. Mùi hôi thối từ vết thương sau lưng ngày càng nồng nặc. Đầu cô quay cuồng. Cô phải lấy được mảnh sành đó, và sau đó… cố gắng tự chữa trị.
Khi bàn tay gầy gò của cô chạm vào mảnh sành lạnh lẽo, một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa lài thoang thoảng từ khu vườn của tiểu thư Tể Tướng. Mùi hương ấy, trong ký ức của An Nguyệt kiếp trước, luôn gắn liền với sự xa hoa và những lời trêu chọc ác ý của đám tiểu thư nhà giàu. Nhưng với Lâm Vãn Thanh, nó chỉ đơn giản là mùi hương của sự sống, của hy vọng mong manh.
Cô dùng hết sức lực còn lại, chậm rãi kéo mảnh sành lại gần. Cô cần nước sạch, hoặc ít nhất là nước đun sôi để rửa vết thương. Nhưng ở đây, ngay cả nước uống cũng là một thứ xa xỉ. Tuy nhiên, kiến thức y học của cô đã mách bảo một điều: trong những khu vực ẩm ướt như thế này, đôi khi sẽ có những loại thảo mộc có tính kháng khuẩn tự nhiên.
Với vẻ tuyệt vọng, An Nguyệt nhìn quanh phòng một lần nữa. Mắt cô dừng lại ở một góc khuất. Có một kẽ hở nhỏ trên vách gỗ, đủ để cô nhìn thấy một khoảng sân nhỏ, nơi có một vài cây cỏ dại mọc lộn xộn. Và ở đó, cô nhìn thấy một thứ. Một cây lá nhỏ, với những chiếc lá hình tim, mọc bò dưới đất, có những chùm hoa trắng li ti.
*Rau diếp cá?*
An Nguyệt tròn mắt. Nếu trí nhớ cô không lầm, rau diếp cá (hay còn gọi là Ngư Tinh Thảo) trong y học dân gian hiện đại có tính kháng khuẩn, chống viêm rất tốt. Nó mọc hoang dại khắp nơi. Có lẽ đây là thứ duy nhất cô có thể dùng ngay lúc này.
Cô lại bò lết về phía vách gỗ, cố gắng nhìn rõ hơn. Đúng là rau diếp cá! Đây là một cơ hội sống mong manh. Nhưng làm thế nào để ra ngoài? Cánh cửa đã bị khóa. Ngay cả khi không bị khóa, cô cũng không thể bước ra ngoài mà không bị phát hiện.
Đột nhiên, tiếng bước chân lại vang lên ngoài cửa. Lần này, không phải là Quản sự Ma Ma hay đám a hoàn kia. Tiếng bước chân nhẹ hơn, nhưng dứt khoát hơn. An Nguyệt vội vàng giấu mảnh sành vào dưới chiếu, nằm im, giả vờ như đã bất tỉnh.
Cánh cửa lại mở. Lần này, mùi hương trầm thanh mát bay vào, cùng với mùi hoa lan quý phái. Người bước vào không phải là Quản sự Ma Ma. Một bóng dáng mảnh mai, yểu điệu, trong bộ y phục gấm vóc màu xanh ngọc, bước vào. Mái tóc đen nhánh được búi cao, cài trâm phượng vàng, khuôn mặt trái xoan trắng muốt không tì vết. Đôi mắt phượng sắc sảo, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười dịu dàng.
Đó là Mộ Dung Yên, tiểu thư duy nhất của Phủ Tể Tướng. Kẻ đẹp đẽ, tài hoa, và độc ác tột cùng. Kẻ đã đẩy Nguỵ An Nguyệt vào chỗ chết trong kiếp trước.
"Nguỵ An Nguyệt." Giọng nói của Mộ Dung Yên thanh thoát như tiếng chim hót, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, tựa như băng tuyết phủ lên nhung lụa. "Tỉnh lại đi. Ngươi không cần giả vờ."
An Nguyệt giật mình. Cô mở mắt, ánh mắt đối diện với Mộ Dung Yên. Gương mặt Mộ Dung Yên vẫn toát lên vẻ thương xót giả tạo, nhưng đôi mắt thì lạnh như dao.
"Tiểu thư…" An Nguyệt yếu ớt lên tiếng, cố gắng giữ vẻ sợ hãi của một a hoàn nhỏ bé. Cô cảm nhận được từng thớ thịt trên cơ thể đang gồng lên vì căng thẳng. Cô nhớ rõ, Mộ Dung Yên là người đã gài bẫy để cô bị đổ tội mưu sát Hoàng tử trong kiếp trước, chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết thảm của cô.
Mộ Dung Yên khẽ thở dài, nụ cười vẫn treo trên môi. "Ngươi xem, tỷ muội tình thâm, ta thật sự không muốn nhìn thấy ngươi nằm đây chờ chết. Nhưng đáng tiếc, phụ thân ta lại đang rất giận dữ. Ngươi đã làm mất một vật rất quan trọng của ông ấy."
An Nguyệt ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Yên, ánh mắt không còn sự ngu ngốc của a hoàn kiếp trước, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và cảnh giác của Lâm Vãn Thanh. *Mất một vật quan trọng? Lúc nào? Và tại sao lại là mình?*
"Tiểu thư… ta không hiểu…" An Nguyệt lắp bắp.
Mộ Dung Yên ngồi xuống bên cạnh An Nguyệt, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng nụ cười càng lúc càng lạnh hơn. Cô ta vươn tay, nhẹ nhàng vén vài sợi tóc lòa xòa trên trán An Nguyệt, động tác tưởng chừng như quan tâm nhưng lại khiến An Nguyệt rợn tóc gáy.
"Không hiểu ư? Ngươi đã trộm đi viên dạ minh châu mà Hoàng thượng ban tặng cho phụ thân ta vào đêm qua. Một viên minh châu ngàn vàng, có thể soi sáng cả một gian phòng. Phụ thân ta đã ra lệnh, nếu không tìm thấy viên ngọc đó trước tối mai, tất cả a hoàn trong phủ, kể cả ngươi, đều sẽ phải bị xét hỏi, và người cuối cùng bị phát hiện, sẽ phải chịu tội trộm cắp và mưu đồ phản nghịch."
An Nguyệt chết lặng. Viên dạ minh châu? Trộm cắp? Phản nghịch? Đây không chỉ là một cái bẫy đơn thuần nữa rồi. Đây là
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Khắc Đầu Tiên
11,642 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Hỏa Cuồng Nhiệt
8,241 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mầm Mống Biến Cố
11,059 từ
🔒 Đăng nhập
9
Sóng Ngầm Dưới Hoa
8,061 từ
🔒 Đăng nhập
10
Màn Tre Rách, Dưới Bóng Họa
9,811 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lưỡi Dao Cùn Và Hoa Hồng Độc
11,375 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hương Thuốc Độc Và Mưu Kế
12,683 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lưỡi Dao Giấu Trong Sen
12,438 từ
🔒 Đăng nhập
14
Sen Rực Nọc Độc
9,538 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Thì Thầm Của Phượng Hoàng Hủ Bại
13,155 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vòng Xiềng Phượng Hoàng
11,529 từ
🔒 Đăng nhập
18
Long Đình Huyết Ám
12,453 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giải Độc Cung Tâm
10,815 từ
🔒 Đăng nhập
20
Phượng Hoàng Trùng Sinh
11,248 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn