Một tổng tài bá đạo, quyền lực của thế kỷ 21, sau một tai nạn máy bay lại xuyên về thân phận một vị vua trẻ tuổi đang gặp nguy hiểm của một vương quốc cổ đại. Với tầm nhìn chiến lược và kinh nghiệm kinh doanh hiện đại, chàng không chỉ dẹp loạn triều chính, chống lại kẻ thù ngoại bang mà còn xây dựng một đế chế hùng
Cả thân thể anh như bị xé toạc, kéo lê qua một hố đen vô tận trước khi bị ném thẳng vào một tấm nệm lụa mềm mại, sực nức mùi trầm hương xa lạ. Một cơn đau buốt xé dọc thái dương, tựa như có ngàn mũi kim châm vào từng tế bào thần kinh, khiến anh phải nghiến chặt răng, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Mí mắt nặng trĩu, nhưng khi cố gắng hé mở, thứ đập vào mắt không phải ánh đèn LED lạnh lẽo của khoang hạng nhất hay ánh nắng chói chang phản chiếu từ cánh máy bay nổ tung, mà là một vòm trần chạm trổ rồng phượng tinh xảo, phủ đầy những áng mây vàng kim, lấp lánh dưới ánh nến leo lét. Mùi trầm hương đặc quánh vương vít trong không khí, quyện lẫn với mùi thuốc bắc ngai ngái và một chút ẩm mốc của không gian kín, khiến lồng ngực anh quặn thắt. Cổ họng khô rát, anh nếm thấy vị kim loại mằn mặn của máu nơi khóe môi, và cả một vị đắng chát khó gọi tên, không phải của thuốc, mà là của sự tuyệt vọng, của một cơn sợ hãi vẫn còn len lỏi trong từng thớ thịt. Anh nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ bằng gỗ, tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó rất xa, và cả tiếng thở dốc nặng nề của chính mình.
"Chết tiệt!" Anh cố gắng bật dậy, nhưng một cơn choáng váng ập đến, đẩy anh trở lại gối mềm. Lực ly tâm của chiếc máy bay rơi tự do vẫn còn ám ảnh trong từng tế bào, nhưng giờ đây, một thứ cảm giác còn đáng sợ hơn đang bao trùm: cảm giác xa lạ với chính cơ thể mình. Bàn tay anh run rẩy đưa lên sờ trán, làn da trắng bệch, lạnh toát. Mái tóc dài, đen nhánh như thác nước, không phải kiểu tóc cắt undercut gọn gàng mà anh vẫn thường vuốt keo. Anh sờ xuống ngực, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của một trái tim không phải của mình. Lâm Phong, Tổng tài tập đoàn L&P, người vừa thoát chết trong gang tấc khỏi một vụ tai nạn máy bay thảm khốc, giờ đây lại nằm trên một chiếc giường cổ kính, trong một thân thể hoàn toàn xa lạ. "Đây là cái quái gì? Phim trường? Hay là... một trò đùa bệnh hoạn của đám đối thủ?" Nội tâm anh gào thét, sự bàng hoàng trộn lẫn với cơn thịnh nộ quen thuộc của một kẻ nắm quyền sinh sát. Anh là Lâm Phong, kẻ tự tay dựng nên đế chế tài chính từ hai bàn tay trắng, kẻ đã đạp đổ không biết bao nhiêu đối thủ sừng sỏ. Anh chưa bao giờ tin vào những chuyện hoang đường như xuyên không, trọng sinh. Vậy mà giờ đây, anh đang trải nghiệm nó một cách chân thực đến rợn người. Làn da non nớt, mỏng manh dưới lớp áo gấm thêu rồng còn thơm mùi xạ hương, rõ ràng là một thân thể thiếu niên, hoàn toàn đối lập với cơ bắp săn chắc, chai sạn vì tập luyện của anh ở thế kỷ 21. Anh cố gắng cử động các ngón chân, cảm nhận từng đốt xương khẽ cựa quậy, nhưng sự yếu ớt bủa vây khiến mỗi động tác đều trở nên nặng nhọc.
Tiếng động khẽ khàng từ ngoài vọng vào, kéo anh ra khỏi mớ hỗn độn trong tâm trí. Một cánh cửa gỗ chạm trổ hình mây nước từ từ hé mở, lọt vào ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn lồng treo ngoài hành lang. Mùi ẩm mốc và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn bên ngoài luồn vào, xen lẫn với tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó đang tiến đến. Một bóng người già cả, dáng vẻ gầy gò, mặc áo bào màu xám tro, khẽ khàng bước vào. Gương mặt người đó hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt trũng sâu nhưng ánh lên vẻ lo lắng đến cực độ khi nhìn thấy anh. Lâm Phong nhận ra ngay đó là một thái giám, qua chiếc áo bào đặc trưng và giọng nói the thé khi người đó khẽ gọi: "Hoàng thượng, người tỉnh rồi ư?"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hoàng thượng? Cái quái gì thế này? Anh muốn bật cười, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra một tiếng khản đặc. "Nước..." Giọng anh yếu ớt, thều thào, không phải chất giọng trầm khàn, uy quyền của Lâm Phong mà anh vẫn tự hào. Nó là một giọng nói non nớt, có chút run rẩy, giống như tiếng ve sầu sắp tắt.
Thái giám Lý Ân vội vã tiến đến, quỳ sụp bên giường, đôi tay run rẩy dâng lên một chén nước ấm. Hơi nước mờ ảo bốc lên từ chiếc chén bằng sứ xanh ngọc, mang theo mùi lá bạc hà thoang thoảng. Lâm Phong khó khăn chống tay ngồi dậy, cảm nhận cơn đau đầu như búa bổ vẫn chưa nguôi. Từng khớp xương kêu răng rắc như đã lâu không được cử động. Anh đón lấy chén nước, cảm nhận độ ấm của sứ men chạm vào lòng bàn tay. Vị nước thanh mát, ngọt dịu trôi xuống cổ họng, xoa dịu cơn khát cháy bỏng. Anh uống cạn, rồi đặt chén xuống khay gỗ nhỏ bên cạnh, nghe tiếng chén chạm khay kêu lách cách trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Lý Ân vẫn quỳ, đôi mắt già nua không dám nhìn thẳng, chỉ nhìn xuống gấu áo bào rồng của anh, nhưng ánh mắt ấy không giấu nổi sự vui mừng xen lẫn lo âu.
"Hoàng thượng, người đã hôn mê ba ngày ba đêm rồi. Bọn nô tài lo lắng vô cùng." Giọng Lý Ân the thé, nhưng tràn đầy sự chân thành. "Tạ ơn trời đất, người đã tỉnh lại. Nếu không, thần biết ăn nói làm sao với Tiên đế trên trời cao."
Ba ngày ba đêm? Lâm Phong lướt mắt qua căn phòng. Ánh nến chập chờn trên giá đồng, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên tường. Chiếc giường bằng gỗ trạm rồng tinh xảo, rèm the mỏng manh buông rủ. Một chiếc bàn thấp đặt ở góc phòng, bên trên là nghiên bút, một chồng sách cổ và một chậu lan hồ điệp đang hé nở những cánh hoa tím nhạt, tỏa hương thơm ngát. Tất cả đều toát lên vẻ cổ kính, xa hoa nhưng cũng đầy vẻ u ám, nặng nề. Mùi trầm hương vẫn vương vít, khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn. Anh nhận ra mình không còn ở thế giới hiện đại nữa. Đây không phải mơ, không phải phim trường. Anh thực sự đã xuyên không. Lâm Phong hít sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Được rồi, Lâm Phong, mày đã từng đối mặt với những thương vụ bạc tỷ mà rủi ro còn cao hơn thế này. Sống sót sau vụ máy bay rơi đã là kỳ tích, thì việc này cũng chỉ là một level mới của thử thách thôi." Nội tâm anh tự nhủ, một tia lửa thép lóe lên trong ánh mắt vốn còn mờ mịt.
"Nói cho trẫm biết... đã xảy ra chuyện gì?" Anh cố gắng dùng giọng điệu trầm hơn, bắt chước cách nói chuyện của những nhân vật cổ trang mà anh từng xem qua phim ảnh, nhưng vẫn còn chút ngượng nghịu. Anh cảm nhận rõ sự khác biệt giữa chiếc lưỡi của mình và chiếc lưỡi của thân thể mới, như có một tấm màn vô hình ngăn cách.
Lý Ân ngẩng đầu lên, nét mặt đầy vẻ do dự. "Bẩm Hoàng thượng, người... người bị trúng hàn khí quá nặng trong lúc đi tuần săn bắn ở rừng Hoang Sơn. Đại y viện đã chẩn đoán là bệnh nặng, e rằng... e rằng khó qua khỏi. May mắn thay, người đã qua được kiếp nạn này." Ông ta nói đến đây thì nghẹn lại, cúi đầu sát đất. "Nô tài đáng chết, đã không chăm sóc Hoàng thượng chu đáo."
Lâm Phong nhíu mày. Hàn khí? Săn bắn? Anh nhớ mình đang trên đường đến Tokyo để ký kết một hợp đồng dầu khí trị giá hàng tỷ đô la, không phải đi săn cái thứ quái quỷ gì ở Hoang Sơn. Rõ ràng, Lý Ân đang kể về kiếp sống của vị vua mà anh đang chiếm giữ thân xác. "Không phải vậy." Anh lập tức phủ nhận trong đầu. "Đây là cái cớ. Chắc chắn không đơn giản là 'trúng hàn khí'." Với kinh nghiệm của một tổng tài từng đối mặt với vô vàn âm mưu, anh biết rõ những lời nói hoa mỹ thường che giấu sự thật tàn khốc nhất. Sự yếu ớt của cơ thể này, cơn đau đầu như búa bổ, và cả cái cảm giác mơ hồ về một cú va đập mạnh mẽ, không giống như một người bệnh thông thường.
Anh nhìn Lý Ân, ánh mắt sắc bén quét qua từng biểu cảm trên khuôn mặt già nua. "Nói thật. Trẫm không phải kẻ ngốc." Anh đặt tay lên tấm chăn gấm thêu rồng, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của sợi vải lướt qua các ngón tay. "Đừng vòng vo. Chuyện gì đã xảy ra trong ba ngày trẫm hôn mê? Ai đã đến thăm trẫm? Ai đã xử lý triều chính?" Anh ra lệnh, giọng nói tuy yếu ớt nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khiến Lý Ân rùng mình. Không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và tiếng Lý Ân thở gấp.
Lý Ân run rẩy, đôi mắt lấm lét nhìn quanh như sợ có tai vách mạch rừng. "Bẩm Hoàng thượng... trong ba ngày người hôn mê, Nhiếp Chính Vương đã thay mặt người xử lý triều chính. Còn về người thăm bệnh... chỉ có Thái hậu nương nương ghé qua một lần, và rồi... rồi không ai khác dám bước chân vào tẩm cung của người." Giọng ông ta nhỏ dần, như tiếng muỗi vo ve, nhưng từng từ lại như những mũi dao găm thẳng vào tim Lâm Phong.
Nhiếp Chính Vương. Thái hậu. Không ai dám bước chân vào tẩm cung. Quá rõ ràng. "Chết tiệt! Vừa xuyên không đã dính ngay vào kịch bản bị hạ bệ rồi à?" Lâm Phong nghiến răng. "Thân thể này yếu ớt đến mức nào? Có lẽ còn đang trên bờ vực của cái chết. Hắn ta chắc chắn đã lợi dụng cơ hội này để củng cố quyền lực." Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh, không phải vì bệnh tật, mà vì sự nguy hiểm đang rình rập. Cái mùi thuốc bắc ngai ngái trong không khí bỗng trở nên đáng ngờ hơn bao giờ hết. Có phải thuốc chữa bệnh, hay là... thuốc độc chậm?
"Phụ Hoàng còn sống hay đã băng hà?" Lâm Phong hỏi, giọng nói nặng trĩu. Dù là thân phận mới, nhưng anh vẫn cần phải tìm hiểu gốc gác của mọi chuyện.
Lý Ân cúi rạp người hơn nữa, dường như sợ hãi đến cực độ. "Tiên đế đã băng hà từ nửa năm trước, Hoàng thượng kế vị. Người... người đã quên rồi ư?"
Thì ra vậy. Anh là một vị vua trẻ, mới lên ngôi. "Mới lên ngôi đã bị hạ độc, chả trách." Lâm Phong lẩm bẩm trong đầu. "Thằng ranh con này chắc yếu đuối lắm nên mới bị bọn cáo già này bắt nạt. Nhưng tao thì khác." Một ngọn lửa nung nấu dũng khí bùng lên trong lồng ngực anh. Anh, Lâm Phong, chưa bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai.
Anh hít một hơi sâu, mùi trầm hương và thuốc bắc vẫn không thể át đi mùi ẩm mốc, cũ kỹ của không khí trong căn phòng. Anh cảm nhận được từng sợi tơ lụa thêu rồng trên chiếc chăn đang cọ vào làn da mình, lạnh lẽo và lạ lẫm. "Lý Ân," anh nói, giọng vang lên có chút khàn đặc, "Người hãy kể cho trẫm nghe mọi chuyện từ đầu, về tình hình triều chính, về Nhiếp Chính Vương, về Thái hậu, và cả về thân thể này. Đừng bỏ sót một chi tiết nào. Trẫm muốn biết rõ từng ngóc ngách của vương triều này." Anh nhìn thẳng vào Lý Ân, ánh mắt sắc như dao cạo, mang theo sự uy hiếp không thể chối cãi của một vị vua, xen lẫn sự lạnh lùng của một ông trùm kinh doanh. Anh biết, đây là cuộc chiến sinh tử. Và anh, Lâm Phong, không bao giờ thua cuộc.
Đột nhiên, từ bên ngoài tẩm cung vọng vào tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp, cùng tiếng những cung nữ, thái giám hốt hoảng kêu lên. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của một đội quân đang tiến đến gần, mang theo mùi sắt gỉ của áo giáp và mùi mồ hôi đặc trưng của những kẻ võ biền. Âm thanh đó át hẳn tiếng gió, tiếng côn trùng đêm, khiến cả căn phòng rung lên nhè nhẹ. Lý Ân tái mét mặt mày, run rẩy ngẩng đầu. "Hoàng thượng... không hay rồi! Là... là Nhiếp Chính Vương!"
Một bóng người cao lớn, khoác áo bào rồng màu đen tuyền, thêu hình mãng xà vàng kim lấp lánh, sừng sững xuất hiện ngay ngưỡng cửa. Hắn ta không đợi ai cho phép, trực tiếp xông vào, theo sau là hơn chục thị vệ áo đen, tay lăm lăm trường kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua khắp căn phòng. Khuôn mặt Nhiếp Chính Vương khắc khổ, đôi mắt sâu hoắm, sắc lẻm như chim ưng, ẩn chứa sự tàn nhẫn và tham vọng không đáy. Mùi trầm hương trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn, hòa lẫn với mùi mồ hôi và mùi sắt lạnh lẽo của binh khí. Hắn ta nhìn thẳng vào Lâm Phong đang ngồi trên giường, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng, ẩn chứa sự khinh miệt và đắc thắng.
"Ồ, Hoàng thượng đã tỉnh giấc rồi sao? Bổn vương cứ tưởng bệ hạ sẽ vĩnh viễn ngủ say, để thiên hạ được yên bình." Giọng hắn ta trầm đục, như tiếng sấm rền, vang vọng khắp tẩm cung, mang theo sự chế giễu không thể che giấu. Lý Ân hoảng sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy gấu áo bào của Lâm Phong.
Lâm Phong cảm nhận rõ từng sợi tơ lụa mềm mại dưới ngón tay, nhưng trong lòng anh là một cơn sóng dữ dội. Hắn ta, Nhiếp Chính Vương, kẻ nắm giữ quyền lực thực sự, kẻ đã đẩy vị vua trẻ này vào chỗ chết. Anh nhìn thẳng vào mắt Nhiếp Chính Vương, ánh mắt không hề nao núng, mặc dù cơ thể vẫn còn yếu ớt, dù hơi thở vẫn còn gấp gáp. "Ngươi... Nhiếp Chính Vương... có ý gì?" Anh cố gắng gằn giọng, nhưng vẫn còn chút run rẩy. Hắn ta đã đến. Ngay lúc này. Trong đêm tối. Không nghi ngờ gì nữa, hắn muốn kết liễu anh. Mùi tử khí bỗng trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, len lỏi vào từng tế bào. Lâm Phong cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng không phải là sự sợ hãi. Đó là sự kích thích của một trận chiến mới, một cuộc đấu trí sinh tử, nơi mà anh, Lâm Phong, sẽ không bao giờ để mình trở thành con cờ trong tay kẻ khác.
Nhiếp Chính Vương cười khẩy, bước thêm một bước, tiếng ủng da giẫm trên sàn gỗ vang lên khô khốc. "Ý gì ư? Bổn vương chỉ lo cho long thể của bệ hạ mà thôi. Chẳng phải bệ hạ đã yếu đến mức không thể tự lo cho mình rồi sao? E rằng, cả giang sơn này cũng không thể đặt vào tay một kẻ bệnh tật như người được." Hắn ta không che giấu ý định của mình, những lời nói sắc như dao găm, không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng nề.
Lâm Phong nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận cơn đau nhói. Anh nhìn xung quanh, nhận ra tất
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Yến Tiệc Dưới Lưỡi Dao
8,748 từ
🔒 Đăng nhập
7
Thần Y Hay Yêu Thuật?
12,213 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thần Y Hay Âm Mưu?
13,036 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hồi Sinh: Dấu Vết Âm Mưu
7,372 từ
🔒 Đăng nhập
10
Sương Mù Cung Đình
13,186 từ
🔒 Đăng nhập
11
Dạ Yến U Mịch
7,284 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hương Âm Mưu Nơi Tẩm Điện
13,521 từ
🔒 Đăng nhập
13
Hương Mê Hoặc, Ván Cờ Lật
10,681 từ
🔒 Đăng nhập
14
Hương Độc Phản Phệ
11,167 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lật Màn Kịch Độc
10,179 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mưu Kế Độc Trà
11,165 từ
🔒 Đăng nhập
17
Độc Trà Mưu Sát
13,000 từ
🔒 Đăng nhập
18
Mưu Đồ Thâm Sâu
9,480 từ
🔒 Đăng nhập
19
Canh Bạc Cuối Cùng
8,541 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thịnh Thế Bình Minh
7,670 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn