Màn đêm buông xuống, phủ kín kinh thành Vĩnh An bằng một tấm voan đen như mực. Trong lãnh cung tịch mịch, ánh trăng vỡ vụn xuyên qua song cửa sổ ám đầy bụi, đổ bóng xiêu vẹo lên thân ảnh gầy gò của Hoàng hậu Tô Mạn. Nàng quỳ trước án thư lạnh lẽo, tay run rẩy đặt lên bức chiếu chỉ vàng ố. “Phế hậu… ban chết…” Từng chữ như những mũi kim băng, găm thẳng vào tim nàng.
Kiếp trước, nàng quá ngây thơ. Tin vào tình yêu, tin vào lời hứa hẹn của phu quân. Để rồi, khi hắn lên ngôi cửu ngũ, nàng bị vứt bỏ như một món đồ chơi cũ. Gia tộc lụi tàn, cha mẹ bị gán tội mưu phản, huynh đệ bị tru di. Còn nàng, uống cạn chén rượu độc trong đêm tân hôn của hắn và ả tiện tì khuê mật.
“Không! Ta không cam lòng!” Tô Mạn gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa. "Nếu có kiếp sau, ta nguyện làm ác quỷ, xé nát từng kẻ đã chà đạp ta!"
Một cơn đau nhói đột ngột ập đến, dữ dội như xé toạc linh hồn. Khi nàng mở mắt lần nữa, ánh trăng vẫn vằng vặc qua song cửa, nhưng tấm lưng cong gầy đã thẳng tắp. Tay nàng siết chặt một chiếc điện thoại di động – vật thể kỳ lạ mà nàng chưa từng thấy. Màn hình sáng lên, hiển thị một ứng dụng với biểu tượng chiếc loa màu xanh lá. Dòng chữ lớn hiện ra: “**ChatGPT – Trợ lý Thông minh**”.
*“Chào mừng chủ nhân quay về. Bạn có 30 giây để xác nhận danh tính. Nếu không, hệ thống sẽ tự động xóa dữ liệu và khởi động lại.”* Giọng nói máy móc vang lên trong đầu, lạnh lùng nhưng đầy uy quyền.
Nội tâm Tô Mạn gào thét: *“WTF? Đây không phải là điện thoại của mình à? Mình đang ở đâu? Ai là chủ nhân? Và cái quái gì là ChatGPT? Chả lẽ mình xuyên không? Hay trọng sinh? Hay cả hai?”*
Bàn tay nàng vô thức chạm vào màn hình. “Xác nhận.” Nàng khẽ nói, chất giọng khô khốc.
*“Xác nhận thành công. Chúc mừng chủ nhân Tô Mạn đã tái sinh. Nhiệm vụ của bạn: Thay đổi vận mệnh, bảo vệ gia tộc, trả thù những kẻ đã hãm hại. Hệ thống sẽ cung cấp thông tin và chiến lược dựa trên dữ liệu lịch sử và phân tích xác suất. Bạn có muốn bắt đầu không?”*
Tô Mạn ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại. Kiếp trước, nàng bị buộc tội mưu phản, gia đình nàng bị tru di. Nhưng… giờ đây, nàng lại đang ngồi trong chính căn phòng này, ở cái tuổi mười lăm, trước khi mọi bi kịch xảy ra.
