Ánh nắng nhạt dần, những chiếc lá trên cây cọ xát vào nhau, tạo nên âm thanh rì rào như những lời thì thầm của thiên nhiên. Nhóm bạn trẻ, gồm có Hoàng, Minh, Lương và Anh, đã tụ tập bên một chiếc cổng gỗ cổ xưa, nằm khuất sau một bụi cây rậm rạp trong công viên. Chẳng ai nhớ rõ lần đầu tiên nghe thấy lời đồn về cánh cổng này, nhưng tò mò đã đưa họ đến đây – một nơi mà nhiều người nói là có phép thuật.
“Cậu chắc chắn không?” Minh hỏi, ánh mắt lấp lánh sự hồi hộp.
“Chắc chứ! Có người từng nói, nếu bước qua cánh cổng này, ta sẽ đến một vương quốc huyền bí mà chẳng ai có thể tưởng tượng nổi!” Hoàng, người dẫn đầu, khẳng định với một nụ cười tự tin, nhưng bên trong, anh cũng không khỏi hồi hộp.
“Nghe như phim kinh dị ấy,” Anh nói, nhún vai, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi cánh cổng. “Biết đâu bên kia chỉ có ma quái, chẳng có gì tốt đẹp đâu.”
“Kiểu gì cũng phải thử!” Lương, cô bạn có tính cách mạnh mẽ, quả quyết. “Chúng ta không thể chỉ ngồi đây và tưởng tượng.”
Thế là, như bị cuốn theo dòng nước, cả bốn người đồng loạt nắm tay nhau, cùng nhau bước qua cánh cổng. Làn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến họ rùng mình. Khi bước qua ngưỡng cửa, thế giới xung quanh bỗng chốc thay đổi hoàn toàn.
Họ đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, nơi mặt trời không còn sáng như trước, mà chỉ tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Những bóng cây đen sì, với những hình thù kỳ quái, vươn ra như những cánh tay tuyệt vọng. Cảnh vật xung quanh mang một vẻ đẹp bí ẩn nhưng lại nhuốm màu u ám.
“Đây… không phải là thế giới mà chúng ta tưởng đâu,” Minh nói, giọng run run. “Chúng ta đã đi đến đâu vậy?”
“Nghe này!” Lương cất tiếng, “Trước tiên, chúng ta cần tìm hiểu xem nơi đây có gì và thử tìm cách trở về.”
Bỗng, từ phía xa, có tiếng cười khúc khích vang lên. Một nhóm sinh vật kỳ dị, với hình dạng giống như những con búp bê, xuất hiện từ trong những bóng cây tối tăm. Chúng di chuyển một cách lạ lùng, đôi mắt lấp lánh như ánh sao.
