Trong thế kỷ 21, Mộ Khanh là đặc công số một, lạnh l
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Chết Rồi, Lại Tỉnh Dậy — Đọc thử miễn phí
Viên đạn xuyên qua tim lạnh lẽo như một lời hứa bội phản, mang theo mùi thuốc súng và vị tanh nồng của máu tươi, nhưng Mộ Khanh không hề cảm thấy đau đớn. Nàng chỉ thấy khinh bỉ. Khinh bỉ lũ người tự nhận là đồng đội, khinh bỉ cái tổ chức đã nuôi dưỡng nàng để rồi đạp đổ nàng không chút do dự. Ánh mắt xanh biếc của viên đạn bắn tỉa cuối cùng từ từ mờ đi, những hình ảnh chớp nhoáng của chiến trường khốc liệt, của những đêm dài trinh sát dưới làn mưa bụi, của mùi đất ẩm và lá cây mục nát trên những chiến tuyến xa xôi, tất cả đều tan biến. Nàng là đặc công số một, một cỗ máy chiến đấu vô cảm, được rèn luyện để không bao giờ thất bại, không bao giờ để lộ yếu điểm. Vậy mà, nàng lại chết vì thứ ngu xuẩn nhất trên đời: niềm tin. Đôi môi mỏng mỉm cười nhạt, một nụ cười khinh miệt và thản nhiên đến đáng sợ ngay cả trong giây phút cận kề cái chết. "Vậy ra, kết cục của Mộ Khanh này... chỉ là một cái chết tồi tàn trong vũng máu của chính mình ư?"
Mọi giác quan chìm vào bóng tối sâu thẳm, kéo theo cảm giác lơ lửng, vô trọng lượng. Không lạnh, không nóng, không đau, không gì cả. Chỉ là một khoảng không vô tận. Cho đến khi, một làn hơi lạnh buốt xộc thẳng vào buồng phổi khô khốc, đánh thức từng tế bào đang ngủ vùi. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi, hòa lẫn với một thứ hương thảo dược nồng nặc, xen lẫn chút tanh tưởi của máu cũ. Mộ Khanh giật mình mở bừng mắt.
Trần nhà bằng gỗ mục, lợp ngói đen xám xịt, phía trên là những tấm rui mè giăng mạng nhện dày đặc. Ánh sáng lờ mờ hắt vào từ một ô cửa sổ giấy đã rách nát, xuyên qua làn bụi li ti nhảy múa trong không khí. Nàng cố gắng cử động, nhưng toàn thân đau nhức rã rời, xương cốt như bị đánh gãy từng khớp. Một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi cổ họng khô khốc. Giọng nói của nàng... quá mức yếu ớt, lại có vẻ non nớt. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Mộ Khanh ngước nhìn xuống thân thể mình. Một bộ y phục bằng vải thô màu xám, sờn cũ và dính đầy vết máu khô. Không phải bộ đồ chiến đấu của nàng, không phải cơ thể rắn chắc, đầy sẹo chai sạn quen thuộc của nàng. Đây là một cơ thể hoàn toàn xa lạ – nhỏ bé, yếu ớt, gầy gò, đôi tay mềm mại và xanh xao như cành liễu trước gió. Mái tóc dài, đen nhánh xõa tung trên gối, rối bời và bết dính. Một cảm giác ghê tởm dâng lên. Nàng là ai? Tại sao nàng lại ở đây?
Tiếp theo là một cơn đau nhói bất chợt ập đến, dữ dội như búa bổ, hàng loạt ký ức không phải của nàng ồ ạt tràn vào tâm trí.
Đại Càn quốc, năm Vĩnh Trinh thứ mười tám.
Hoàng cung nguy nga, tráng lệ.
Thập Tam Hoàng Nữ, Mộ Khanh.
Cùng tên, nhưng số phận khác biệt một trời một vực.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hoàng Nữ Mộ Khanh này là con gái của Càn Đế và Hiền phi. Hiền phi mất sớm, Hoàng Nữ từ nhỏ đã yếu đuối bệnh tật, lại không được Càn Đế sủng ái. Nàng bị ghẻ lạnh, bị các huynh tỷ coi thường, bị các cung nữ thái giám khinh bỉ. Sống trong lãnh cung hoang phế, suốt ngày bầu bạn với sách vở và cỏ dại. Mới mười lăm tuổi, nàng đã nếm trải đủ mọi cay đắng của thế gian. Mấy ngày trước, nàng bị một cung nữ tên là Thu Nguyệt lừa uống thuốc độc, sau đó bị vứt vào một cái giếng hoang trong hậu viện, may mắn được một lão cung nữ già yếu phát hiện và cứu vớt, nhưng cũng chỉ là giãy giụa trong đau đớn chờ chết.
Mộ Khanh của thế kỷ 21 cau mày. *Khốn nạn! Một câu chuyện điển hình của thể loại "cung đấu" rẻ tiền. Bị hạ độc, bị vứt bỏ? Này, có cần phải bi kịch đến thế không?* Nàng cố gắng nhổm dậy, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Khó khăn lắm mới ngồi tựa vào vách tường lạnh lẽo, tấm lưng trần khẽ cọ vào lớp vôi vữa bong tróc, cảm giác ngứa rát khó chịu. Nàng nhìn quanh căn phòng. Đây đúng là một lãnh cung điển hình trong phim ảnh: ẩm thấp, tối tăm, đồ đạc cũ kỹ, thậm chí còn có mùi chuột bốc lên từ một góc tường. Bên cạnh giường là một cái bàn gỗ mục, bên trên đặt một ấm trà nguội ngắt và mấy bát thuốc đã cạn. Chắc là thứ thuốc mà cung nữ già kia đã cố gắng tìm cho nàng.
Mộ Khanh hít sâu một hơi. Mùi thảo dược này... nàng nhận ra một số vị, là những loại thuốc có tác dụng giải độc và an thần cơ bản. Không tệ. Mặc dù kiến thức y học của nàng chủ yếu là sơ cứu chiến trường và hóa chất hiện đại, nhưng nàng cũng đủ thông minh để biết cách tự cứu mình trong tình thế này. Cảm giác đau đầu dần dịu bớt, nhưng cơn khát thì vẫn hành hạ. Nàng cố đưa tay với lấy ấm trà.
Cạch!
Âm thanh nhỏ nhưng đủ khiến Mộ Khanh giật mình quay đầu. Một bà lão lưng còng, tóc bạc phơ như tuyết, đang đứng ở cửa, tay bưng một bát cháo loãng. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn của thời gian và lo âu, đôi mắt trũng sâu nhìn nàng với vẻ vừa mừng vừa sợ.
"Hoàng Nữ... Hoàng Nữ người tỉnh rồi!" Giọng bà lão khàn đặc, run run, bát cháo trên tay suýt nữa thì đổ. Bà nhanh chóng đặt bát xuống, lảo đảo chạy đến bên giường, quỳ sụp xuống. "Lão nô cứ tưởng... cứ tưởng người..." Nước mắt bà lão lăn dài trên gò má khô héo. "Ông trời có mắt! Ông trời có mắt rồi!"
Mộ Khanh nhìn bà lão. Ánh mắt nàng sắc bén, đánh giá từng cử chỉ, từng biểu cảm. Không có vẻ gì là giả tạo. Đây là tấm lòng chân thật. *Vậy ra, trong cái lãnh cung lạnh lẽo này, vẫn còn có một người quan tâm đến chủ nhân cũ của cơ thể này.*
"Bà là..." Mộ Khanh cố gắng nói, giọng vẫn khản đặc.
Bà lão ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. "Lão nô là Mai ma ma, đã chăm sóc Hoàng Nữ từ khi người còn bé. Hoàng Nữ... người không nhớ lão nô sao?"
Mộ Khanh nhíu mày. Ký ức trong đầu nàng lướt qua. Mai ma ma, người duy nhất trung thành với Thập Tam Hoàng Nữ, cũng là người đã tìm thấy và cứu nàng khỏi cái giếng.
"Ta... ta đau đầu quá, có chút mơ hồ." Mộ Khanh nói, giọng yếu ớt, cố gắng giả vờ như ký ức của "Thập Tam Hoàng Nữ" bị ảnh hưởng sau trận ốm thập tử nhất sinh. *Đồng Hoa đã dạy, bi kịch phải đến từ sự yếu đuối bên ngoài và mạnh mẽ bên trong.*
"Ôi chao, Hoàng Nữ đáng thương của lão nô!" Mai ma ma đau xót, vội vàng đỡ nàng nằm xuống. "Người vừa thoát khỏi cửa tử, thân thể còn yếu lắm. Đừng cử động nhiều." Bà vội vàng mang bát cháo đến, cẩn thận múc từng thìa. "Người ăn chút cháo đi, rồi uống thuốc an thần, sẽ đỡ hơn."
Mộ Khanh nhìn bát cháo. Mùi gạo nấu loãng, không chút gia vị, nhưng ít ra cũng ấm nóng. Nàng mím môi. *Bát cháo này... chắc là cả gia tài của Mai ma ma rồi. Không thể lãng phí.* Nàng cố gắng nuốt xuống từng thìa, cảm nhận vị nhạt nhẽo của gạo tẻ trên đầu lưỡi, nhưng lại thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong dạ dày rỗng tuếch. Nàng biết, trong tình cảnh này, thức ăn là thứ quý giá nhất.
"Mai ma ma," nàng thì thầm sau khi ăn xong một nửa bát cháo, "Cái giếng đó... người đã thấy gì khi cứu ta?"
Mai ma ma giật mình, đôi mắt hoảng sợ nhìn quanh, rồi cúi thấp đầu thì thầm. "Hoàng Nữ... người... người bị vứt xuống giếng với một viên đá lớn buộc vào chân. Nếu không phải lão nô đi tìm ít lá thuốc, nghe thấy tiếng động lạ, e rằng..." Bà lão run rẩy không nói nên lời.
*Viên đá lớn buộc vào chân?* Mộ Khanh cau mày. *Rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu, không chừa đường sống. Kẻ nào tàn độc đến vậy?* Ký ức về Thu Nguyệt, cung nữ đã lừa nàng uống thuốc, hiện lên. Thu Nguyệt là người của Tĩnh Quý Phi, một phi tần được Càn Đế sủng ái bậc nhất. Mưu đồ rất rõ ràng. "Thu Nguyệt... nó đi đâu rồi?" Mộ Khanh hỏi, giọng lạnh tanh, không còn vẻ yếu ớt như trước.
Mai ma ma khẽ rụt rè. "Sau khi Hoàng Nữ... xảy ra chuyện, Thu Nguyệt đã biến mất. Nghe nói... nghe nói nó đã bị Tĩnh Quý Phi đưa về cung riêng để 'dạy dỗ lại'. Chắc là... bị xử lý rồi." Bà lão nói với vẻ sợ hãi. "Hoàng Nữ, người đừng nghĩ nhiều. Chuyện đã qua rồi. Chúng ta sống trong lãnh cung này, chỉ cầu an bình qua ngày thôi."
*An bình qua ngày?* Mộ Khanh nhếch mép. *Sau khi bị người ta hạ độc, vứt xuống giếng cho chết? Cái khái niệm an bình của thế giới này có vẻ hơi sai lệch rồi.* Tĩnh Quý Phi xử lý Thu Nguyệt, không phải để trừng phạt kẻ hạ độc, mà là để bịt đầu mối. Một chiêu bài quen thuộc trong giới tình báo. Điều đó chỉ càng chứng tỏ, Tĩnh Quý Phi là kẻ đứng đằng sau mọi chuyện.
Nàng nhắm mắt lại. *Kiếp trước, ta chết vì đặt niềm tin sai chỗ. Kiếp này, ta sẽ không mắc lại sai lầm đó nữa. An bình? An bình chỉ dành cho những kẻ mạnh. Còn kẻ yếu, chỉ có thể trở thành con cờ trong tay người khác.*
"Mai ma ma," Mộ Khanh mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đã mờ đục của bà lão. "Người có tin... ta sẽ không chết dễ dàng như vậy không?"
Mai ma ma sững sờ, nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của Mộ Khanh. Ánh mắt đó không còn sự yếu đuối, nhút nhát của Thập Tam Hoàng Nữ mà bà đã biết. Đó là một ánh mắt thâm sâu, lạnh lẽo, ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. Bà lão cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Ngày hôm sau, Mộ Khanh cố gắng tập đi lại. Từng bước chân đều đau buốt, cơ thể yếu ớt không nghe lời. Nàng vịn vào tường, từng chút một di chuyển, tập luyện lại khả năng kiểm soát cơ bắp. *Đây là cơ thể của một đứa trẻ suy dinh dưỡng, chưa phát triển hoàn chỉnh, lại còn bị đầu độc nặng nề.* Nàng thở dài. *Phải mất một thời gian dài để khôi phục trạng thái tốt nhất.*
Nàng kiểm tra lại tình trạng của mình. Thuốc độc chắc chắn là loại mãn tính, không phải cấp tính, và không quá mạnh. Có lẽ kẻ hạ độc muốn nàng từ từ suy yếu, rồi chết một cách "tự nhiên", hoặc chỉ là một cái cớ để loại bỏ nàng. Loại thuốc này có vẻ như là "Nguyệt Quỳ Tán" – một loại độc dược từ cây nguyệt quỳ, khiến người uống suy nhược, khó thở, và cuối cùng suy kiệt mà chết. May mắn là cơ thể của Thập Tam Hoàng Nữ đã quen với việc dùng thuốc, có sức đề kháng nhất định. Và may mắn hơn nữa là nàng đã được Mai ma ma cứu kịp thời.
Mộ Khanh dạo quanh lãnh cung. Một khu viện nhỏ, ba gian phòng đổ nát, tường rào xiêu vẹo, cây cối mọc um tùm. Nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu, đến cả chim chóc cũng không thèm đậu. Hương thơm của hoa lài dại lẫn vào mùi ẩm mốc và phân chuột, tạo nên một hỗn hợp khó tả. Trong góc vườn, nàng tìm thấy một cái giếng cạn. Miệng giếng phủ đầy rêu phong, bên trong tối đen như mực. *Chính tại nơi này, cơ thể cũ của nàng đã chết. Và Mộ Khanh của thế kỷ 21 đã được "tái sinh".*
Nàng đi vào nhà bếp, nơi chỉ có một cái bếp lò cũ kỹ, mấy cái nồi đất nứt mẻ và một vài loại rau củ đã héo úa. *Muốn sống sót trong cái lãnh cung này, phải tự mình kiếm ăn. Muốn trả thù, phải có đủ sức khỏe.* Nàng nhặt một củ khoai lang đã mọc mầm, thầm nhủ. *Kiến thức hiện đại của mình có lẽ sẽ hữu ích hơn những gì mình nghĩ.*
Trong vài ngày tiếp theo, Mộ Khanh bắt đầu một "cuộc cách mạng" nho nhỏ trong lãnh cung. Nàng dặn Mai ma ma đi kiếm thêm một số loại thảo dược trong vườn thuốc cũ của Hoàng cung. Với Mai ma ma, đó là những loại cây dại mọc lung tung không ai để ý, nhưng dưới con mắt của Mộ Khanh, chúng là những vị thuốc quý giá. Nàng hướng dẫn Mai ma ma cách phơi khô, sao vàng, rồi kết hợp chúng thành những thang thuốc giải độc đơn giản, giúp nàng hồi phục nhanh hơn. Nàng cũng dạy Mai ma ma cách giữ vệ sinh cơ bản, đun nước sôi để uống, rửa sạch vết thương bằng nước muối pha loãng từ nước biển khô mà Mai ma ma đã cất giữ được. Những việc tưởng chừng nhỏ nhặt này lại có tác dụng vô cùng lớn.
Sức khỏe của Mộ Khanh cải thiện rõ rệt. Làn da xanh xao dần có chút hồng hào, bước chân cũng vững chãi hơn. Nàng còn cải thiện khẩu phần ăn bằng cách tìm kiếm những loại rau dại ăn được, nấm, và thậm chí là bắt vài con cá nhỏ từ con suối gần đó, dùng đá và cành cây làm công cụ đơn giản. Những món ăn mà nàng chế biến tuy thô sơ nhưng ngon miệng lạ thường, khiến Mai ma ma không ngừng xuýt xoa.
"Hoàng Nữ người... người thực sự đã thay đổi rất nhiều." Mai ma ma nhìn nàng với vẻ kinh ngạc. "Những món ăn này, những bài thuốc này... người học được từ đâu vậy?"
Mộ Khanh chỉ mỉm cười bí ẩn. "Thiếp đã học được trong giấc mơ." *Giấc mơ của thế kỷ 21, bà lão ạ.*
Một buổi chiều, khi Mộ Khanh đang ngồi trong vườn, phơi khô những lá kim ngân hoa vừa hái được, Mai ma ma hớt hải chạy vào.
"Hoàng Nữ! Hoàng Nữ!" Bà lão thở hổn hển, mặt tái mét. "Tĩnh Quý Phi... Tĩnh Quý Phi đến!"
Mộ Khanh ngẩng đầu. Ánh mắt nàng xuyên qua những tán lá rậm rạp, nhìn về phía cổng lãnh cung. Một đoàn người ăn mặc lộng lẫy, kiêu sa đang tiến vào. Đi đầu là một nữ nhân diễm lệ, khoác áo gấm thêu phượng hoàng, đầu đội trâm vàng, bước chân uyển chuyển nhưng toát lên khí chất cao ngạo. Đó là Tĩnh Quý Phi – kẻ đã ra tay hãm hại nàng.
Nụ cười nhạt hiện lên trên môi Mộ Khanh. *Cuối
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Phượng Hoàng Từ Tro Tàn
12,252 từ
🔒 Đăng nhập
8
Màn Hồng Che Giấu Họa
9,017 từ
🔒 Đăng nhập
9
Họa Ẩn Dưới Ánh Đèn
10,742 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dây Thân Thích, Nỗi Oan Khuất
10,908 từ
🔒 Đăng nhập
11
Huyết Dụ Khai Mạc
12,048 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Kêu Cứu Trong Gấm Lụa
13,934 từ
🔒 Đăng nhập
13
Phượng Hoàng Ngang Tàng
13,549 từ
🔒 Đăng nhập
14
Phượng Hoàng Gãy Cánh, Mở Mắt Đón Gió
8,614 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Lệ: Hoàng Hậu Đích Thân
13,197 từ
🔒 Đăng nhập
16
Phượng Hoàng Mọc Từ Tro Tàn
9,053 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Hái Định Mệnh Tại Long Lăng
14,251 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ám Hồn Dạ Yến, Phượng Múa Lưỡi Dao
11,665 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lưỡi Đao Giấu Trong Lụa
3,925 từ
🔒 Đăng nhập
20
Dứt Bỏ Cố Mộng
11,705 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn