Là đặc vụ tinh nhuệ nhất thế kỷ 21, Số Không chưa từng nghĩ mình sẽ
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mở Mắt Trong Cõi Hoang Vu — Đọc thử miễn phí
Đặc vụ tinh nhuệ nhất thế kỷ 21, Số Không chưa từng nghĩ mình sẽ chết một cách lãng xẹt như thế. Một vụ nổ chớp nhoáng, một ánh sáng trắng xóa nuốt chửng căn cứ mật, và rồi… không gì cả. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho việc thân xác mình sẽ tan thành tro bụi, hóa vào hư vô sau vô số nhiệm vụ hiểm nguy, nhưng không phải là cảm giác như bị ném vào một chiếc máy giặt khổng lồ xoay tít, sau đó là sự va đập dữ dội, đau đớn xé toạc từng thớ thịt. Khi ý thức trở lại, thứ đầu tiên cô cảm nhận được không phải xi măng cốt thép lạnh lẽo hay mùi thuốc súng quen thuộc, mà là mùi ẩm mốc của đất rừng, vị tanh của máu trong khoang miệng và cảm giác gai nhọn của cỏ dại xuyên qua lớp áo bảo hộ đã rách nát.
Nơi này tối đen như mực. Cô khẽ rên một tiếng, cố gắng cử động. Mỗi khớp xương dường như đều lên tiếng phản đối, đau nhức đến tận tủy. "Chết tiệt," cô lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Cứu hộ đến chưa? Hay là mình lạc vào khu tập huấn mô phỏng rừng rậm Amazon mới?" Nhưng ngay lập tức, bộ não siêu việt được huấn luyện để phân tích mọi tình huống của Số Không đã bác bỏ ý tưởng đó. Khu tập huấn không có mùi ẩm mục của gỗ mục rữa pha lẫn hương ngọt ngào, lạ lẫm của một loài hoa rừng dại không tên. Cũng không có tiếng chim hót lanh lảnh, ngân nga từng hồi như thể đang kể một câu chuyện cổ xưa, hòa lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả không ngớt, âm thanh lạ lẫm đến mức khiến sống lưng cô lạnh toát.
Đôi mắt Số Không mở bừng. Không khí lạnh ẩm táp vào giác mạc, mang theo bụi bẩn và hương lá mục. Cô cố gắng chớp mắt, điều chỉnh tầm nhìn trong bóng tối dày đặc. Không thấy gì cả ngoài những hình dáng mờ ảo của thân cây cổ thụ cao vút, cành lá chằng chịt đan xen nhau tạo thành một tán ô khổng lồ, che khuất hoàn toàn ánh trăng hay bất kỳ vì sao nào. Cổ cô đau buốt, cảm giác như có vật gì đó nặng nề vừa đè lên. Cô đưa tay lên sờ, chạm vào một khối u lớn, sưng tấy. Máu khô đã đóng vảy, tạo thành một lớp vỏ cứng nhắc.
*Tổn thương vùng đầu. Mức độ chưa xác định. Cần sơ cứu khẩn cấp.*
Đó là mệnh lệnh đầu tiên của bộ não đặc vụ. Cô hít một hơi thật sâu, nén đau, và bắt đầu kiểm tra cơ thể. Xương sườn ê ẩm, có thể bị rạn hoặc gãy. Tay trái bị trật khớp vai, treo lủng lẳng vô lực. Chân phải có một vết rách sâu ở bắp đùi, máu vẫn còn rỉ nhẹ, làm ướt đẫm một mảng vải quần. Đồ đạc trên người? Bộ áo giáp chiến đấu công nghệ cao đã biến mất, thay vào đó là thứ vải thô ráp, cũ kỹ, rách nát đến thê thảm, chỉ còn đủ che đậy những chỗ cần thiết. Khẩu súng trường AK-207? Biến mất. Dao găm titanium? Biến mất. Bộ đàm liên lạc? Thiết bị định vị GPS? Hoàn toàn không còn dấu vết. Cả chiếc ba lô chứa đồ nghề sinh tồn tối tân nhất cũng không cánh mà bay.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Tồi tệ. Cực kỳ tồi tệ," cô tự nhủ. Nội tâm cô thường xuyên dùng những lời lẽ hiện đại, sắc bén như lưỡi dao, nhưng trong tình huống này, sự thật trần trụi còn hơn cả bất kỳ lời chửi rủa nào. *Tới đây thì khác chó gì Naked and Afraid phiên bản sinh tử? Mình còn không có lấy một con dao rọc giấy!*
Với một cái vai bị trật, cô biết mình phải tự nắn lại càng sớm càng tốt để tránh biến chứng. Nén đau, cô nghiến răng, đặt tay phải lên khớp vai trái. "Một… hai… BA!" Cô hô khẽ, dùng hết sức bình sinh, xoay người một cách dứt khoát. Tiếng 'rắc' khô khốc vang lên trong đêm, sắc lạnh như tiếng xương gãy. Mồ hôi lạnh túa ra, ướt đẫm lưng áo. Đồng tử cô co rút lại vì đau đớn tột độ, nhưng rồi lại giãn ra. Vai đã về đúng vị trí. Cô từ từ cử động, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, dù cơn đau vẫn âm ỉ, như ngọn lửa cháy âm ỉ dưới lớp tro tàn.
Tiếp theo là vết thương ở đùi. Cô cẩn thận xé một dải vải từ chiếc áo đã rách bươm của mình. Mặc dù là vải thô, nhưng ít nhất nó cũng sạch hơn bùn đất. Cô quấn chặt quanh vết thương để cầm máu và bảo vệ khỏi nhiễm trùng. Vệ sinh là ưu tiên hàng đầu trong môi trường hoang dã. Cô từng thấy những đặc vụ kinh nghiệm nhất phải chết vì một vết xước nhiễm trùng ở một nơi xa xôi nào đó trên hành tinh. Cô sẽ không mắc lại sai lầm ngớ ngẩn đó.
Sau khi tạm thời xử lý các vết thương, Số Không bắt đầu đánh giá tình hình tổng thể. Cô đang nằm dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những rễ nổi lên như những con rắn khổng lồ. Xung quanh là một thảm thực vật dày đặc, xanh tươi, mang một vẻ đẹp hoang dại và có phần đáng sợ. Những loài cây lạ lẫm mà cô chưa từng thấy trong bất kỳ cơ sở dữ liệu sinh học nào. Chúng không giống bất kỳ hệ sinh thái nào mà cô từng được huấn luyện qua. Không khí ẩm ướt, dường như vừa có một trận mưa rào, và tiếng nước chảy rì rầm đâu đó gần đây. *Nước.* Đó là điều cần thiết nhất lúc này.
Đứng dậy là một cực hình. Cô vịn vào thân cây, từng chút một nâng cơ thể nặng trịch. Chân phải nhói lên, nhưng cô buộc mình phải chịu đựng. *Mình từng nhảy dù từ độ cao 10.000 mét không một thiết bị phụ trợ, từng sống sót sau một trận phục kích mà cả đội bị quét sạch, thì mấy vết thương vặt này có đáng là gì?* Đây là lúc cần phát huy tinh thần thép của một đặc vụ. Sinh tồn là bản năng, và cô là một chuyên gia trong lĩnh vực đó.
Trời vẫn tối đen, nhưng cô có cảm giác rằng bình minh sẽ không còn xa. Mùi hương của đất ẩm và lá mục trở nên đậm đặc hơn khi cô bắt đầu di chuyển chậm chạp. Cô lắng nghe. Tiếng côn trùng, tiếng chim lạ, tiếng nước chảy. Cô bước đi theo hướng có tiếng nước. Mỗi bước chân là một sự tra tấn, nhưng ý chí của cô còn mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn đau thể xác nào.
Khoảng vài chục bước chân, cuối cùng cô cũng tìm thấy một con suối nhỏ. Dòng nước trong vắt, lấp lánh phản chiếu chút ánh sáng mờ ảo của bầu trời đang dần chuyển mình. Cô quỳ sụp xuống, vốc từng ngụm nước mát lạnh uống lấy uống để. Nước chảy qua cổ họng khô khốc, mang theo một cảm giác sảng khoái đến tận xương tủy. Sau khi uống đủ, cô dùng tay hất nước lên mặt, gột rửa đi lớp máu khô và bụi bẩn. Khi ngẩng lên, cô thoáng thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt nước.
Đó không phải là gương mặt quen thuộc của Số Không – lạnh lùng, sắc bén, đôi mắt không chút cảm xúc. Thay vào đó là một gương mặt thiếu nữ gầy gò, xanh xao, tóc đen dài xõa tung rối bù. Làn da trắng bệch, đôi mắt to tròn, dường như bị bao phủ bởi một màn sương mờ mịt của nỗi sợ hãi và kinh hoàng. Đôi môi mỏng mím chặt, và một vết sẹo nhỏ chạy dọc thái dương, có lẽ là vết sẹo cũ của cơ thể này. *Đây… không phải mình.*
Cô đưa tay lên chạm vào gương mặt lạ lẫm đó. Mịn màng, không có những đường nét góc cạnh của một chiến binh. Đây là một cơ thể hoàn toàn xa lạ. Một luồng ký ức mảnh vụn chợt lóe lên trong đầu cô, nhanh như một tia chớp, mang theo những hình ảnh rời rạc: một căn nhà tranh tồi tàn, những đứa trẻ gầy gò, ánh mắt khinh miệt của những người hàng xóm, tiếng roi vút trong không khí, những lời mắng chửi thậm tệ…
*Chết tiệt! Đây là xuyên không à? Cái kiểu cốt truyện sến súa mà mấy đứa đồng nghiệp vẫn hay đọc trộm giờ hành chính ấy hả?* Nội tâm cô gào thét. *Tên nào dám nghĩ ra cái trò này? Mình là đặc vụ cấp S, chuyên gia chiến lược, bậc thầy sinh tồn, chứ không phải một con nhỏ yếu ớt trong truyện ngôn tình!*
Tuy nhiên, cô nhanh chóng trấn tĩnh lại. Dù cơ thể này yếu ớt đến đâu, nó vẫn là của cô. Và dù ở thế giới nào, quy tắc đầu tiên của cô vẫn là: Sinh tồn. Cô không tin vào số phận, không tin vào trùng sinh hay xuyên không, nhưng thực tế đang hiện hữu trước mắt. Ký ức rời rạc kia, dù mơ hồ, cũng đủ để cô hiểu rằng thân phận của cơ thể này chẳng tốt đẹp gì. Có thể là một cô bé mồ côi bị ngược đãi, hay một nô tỳ bị hành hạ đến chết. Dù là gì đi nữa, cô sẽ không để nó lặp lại. Kiếp trước, cô sống như một cái bóng, không tên, không tuổi, nhưng đầy quyền lực. Kiếp này, dù bắt đầu từ con số âm, cô sẽ không bao giờ để mình trở thành con tốt thí lần nữa.
Ánh sáng bình minh len lỏi qua tán cây, vẽ nên những vệt vàng óng trên mặt đất. Cô ngước nhìn lên. Bầu trời có vẻ trong xanh hơn bất kỳ bầu trời nào cô từng thấy ở thế kỷ 21, nơi mà không khí luôn bị ô nhiễm bởi khói bụi công nghiệp. Những tia nắng đầu tiên mang theo hơi ấm dễ chịu, xua đi cái lạnh ẩm của đêm. Cô có thể cảm nhận được sức sống của rừng, nghe thấy tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng chim hót vang dội hơn, như một bản giao hưởng của thiên nhiên.
Cô cần phải tìm kiếm thức ăn và một nơi trú ẩn an toàn hơn trước khi trời tối. Cô không thể ở lại bên bờ suối lộ liễu thế này. Dù có là ai, dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn là Số Không. Và Số Không không bao giờ bỏ cuộc.
Cô bắt đầu bước đi dọc theo con suối. Kiến thức về thực vật học và sinh học cơ bản từ các khóa huấn luyện sinh tồn cấp cao lại ùa về. Cô quan sát kỹ lưỡng từng bụi cây, từng loại lá. Không có bất kỳ loại cây ăn quả quen thuộc nào. Tuy nhiên, cô nhận ra vài loại nấm dại mà theo lý thuyết là có thể ăn được, nhưng trong tình huống này, cô không dám mạo hiểm. *Thà chết đói còn hơn chết vì ngộ độc nấm độc khi chưa kịp làm gì.*
Sau khoảng một giờ đi bộ, cô tìm thấy một khu vực có những bụi cây dại mọc thành một hàng rào tự nhiên, khá kín đáo. Phía sau hàng rào là một khe đá nhỏ, đủ để cô chui vào và trú ẩn tạm thời. Cô kiểm tra kỹ lưỡng khe đá, đảm bảo không có bất kỳ loài động vật nguy hiểm nào đang ẩn nấp. May mắn thay, nó có vẻ trống rỗng.
Việc tiếp theo là tạo lửa. Cô không có bật lửa, không có diêm, không có đá lửa. Nhưng cô có kiến thức. Cô nhớ lại một kỹ thuật cổ xưa mà tổ tiên đã sử dụng: ma sát. Cô tìm những cành cây khô, loại gỗ mềm dễ bắt lửa, và một thanh gỗ cứng hơn để làm trục. Cô dùng vết thương chưa lành ở chân để giữ cố định thân gỗ, tay phải thì xoay tròn thanh gỗ cứng vào một lỗ nhỏ trên thân gỗ mềm. Mồ hôi lại túa ra. Vai vẫn còn đau. Nhưng cô không thể bỏ cuộc. Lửa không chỉ mang lại hơi ấm, mà còn là công cụ để nấu ăn, tiệt trùng, và xua đuổi dã thú.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Đôi tay cô chai sần, phồng rộp vì ma sát, nhưng cô vẫn kiên trì. Cuối cùng, một làn khói mỏng bốc lên, mang theo mùi gỗ cháy. Một đốm lửa nhỏ, yếu ớt bắt đầu nhen nhóm. Cô cẩn thận thêm vào những sợi cỏ khô, lá khô, rồi đến những cành cây nhỏ hơn, thổi nhẹ nhàng. Ngọn lửa bùng lên, nhảy múa trong khe đá, soi sáng khuôn mặt lấm lem của cô. Cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh và ẩm ướt của rừng già.
Cùng lúc đó, bụng cô réo lên những tiếng cồn cào đau đớn. Từ khi tỉnh dậy đến giờ, cô chưa có gì bỏ vào bụng. Với một ngọn lửa, cô có thể nướng được thức ăn. Vấn đề là: thức ăn ở đâu? Cô không có bẫy, không có vũ khí để săn bắt. Cô chỉ có đôi mắt tinh tường của một đặc vụ và trí óc của một chiến lược gia.
Cô trở lại bờ suối, lần này là để tìm thức ăn. Cô không dám ăn các loại quả dại không quen thuộc. Nhưng kiến thức về động vật nhỏ và côn trùng lại phát huy tác dụng. Cô nhìn thấy những con tôm càng nhỏ bơi lội dưới dòng suối trong vắt. Và gần đó, là những con ốc suối bám vào đá. *Tuy không phải là bữa ăn thịnh soạn của thế kỷ 21, nhưng ít nhất cũng là protein tươi.*
Cô kiên nhẫn dùng tay không bắt tôm, mò ốc. Mấy chục phút sau, cô đã có một ít tôm và ốc trong tay. Cô mang về khe đá, rửa sạch dưới dòng suối một lần nữa. Với ngọn lửa nhỏ, cô cẩn thận nướng chúng trên những viên đá phẳng đã được làm nóng. Mùi hải sản nướng thơm lừng lan tỏa, khiến bụng cô càng đói hơn.
Khi tôm và ốc chín, cô ăn ngấu nghiến. Vị ngọt của tôm, vị dai của ốc, pha lẫn hương khói, là bữa ăn ngon nhất cô từng được hưởng thụ sau nhiều giờ sinh tử. Cảm giác ấm áp của thức ăn lấp đầy dạ dày, tiếp thêm năng lượng cho cơ thể suy kiệt.
Sau bữa ăn, cô lại ngồi bên ngọn lửa, quan sát xung quanh. Trời đã hoàn toàn sáng rõ. Cô có thể thấy rõ hơn những loài cây cối kỳ lạ, những bông hoa với màu sắc rực rỡ mà cô chưa từng thấy. Khung cảnh đẹp đến nao lòng, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. *Rừng hoang, không người, không dấu vết của văn minh… Mình đang ở đâu? Thời đại nào?*
Những mảnh ký ức vụn vỡ lại ùa về. Hình ảnh một người phụ nữ quyền quý, khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói sắc như dao cạo: "Con bé đó chỉ là một thứ xui xẻo. Đem vứt nó vào rừng đi. Để dã thú xử lý cho xong." Và tiếng cười khẩy của một người đàn ông: "Nó may mắn đấy, còn được một cái chiếu rách để quấn thân. Nhưng xem ra, số mệnh của nó đã định."
*Vứt vào rừng? Dã thú xử lý?* Cô siết chặt tay. *Vậy ra, cơ thể này không phải chết vì bệnh tật hay tai nạn, mà là bị vứt bỏ? Bị giết hại?* Một làn sóng căm phẫn dâng lên trong lòng Số Không. Cô từng là công cụ. Giờ đây, cô là người điều khiển. Nếu có kẻ nào đã ra tay với cơ thể này, cô sẽ tìm ra, và bắt chúng phải trả giá. Đây không phải là trả thù cho bản thân, mà là trả thù cho sự yếu đuối, cho sự bất công mà người phụ nữ này đã phải chịu đựng. Và cũng là lời cảnh báo cho bất cứ ai dám nghĩ đến việc tổn hại đến cô một lần nữa.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc rừng. Tiếng chim hót dần im bặt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng và tiếng kêu của những loài vật ăn đêm. Ngọn lửa cháy bập bùng trong khe đá, hắt lên những cái bóng nhảy múa trên vách đá. Cô đưa mắt nhìn về phía cánh rừng đen đặc, nơi mà sự sống và cái chết đan xen. Cô không sợ. Sống sót là bản năng. Và cô là đặc vụ Số Không.
Đ
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Màn Kịch Đã Hạ
12,155 từ
🔒 Đăng nhập
7
Thức Giấc Trong Màn Sương Độc
8,327 từ
🔒 Đăng nhập
8
Cánh Cửa Mở, Vận Mệnh Đổi Thay
10,194 từ
🔒 Đăng nhập
9
Thức Tỉnh Giữa Hoang Phế
10,703 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thẩm Vấn Hoàng Hôn
10,972 từ
🔒 Đăng nhập
11
Nàng Là Ai?
12,931 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lưỡi Đao Trong Mắt Phù Dung
11,270 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bí Mật Dưới Cánh Phù Dung
11,938 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ánh Nến Mờ, Ý Đồ Sáng
13,406 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lưỡi Dao Treo Trên Sợi Tơ
15,034 từ
🔒 Đăng nhập
16
Thẩm Vấn Cung Đình
10,419 từ
🔒 Đăng nhập
17
Móng Vuốt Của Phượng Hoàng
13,530 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phượng Hoàng Hồi Sinh
11,562 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vòng Xoáy Lưỡi Gươm
8,858 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khải Hoàn Ca Của Phượng Hoàng
12,210 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn