Giữa bầu trời xanh thẳm, vầng thái dương như rực rỡ hơn, ánh sáng vàng rực rỡ trải dài trên mặt đất, xua tan những đám mây u ám. Đó là một ngày bình thường trên Đại Lục, nơi mà sức mạnh và trí tuệ luôn đi đôi với nhau. Ở đây, mọi người đều mơ ước trở thành một tu sĩ, một người đứng trên đỉnh cao của sức mạnh, để chinh phục thế giới và chính bản thân mình.
Trần Duy, một thiếu niên mười sáu tuổi, xuất hiện dưới ánh sáng mặt trời, đôi mắt trong trẻo như ngọc, đầy quyết tâm và khao khát. Hắn đứng sừng sững bên mộ tổ tiên, nơi những bậc tiền bối đã từng tu hành, đã từng làm rung chuyển cả Đại Lục. Một gợn sóng hồi tưởng chợt xẹt qua trong tâm trí hắn. "Liệu ta có đủ sức mạnh để nối tiếp họ?" Hắn tự hỏi, lòng đầy trăn trở.
Trong tay, Trần Duy cầm một viên linh thạch nhỏ, phát ra ánh sáng lấp lánh. Đây là linh thạch đầu tiên mà hắn tìm được trong một chuyến phiêu lưu mạo hiểm. Nó không chỉ là một tài sản quý giá, mà còn là biểu tượng cho khởi đầu mới. “Hôm nay, ta sẽ bắt đầu hành trình tu luyện,” hắn khẽ nói, tự tạo cho mình động lực.
Bên cạnh hắn, Lâm Thủy, một cô gái xinh đẹp với mái tóc dài, sáng như ánh trăng, và sắc mặt tinh khôi, đứng quan sát. “Ngươi có chắc chắn sẽ không thất bại? Tu hành không chỉ là sức mạnh mà còn là sự khôn ngoan.” Lâm Thủy cất giọng trêu chọc, nhưng ánh mắt cô lại tràn đầy sự lo lắng.
“Ta không sợ thất bại,” Trần Duy đáp, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Ta chỉ sợ không thể vượt qua chính mình. Đây là con đường ta đã chọn.”
“Vậy thì hãy kiên tâm. Cái giá của sự yếu đuối là quá lớn.” Lâm Thủy khuyên, nhưng trong lòng cô cũng cảm thấy bất an. Đại Lục không chỉ có những thử thách trong tu hành mà còn có những kẻ thù rình rập, muốn tiêu diệt những ai dám đứng lên.
Trần Duy nhắm mắt lại, cảm nhận dòng linh khí xung quanh. Hắn tập trung vào linh thạch trong tay, cảm giác như một dòng nước mát lạnh đang chảy vào trong cơ thể. Từng tế bào đều như thức tỉnh, đóng góp vào sự chuyển mình của hắn. “Linh khí! Hãy đến với ta!” Hắn khẽ gào thét trong lòng.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, nhấc bổng hắn lên trời. Cảm giác đau đớn dâng trào khi kinh mạch trong cơ thể như bị đè nén. Hắn không thể giữ vững, ngã quỵ xuống đất. “Trần Duy!” Lâm Thủy hốt hoảng chạy tới, nhưng ngay lập tức, cô cảm nhận được một cỗ áp lực khủng khiếp đang đến gần.
