**
Trong màn đêm tĩnh lặng của Vân Hải Thành, một ánh sáng chói lòa từ linh đàn bùng lên, lan tỏa trong không khí như một đốm lửa nhỏ giữa biển cả. Lâm Tường, một thanh niên tầm thường với bộ quần áo sờn cũ, đứng giữa đám đông, ánh mắt mở to như đứa trẻ lần đầu thấy kỳ quan. Trái tim hắn đập thình thịch, không phải vì sự hưng phấn của việc được xem đại hội thí luyện, mà vì không khí nặng nề của những kẻ tu tiên nghiêm nghị xung quanh, như đang chờ đợi một biến cố.
“Lâm Tường, ngươi có thấy không? Đó là Pháp Bảo của Thiên Tông, nghe đâu có thể xoay chuyển cả càn khôn!” Giọng nói của bạn hắn, Lưu Tinh, xen vào, chứa đầy sự ngưỡng mộ.
“Đúng vậy, nhưng liệu ta có thể chạm tới sức mạnh ấy không?” Lâm Tường thở dài, trong lòng trĩu nặng những ước mơ xa vời.
“Ngươi sao lại nói thế? Chúng ta sinh ra trong cùng một thế giới! Nếu không cố gắng, làm sao có thể thay đổi số phận?” Lưu Tinh vừa dứt lời thì một tiếng nổ vang lên, kéo sự chú ý của mọi người về phía sân thí luyện.
Trên cuộc chiến, một nhân vật kỳ dị mặc áo choàng đen, truyền sức mạnh từ nguồn linh khí dồi dào, lao vào đối thủ. Mỗi cú đánh của hắn như thôi thúc mọi vật xung quanh chao đảo. Lâm Tường không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy, cảm giác như sức mạnh đó đang chạm vào một phần sâu thẳm trong linh hồn hắn.
“Ngươi có thấy không? Sức mạnh của họ… thật đáng sợ!” Lưu Tinh nói, giọng điệu ngập ngừng.
“Đúng, nhưng cũng thật quyến rũ!” Lâm Tường thì thầm, không nhận ra sự biến đổi trong ánh mắt của chính mình. Hắn khẽ lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ điên rồ trong đầu.
Ngay khi trận đấu bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, một luồng khí lạnh bất ngờ tràn ngập khắp sân. Một ánh sáng xanh biếc loé lên, và rồi, một bóng hình xuất hiện trước mắt Lâm Tường. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp, y phục trắng như tuyết, vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn chưa bao giờ thấy ai kiều diễm đến vậy, nhưng sự hiện diện của nàng mang theo một áp lực nặng nề, như thể khối trời đang đổ xuống.
“Ngươi…” nàng nhìn thẳng vào Lâm Tường, giọng lảnh lót nhưng đầy uy nghiêm. “Ngươi là người được chọn.”
