Tiếng chuông đồng hồ điểm canh ba lạnh lẽo xuyên qua lớp vải lụa tơ tằm, như nhát dao cứa vào giấc mộng phù du của Lan Khuê. Nàng bật tỉnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Vẫn là giấc mơ ấy, cảnh tượng kiếp trước bị tống vào lãnh cung, chén rượu độc nghiệt ngã, và tiếng cười khẩy của người tỷ muội thân thiết nhất. "Tỷ tỷ, ngu muội như tỷ, xứng đáng bị vứt bỏ."
*Đến chết rồi còn bị ám ảnh cái con nhỏ trà xanh đó. Đời này, tôi sẽ không làm Tô Thị nữa. Tôi là Trần Khuê, một Trần Khuê hoàn toàn mới.*
Nàng chống tay ngồi dậy, đầu óốc vẫn còn quay cuồng với ký ức hai mươi năm sống ở thế kỷ 21, rồi lại quay về thân xác Tô Lan Khuê – thứ nữ phủ Thừa tướng, sắp gả cho Tứ hoàng tử Long Dương. Mười ba năm trước, Tô Lan Khuê thật chết đuối trong ao sen. Nàng, Trần Khuê, lại xuyên không nhập vào thân xác này, sống một cuộc đời vô vị, chờ đợi số phận bi thảm của nguyên chủ.
"Mệnh ta do ta, trời định do trời, nhưng số phận này, ta nhất định phải tự mình xoay chuyển." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết chưa từng có.
Sáng sớm, Tô Lan Khuê được nha hoàn Thúy Liên hầu hạ thay y phục. Chiếc áo gấm màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn trúc thanh nhã, tôn lên vóc dáng mảnh mai của nàng. Nàng nhìn vào gương đồng, khuôn mặt vẫn phảng phất nét yếu đuối, u buồn của Lan Khuê cũ.
*Phải rồi, cái nét mặt này mà đi cung đấu thì khác gì chim non vào bẫy hổ? Phải thay đổi thôi.*
"Tiểu thư, người có vẻ hơi xanh xao. Để nô tỳ pha cho người chén trà gừng ấm nhé?" Thúy Liên lo lắng hỏi.
Lan Khuê khẽ lắc đầu, "Không cần. Ta muốn xuống bếp."
Thúy Liên tròn mắt ngạc nhiên. "Tiểu thư, người... người chưa từng đặt chân xuống bếp bao giờ."
*Chưa từng? Giờ thì có. Kiếp trước tôi từng thi Master Chef, mấy món cổ truyền này còn lạ gì.* "Hôm nay ta muốn tự tay làm một vài món điểm tâm. Gọi Hỉ Nhi mang giúp ta ít đường, bột gạo, trứng gà và một chút thịt lợn tươi."
"Vâng, tiểu thư." Thúy Liên dù khó hiểu nhưng vẫn vâng lời.
