Đầu tôi đau như búa bổ, từng thớ thịt như bị xé toạc. Mở mắt, trần nhà gỗ mộc mạc đập vào tầm nhìn, ánh sáng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ giấy dầu. Kim loại lạnh lẽo? Mùi nhựa thông đặc trưng của phòng thí nghiệm? Biến mất rồi. Thay vào đó là mùi trầm hương thoang thoảng, xen lẫn mùi thảo mộc khô.
Tôi là An Hạ, một kỹ sư Metaverse hàng đầu của tập đoàn NovaTech. Buổi tối qua, tôi còn đang đắm mình trong phiên bản thử nghiệm "Hoài Cổ 2.0" – một thế giới ảo tái hiện Đại Việt thế kỷ 18 chân thực đến từng sợi chỉ. Nhiệm vụ của tôi là tìm kiếm lỗi hệ thống, không phải thức dậy trong chính cái "lỗi" mà tôi đang phải sửa.
"Tiểu thư, người tỉnh rồi ư?"
Một giọng nói the thé vang lên, kéo tôi về thực tại. Trước mặt tôi là một nha hoàn nhỏ gầy, đầu vấn khăn, mặc áo tứ thân nâu sòng. Đôi mắt nàng lộ rõ vẻ mừng rỡ xen lẫn sợ hãi.
"Này, đây là đâu? Cô là ai?" Tôi bật người dậy, bất giác theo thói quen muốn tìm chiếc kính VR gắn trên đầu. Tay tôi chạm vào mái tóc dài bện thừng dày cộp, và cơ thể yếu ớt lạ thường. "Kính của tôi đâu? Hay đây là trò đùa của mấy ông lập trình viên?"
Nha hoàn bé nhỏ vội vã quỳ sụp xuống, giọng run rẩy: "Tiểu thư, người lại nói mê sảng rồi. Người đã hôn mê ba ngày ba đêm sau khi ngã từ trên ngựa xuống. Nô tỳ là Mai, hầu hạ tiểu thư từ nhỏ."
Ngã ngựa? Hôn mê? Ba ngày ba đêm? Não tôi chạy hết tốc lực. "Mai? Hầu hạ? Đại Việt thế kỷ 18?" Tôi lẩm bẩm, nội tâm gào thét: *Đ*ệch! Không lẽ mình bị xuyên không thật rồi? Cái game rởm này glitch to đến vậy sao? Hay mình bị nhốt trong này luôn rồi? Mấy thằng dev chết tiệt!*
Mai thận trọng tiến lại, đặt một chén thuốc đắng ngắt lên bàn. "Phu nhân sai người mang thuốc bổ đến cho tiểu thư. Người phải uống cho hết ạ."
Phu nhân? Thuốc bổ? Tôi nhìn chén thuốc đen sì bốc khói, cảm thấy dạ dày quặn lại. Kiếp trước tôi chỉ uống cà phê sữa đá và detox rau củ. Giờ phải uống thứ nước sắc không biết từ loại cây cỏ nào. Cơn đau đầu lại ập đến, tôi đưa tay ôm thái dương. Một gương mặt phản chiếu trong tấm gương đồng mờ ảo. Gương mặt ấy không phải của tôi. Một cô gái trẻ, nhợt nhạt, đôi mắt to tròn nhưng thoáng nét u buồn, và một vết sẹo mờ ở khóe môi.
