Ninh Vi mở mắt, không phải trong chiếc giường quen thuộc của mình, mà là một không gian xa lạ đến rợn người. Mùi hương của đất ẩm hòa quyện với hương thơm của hoa cỏ, giữa một khu vườn đầy rực rỡ. Nàng lắc đầu, cố xua đi cảm giác chóng mặt, nhưng những gì hiện ra trước mắt thật mơ hồ như một giấc mơ.
"Khi nào thì ta lại trở về?" Ninh Vi thầm nghĩ, trong khi đầu óc dồn dập những hình ảnh mờ mịt về quá khứ. Một cái chết nực cười trong lúc làm việc, rồi tỉnh dậy ở đây, nơi mà nàng không biết mình đang ở đâu.
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau: "Thưa tiểu thư, người có khỏe không ạ?"
Ninh Vi quay lại, nhìn thấy một thiếu nữ trong trang phục giản dị, gương mặt thanh tú, ánh mắt chứa đầy lo lắng. Nàng đều không quen nhưng lại có cảm giác thân thuộc. "Ta… ta không sao. Chỉ là bị choáng một chút."
Thiếu nữ gật đầu, nét mặt vẫn còn lo âu: "Bây giờ trời đã tối, tiểu thư vào trong nghỉ ngơi một chút đi."
Ninh Vi chợt nhớ ra điều gì đó. "Nơi này là đâu?"
"Đây là phủ Đại nhân Tĩnh Nam, tiểu thư," cô gái trả lời, "Người chính là tiểu thư của phủ này."
"Tiểu thư của phủ này?" Ninh Vi lẩm bẩm, trong đầu đã hình dung ra nhiều điểm mờ. Rồi nàng chợt nhớ ra, có một thế giới cổ đại mà nàng đã đọc qua, có những cuộc chiến và những âm mưu tranh giành quyền lực. Mới chỉ có vài ngày sống, nhưng như thế không phải đã làm nàng trở thành kẻ sống sót trong một trận chiến sinh tử?
Nàng được dẫn vào một căn phòng rộng rãi, trang trí lộng lẫy nhưng lại không có chút hơi thở của sự ấm áp. Bỗng nhiên, một cơn đói ập đến khiến nàng giật mình. "Có gì để ăn không?" Ninh Vi hỏi.
"Tiểu thư có muốn thử món xào măng tây không ạ? Vừa mới được làm xong," thiếu nữ đáp.
Ninh Vi trong lòng thầm nghĩ: "Không thể để mình chết đói ở đây được." Nàng gật đầu, ánh mắt sáng lên. "Được, làm ơn hãy cho ta món đó."
