Một nữ điều tra viên tài ba của Cục Cảnh sát hình sự, trong một lần truy bắt tội phạm đã xuyên không về thời cổ đại. Nàng trở thành một nha dịch nhỏ bé trong một nha môn cổ hủ. Với tư duy logic, kỹ năng phá án hiện đại, nàng liên tiếp giải quyết những vụ án tưởng chừng bế tắc, khiến cả nha môn và cả vương gia lạnh lùng phải kinh ngạc.
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào cánh mũi, Trần An Nhiên giật mình mở bừng mắt. Một cơn đau buốt xé dọc thái dương, như thể có ai đó vừa dùng búa tạ giáng xuống đầu nàng. Đồng tử co rút lại, đập vào mắt nàng là một cảnh tượng kinh hoàng: một cánh tay người, trắng bệch, đứt lìa khỏi thân thể, nằm gọn ghẽ trên nền đất đá lạnh lẽo. Máu đã khô lại thành một vệt đen sẫm, loang lổ trên lớp đất ẩm thấp, như vết mực tà ác của một bức thư định mệnh.
Não bộ An Nhiên ong ong, những mảnh ký ức vụn vỡ lướt qua như thước phim quay chậm. Hình ảnh cô đang truy đuổi tên tội phạm nguy hiểm nhất thành phố, tiếng súng nổ chát chúa, cảm giác cơ thể bị hất văng lên không trung… Rồi bóng tối, và giờ là đây. Một cánh tay người.
*Chết tiệt, mình đang ở đâu thế này?*
Cô lồm cồm ngồi dậy, cảm thấy toàn thân nặng trĩu, đau nhức. Lớp vải thô ráp trên da khiến cô nhíu mày, khác hẳn bộ đồng phục cảnh sát quen thuộc của mình. Cô nhìn xuống bàn tay, nhỏ bé hơn, gầy gò hơn, những ngón tay thon dài lạ lẫm. An Nhiên vội vã đưa tay lên sờ khuôn mặt mình. Cằm nhọn hơn, gò má cao hơn, cảm giác xa lạ đến rợn người.
*Không thể nào... Đây không phải là mình!*
Xung quanh, bóng đêm vẫn bao trùm, chỉ có ánh đèn lồng lập lòe hắt ra từ những ô cửa sổ gỗ, soi rọi lờ mờ một khoảng sân nhỏ. Sân gạch ẩm ướt, phủ đầy rêu phong, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi máu tanh đến buồn nôn. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, cùng với những tiếng xì xào run rẩy vọng lại từ phía xa. An Nhiên cố gắng hít thở sâu, ép mình phải bình tĩnh.
*Trần An Nhiên, mày là điều tra viên cấp cao của Cục Cảnh sát hình sự. Bình tĩnh! Phân tích tình huống!*
Cô liếc nhìn cánh tay đứt lìa. Vết cắt gọn gàng, dứt khoát, không hề có dấu hiệu giằng xé hay cắn xé của động vật hoang dã. Đầu xương trắng hếu lộ ra, còn dính chút gân thịt đỏ tươi. Điều đặc biệt là, xung quanh cánh tay, vết máu đã khô nhưng lại không có một vệt kéo lê nào, cũng không có dấu hiệu giãy giụa mãnh liệt của nạn nhân. Dường như, cánh tay này đã được đặt ở đây sau khi lìa khỏi thân thể.
*Đây là hiện trường vụ án. Một vụ án mạng. Và mình… là nhân chứng đầu tiên? Hay nạn nhân thứ hai?*
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
An Nhiên cố gắng đứng dậy, bước chân loạng choạng. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Dù đã trải qua vô số hiện trường kinh hoàng, nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình hoàn toàn mất kiểm soát, hoàn toàn xa lạ với chính cơ thể mình. Cô nhìn quanh, những bức tường đá xám xịt cao vút, những mái ngói cong vút ẩn hiện trong bóng tối, và những cây cổ thụ cao lớn vươn mình, cành lá giao nhau như những bàn tay xương xẩu của quỷ dữ. Đây là một nơi cổ kính, cũ kỹ, không có chút dấu vết nào của thời hiện đại.
*Xuyên không? Trọng sinh? Thể loại tiểu thuyết rẻ tiền mà con bé thực tập sinh hay đọc sao? Thật nực cười!*
Tuy nhiên, cảm giác chân thật đến rợn người của cánh tay đứt lìa kia, của mùi máu tanh và của bộ quần áo thô ráp này, khiến cô không thể phủ nhận. Cô đã xuyên không. Và cô đang ở một nơi gọi là ‘nha môn’, nơi mà những tiếng xì xào lo lắng đang vọng đến ngày càng rõ.
"Lý đại nhân, chuyện này… chuyện này thật sự quá khủng khiếp! Cánh tay đứt lìa, ngay trong nha môn! Có phải là… oan hồn đòi mạng không?" Tiếng một người đàn ông run rẩy vang lên, xen lẫn tiếng gió rít qua khe cửa.
"Đừng nói bậy!" Một giọng khác, đầy vẻ uy nghiêm nhưng cũng không giấu được sự hoảng loạn, quát lên. "Mau, mau cho người tìm kiếm khắp nơi! Tìm xem thân thể nạn nhân ở đâu! Phải tìm thấy ngay trước khi tin tức này lan truyền ra ngoài!" Đó chắc là Lý đại nhân.
An Nhiên nhíu mày. *Oan hồn đòi mạng? Cái quái gì thế này? Không lẽ thời đại này không có khái niệm tội phạm học sao?* Cô liếc nhìn qua ô cửa sổ, ánh đèn lồng hắt ra, đủ để thấy vài bóng người đang nhốn nháo bên trong một căn phòng. Họ mặc những bộ áo bào dài, tay cầm đèn lồng, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi.
Cô lại nhìn xuống bộ quần áo trên người mình. Áo vải thô màu xám, quần ống rộng, tay áo bó lại. Trên thắt lưng có đeo một cái túi vải nhỏ và một tấm thẻ bài bằng gỗ khắc chữ "Trần Mẫn An".
*Trần Mẫn An? Đây là tên của cơ thể này sao? Nha dịch?* Cô nhẩm lại, chợt nhận ra mình đang là một nha dịch cấp thấp, chuyên làm những công việc lặt vặt trong nha môn. Vị trí này, ở thời hiện đại, tương đương với một cảnh sát viên tập sự, hoặc thậm chí là một thư ký quèn. Thật là một cú hạ cấp không tưởng.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc hỗn loạn vào sâu bên trong. Dù là ai, dù ở đâu, cô vẫn là Trần An Nhiên, điều tra viên Trần An Nhiên. Và trước mắt cô, là một vụ án mạng cần được phá giải.
Cô bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía căn phòng có ánh đèn. Khi cô bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
"Tiểu An, con bé… Con bé đã ra ngoài từ bao giờ?" Lý đại nhân, một người đàn ông trung niên béo tốt, ria mép lún phún, trán lấm tấm mồ hôi, lắp bắp hỏi. Hắn mặc bộ quan phục màu lam, vạt áo xộc xệch, vẻ mặt trắng bệch như tờ giấy.
An Nhiên gật đầu chào, cố gắng bắt chước vẻ rụt rè của một nha dịch nhỏ. "Dạ, bẩm đại nhân, tiểu nữ vừa tỉnh dậy, nghe tiếng động lạ nên mới đi ra ngoài xem xét." Cô cúi đầu, nhưng đôi mắt vẫn quét một vòng quanh căn phòng, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất.
Đây là phòng làm việc của Lý đại nhân, không phải hiện trường chính. Bàn ghế gỗ lim nặng nề, chồng hồ sơ cao ngất ngưởng, mực Tàu và nghiên bút đặt ngay ngắn. Tuy nhiên, không khí lại tràn ngập mùi ẩm mốc, mùi giấy cũ và một mùi hương rất đặc trưng mà cô khó lòng nhận ra, phảng phất như mùi trà khô hay một loại thuốc bắc nào đó.
"Ngươi thấy gì?" Lý đại nhân vội vàng hỏi, giọng gấp gáp.
"Dạ, tiểu nữ thấy… cánh tay đứt lìa ở sân sau." An Nhiên nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.
Lý đại nhân thở hắt ra, vỗ đùi đánh đét một tiếng. "Trời ơi! Vậy là thật! Quỷ ám! Chắc chắn là quỷ ám!" Hắn lẩm bẩm, mặt mũi cắt không còn giọt máu.
"Đại nhân! Đừng mê tín như vậy!" Một nha dịch khác, có vẻ là trưởng nhóm, lên tiếng. "Chúng ta cần phải tìm kiếm kỹ lưỡng. Nạn nhân có thể bị sát hại ở nơi khác rồi bị mang đến đây."
"Nhưng ai dám làm loạn trong nha môn chứ?" Lý đại nhân run rẩy hỏi. "Đây là nơi công đường, là nơi chính trực của triều đình! Lại còn là nửa đêm canh ba..."
An Nhiên thầm thở dài. *Mê tín dị đoan, năng lực phá án kém cỏi. Đúng là thời cổ đại có khác.* Cô liếc nhìn những người xung quanh. Họ đều là nam giới, mặc áo vải thô, tay cầm đèn lồng hoặc gậy tuần đêm. Tất cả đều thể hiện rõ sự sợ hãi và hoảng loạn.
"Bẩm đại nhân," An Nhiên khẽ lên tiếng, giọng đủ nghe giữa sự hỗn loạn. "Tiểu nữ thấy, cánh tay kia có vẻ không phải do thú dữ cắn xé. Vết cắt rất gọn gàng, như thể được dùng bởi một vật sắc nhọn."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Lý đại nhân nhíu mày, có vẻ khó chịu khi một nha dịch nhỏ như cô lại dám lên tiếng. "Nha đầu, ngươi thì biết gì? Ngươi chỉ là một nha dịch nhỏ, đừng có ăn nói lung tung!"
"Nhưng thưa đại nhân," An Nhiên không hề nao núng, giọng vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. "Nếu là thú dữ, vết cắn sẽ lởm chởm, không thể nào gọn gàng như vậy. Hơn nữa, xung quanh không có vết máu vương vãi, cũng không có dấu vết giãy giụa. Dường như, cánh tay đó đã được đặt ở đó một cách có chủ ý."
Lời nói của An Nhiên khiến cả căn phòng đột nhiên im lặng. Lý đại nhân tròn mắt nhìn cô, vẻ mặt từ khó chịu chuyển sang ngạc nhiên. Các nha dịch khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
"Đúng là có lý!" Một nha dịch trẻ tuổi, tên Tiểu Đinh, lẩm bẩm. "Ta cũng thấy vết cắt đó rất lạ."
"Vậy thì… kẻ nào lại dám làm chuyện tày trời như vậy, lại còn mang thi thể vào nha môn?" Lý đại nhân lắp bắp, nỗi sợ hãi lại dâng lên.
An Nhiên không trả lời ngay. Cô tiến lại gần bàn làm việc, ánh mắt quét qua từng chồng hồ sơ, từng vật dụng nhỏ nhất. Mùi trà khô đặc trưng mà cô ngửi thấy ban nãy bây giờ đã rõ hơn, thoảng nhẹ từ một cái ấm trà nhỏ đặt trên bàn. Bỗng nhiên, mắt cô dừng lại ở một vết ố nhỏ màu nâu sẫ
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Khúc Dạ Khúc Trong Đêm
7,836 từ
🔒 Đăng nhập
7
Giao Kèo Trong Tăm Tối
4,322 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mật Ước Đêm Khuya
9,221 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ngục Đạo Huyết Thư
9,888 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mặt Nạ Giả Dối
12,792 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mật Thất Lộ Diện
12,256 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Văn Phá Vụ
12,233 từ
🔒 Đăng nhập
13
Nến Đỏ Huyết Mạng
13,390 từ
🔒 Đăng nhập
14
Thâm Cung Họa Sát
13,362 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lưới Bủa Hoàng Tuyền
12,528 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lưới Sắt Trăng Tàn
10,200 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưới Sắt Đẫm Máu
11,102 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lưới Sắt Đẫm Máu: Vạch Trần Chân Tướng
9,167 từ
🔒 Đăng nhập
19
Họa Từ Thiên Giáng
11,173 từ
🔒 Đăng nhập
20
Kỳ Cuộc Khép Lại
12,729 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn