Một bác sĩ tài năng xuyên không về quá khứ, nhập vào thân xác phế hậu bị
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lãnh Cung Phế Hậu Thức Tỉnh — Đọc thử miễn phí
Tứ chi rã rời, xương cốt như thể bị ai đó giã nát, Cẩm Tú cảm thấy toàn thân mình bị nhấn chìm trong một thứ chất lỏng sền sệt, tanh nồng mùi máu và ẩm mốc. Đầu óc cô quay cuồng như vừa bị một chiếc xe tải tông thẳng vào, nặng trĩu và đau buốt đến mức chỉ muốn hét lên. Nhưng cổ họng cô khô khốc, giọng nói mắc kẹt lại, chỉ bật ra được một tiếng rên khẽ khàng, yếu ớt. Xung quanh, mùi ẩm mốc, phân chuột và một thứ hương liệu cổ quái nào đó quyện vào nhau, xộc thẳng lên mũi, khiến cô buồn nôn. Mí mắt nặng như chì, nhưng khi cố gắng hé mở, cô chỉ thấy một mảng tối mịt, điểm xuyết vài đốm sáng lờ mờ như những mảnh vỡ từ một giấc mơ tồi tệ.
"Chết tiệt! Đây là đâu? Mình đang ở đâu vậy?" Nội tâm cô gào thét.
Ký ức cuối cùng của Cẩm Tú là tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi, mùi thuốc sát trùng đặc trưng của phòng mổ, và ánh đèn phẫu thuật chói mắt trên trần nhà. Cô là một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu, người đã trải qua vô số ca khó, đối mặt với tử thần từng giây từng phút. Vậy mà giờ đây, cô lại nằm trong một không gian tối tăm, lạnh lẽo, hoàn toàn xa lạ, với một cơ thể không phải của mình.
Những hình ảnh chớp nhoáng, rời rạc ập đến, như những mảnh vỡ của một tấm gương vỡ tan. Một cung điện nguy nga tráng lệ, tiếng đàn tranh du dương, những nụ cười giả tạo, ánh mắt khinh miệt. Rồi một đêm mưa gió bão bùng, tiếng hò hét, thanh gươm lạnh lẽo kề vào cổ, và câu nói nghiệt ngã: "Phế hậu Tô Cẩm Tú, tội danh loạn luân, cấu kết gian thần, phế bỏ vị trí, giam vào lãnh cung vĩnh viễn!" Đau đớn, tủi nhục, và một thứ chất lỏng đắng chát ép vào miệng. Sau đó là sự trống rỗng, và giờ đây là cảm giác tồi tệ này.
"Tô Cẩm Tú? Đây... đây là tên của mình à? Phế hậu? Lãnh cung?" Cô thốt lên trong suy nghĩ, giọng mang theo sự hoảng loạn xen lẫn khó tin. Một luồng ký ức khổng lồ, đau đớn và xa lạ, đổ ập vào tâm trí cô như thác lũ. Nó không phải của cô, mà là của một người khác. Người phụ nữ này, cũng tên là Cẩm Tú, nhưng là Tô Cẩm Tú. Nàng từng là Hoàng hậu của Đại Sở, nhưng giờ đây lại là một phế hậu bị giam cầm trong lãnh cung lạnh lẽo.
Thân thể này thật yếu ớt. Từng tế bào trong cơ thể đều đang kêu gào trong đau đớn. Cô cảm nhận rõ ràng những vết thương ê ẩm trên lưng, cảm giác buốt giá của sàn đá lạnh lẽo thấm vào da thịt, và cả tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó trong bóng tối. Mùi ẩm mốc càng lúc càng nồng, quyện cùng mùi máu khô và một chút hương hoa nhài đã tàn héo từ lâu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ sự hoảng loạn để tập trung. Là một bác sĩ, cô được đào tạo để giữ bình tĩnh trong mọi tình huống, ngay cả khi đối mặt với tử thần. "Kiểm tra cơ thể trước tiên," cô tự nhủ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cẩm Tú cố gắng cử động các ngón tay. Chúng run rẩy, nhưng vẫn nghe theo mệnh lệnh. Cô dùng chút sức lực còn lại để sờ soạng khắp cơ thể. Đầu cô có một vết sưng lớn, đau nhức khủng khiếp. Tay phải có vẻ bị bong gân, và trên lưng, cô cảm nhận được những vết bầm tím lớn, đau ran khi chạm vào. Dưới lớp áo vải thô ráp, làn da trắng ngần của cơ thể này đã chi chít những vết sẹo cũ và mới, dấu hiệu của sự hành hạ và bỏ bê. Bụng đói cồn cào, cổ họng như lửa đốt. Điều kiện vệ sinh cực kỳ kém, cơ thể nàng phế hậu này gầy gò, suy kiệt, thậm chí có dấu hiệu của nhiễm trùng nhẹ.
"Khốn kiếp! Ai đã hành hạ cô ấy đến nông nỗi này?" Nội tâm cô sục sôi. Cô, Cẩm Tú, một bác sĩ tài năng của thế kỷ 21, chưa từng để bệnh nhân nào phải chịu đựng những thương tích khủng khiếp như vậy, huống chi là chính mình. Mặc dù đây không phải là cơ thể của cô, nhưng nó đã trở thành vỏ bọc mới của cô, và cô sẽ không chấp nhận sự yếu đuối này.
Bằng nỗ lực phi thường, cô gắng gượng ngồi dậy. Cả căn phòng chao đảo trong mắt cô, mọi vật quay cuồng. Cô phải mất một lúc để thị giác điều chỉnh. Khi đôi mắt dần thích nghi với bóng tối, Cẩm Tú nhận ra mình đang ở trong một căn phòng chật hẹp, lạnh lẽo. Bốn bức tường tróc lở từng mảng, lộ ra lớp gạch đá thô ráp. Trần nhà ám khói, mạng nhện giăng mắc khắp nơi. Một chiếc giường gỗ ọp ẹp nằm sát tường, bên cạnh là một cái bàn nhỏ và một cái ghế đã gãy chân. Không có cửa sổ, chỉ có một ô cửa nhỏ ở phía trên cao, có lẽ để thông gió, nhưng lại bị lưới sắt chặn kín. Từ ô cửa đó, một luồng gió lạnh thổi vào, mang theo mùi ẩm ướt của đất và cỏ dại. Đây không phải là một căn phòng, mà là một nhà tù.
"Lãnh cung... Quả nhiên là lãnh cung," cô thầm thì. Giọng nói yếu ớt, khàn đặc của nàng phế hậu vang lên thật lạ lẫm trong tai cô.
Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cẩm Tú. Một cái bóng nhỏ bé, run rẩy bước vào. Là một cô gái trẻ, thân hình mảnh khảnh, khoác trên mình bộ y phục cũ kỹ. Nàng cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe, trên tay bưng một bát cháo loãng. Mùi cháo gạo nấu với chút rau dại thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào cơn đói cồn cào của Cẩm Tú.
"Nương nương, người tỉnh rồi? Mộc Lan mừng quá!" Cô gái thốt lên, giọng run run vì xúc động. Nàng vội đặt bát cháo xuống cái bàn cạnh giường, rồi quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa. "Nương nương, người chịu khổ rồi. Mộc Lan đã vô dụng, không thể bảo vệ người."
Cẩm Tú nhìn Mộc Lan, trong ký ức của nàng phế hậu, đây là tỳ nữ thân cận nhất, là người duy nhất còn ở lại bên cạnh nàng khi nàng bị phế. Ánh mắt trung thành và tuyệt vọng của Mộc Lan khiến trái tim cô se lại. "Đừng quỳ," cô nói, giọng vẫn còn yếu ớt. "Mau đứng dậy."
Mộc Lan ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn chủ nhân. Nàng không dám đứng dậy ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào Cẩm Tú, như thể kiểm tra xem nàng có phải là chủ nhân của mình không. "Nương nương... Người... người vẫn còn sống..."
"Ta còn sống," Cẩm Tú khẽ gật đầu, cố gắng nén cơn đau. "Có chuyện gì đã xảy ra?" Cô phải tìm hiểu tình hình cụ thể.
Mộc Lan rụt rè thuật lại, giọng nàng đứt quãng vì sợ hãi và uất ức. "Nương nương... Đêm đó... Hoàng thượng đột ngột ra chiếu chỉ phế bỏ người, nói người... cấu kết gian thần Tướng quân Tô Hiền, mưu đồ phản nghịch. Còn nói người... tư thông với thị vệ Vương Lâm..." Nàng càng nói càng nhỏ dần, đầu cúi gằm xuống, không dám nhìn thẳng vào Cẩm Tú. "Sau đó... bọn họ... đã ép người uống chén thuốc độc..."
"Thuốc độc?" Cẩm Tú cảm thấy lạnh toát sống lưng. Vậy ra, nàng phế hậu đã thực sự chết. Cô đã xuyên không vào đúng lúc nàng bị tẩm độc. Chắc hẳn là do thể chất yếu ớt của nàng, kết hợp với cú sốc tâm lý và chất độc chưa kịp phát huy hết tác dụng đã bị đào thải ra ngoài một cách... kỳ diệu. Hoặc cô đã "may mắn" thế chỗ ngay sau khi chất độc giết chết linh hồn cũ nhưng chưa kịp hủy hoại hoàn toàn cơ thể. Một sự trùng hợp đến đáng sợ.
"Vậy ra, Hoàng thượng đã ban chết cho ta," Cẩm Tú nói, giọng điệu bằng phẳng đến đáng ngạc nhiên. Nhưng trong lòng cô lại là một cơn sóng dữ dội. Cô nhớ lại những mảnh ký ức về vị Hoàng đế đó: vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm, và sự ghét bỏ không hề che giấu dành cho nàng phế hậu. Tô Cẩm Tú kiếp trước yêu Hoàng thượng đến mức đánh mất bản thân, nhưng những gì nàng nhận lại chỉ là sự khinh bỉ và một chén thuốc độc.
"Không phải vậy!" Mộc Lan đột nhiên ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa. "Hoàng thượng... Hoàng thượng không muốn ban chết cho người. Đó là ý của... của Hoàng Quý Phi."
Hoàng Quý Phi. Cái tên đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Cẩm Tú. Trong ký ức của nàng phế hậu, Hoàng Quý Phi là muội muội ruột thịt của nàng, là Tô Thanh Hà. Thanh Hà được nàng cưu mang từ khi còn nhỏ, được nàng giới thiệu vào cung, và cuối cùng lại chính là kẻ đã đẩy nàng vào vực sâu địa ngục. Hình ảnh một khuôn mặt xinh đẹp, dịu dàng nhưng ánh mắt ẩn chứa đầy sự nham hiểm hiện rõ trong tâm trí Cẩm Tú.
"Hoàng Quý Phi..." Cẩm Tú lặp lại cái tên đó, cố gắng điều chỉnh sắc thái giọng điệu của mình. "Nàng ta... đã làm gì?"
Mộc Lan kể tiếp, giọng đầy uất ức. "Sau khi nương nương bị phế, Hoàng Quý Phi đã đến đây, giả vờ quan tâm. Nàng ta nói Hoàng thượng vẫn còn niệm tình cũ, nhưng vì tội danh của người quá lớn, không thể không trừng phạt. Nàng ta nói đã xin Hoàng thượng ban cho người một cái chết nhẹ nhàng, không đau đớn, để giữ lại chút thể diện cho Tô gia... Mộc Lan không tin, nhưng người... người lại tin. Người đã uống chén thuốc đó." Nàng tỳ nữ nức nở. "Mộc Lan đã lén lút đổi chén thuốc, nhưng không biết tại sao... người vẫn bị sốc. Bọn chúng đã đánh Mộc Lan ngất đi, và khi tỉnh dậy, Mộc Lan thấy người đã nằm bất tỉnh ở đây."
Cẩm Tú nhắm mắt lại. Có lẽ Mộc Lan đã đổi chén thuốc, nhưng Hoàng Quý Phi quá xảo quyệt, có thể đã chuẩn bị thêm một chén khác hoặc cố tình pha thêm độc vào chén thuốc Mộc Lan đưa. Dù là thế nào, rõ ràng là Hoàng Quý Phi muốn nàng phế hậu chết. Không chỉ bị phế, mà còn phải chết. Một kế hoạch tỉ mỉ, thâm độc, không để lại bất kỳ sơ hở nào. "Tô Thanh Hà... Muội muội tốt của ta." Cẩm Tú nghiến răng.
"Mộc Lan, ta hỏi nàng, bây giờ ta đang ở đâu? Chính xác là lãnh cung nào?" Cẩm Tú hỏi.
"Đây là Tịch Nguyệt Cung, nương nương. Nơi giam giữ những phi tần bị phế truất hoặc phạm trọng tội. Từ khi người bị phế, nơi đây đã không còn được dọn dẹp. Mộc Lan đã cố gắng hết sức..." Mộc Lan nhìn quanh căn phòng đổ nát, đôi mắt lại đỏ hoe. "Bọn họ còn cắt giảm khẩu phần của người, không cho phép thầy thuốc nào đến thăm. Mộc Lan đã cố gắng tìm kiếm, nhưng không ai dám... Ai cũng sợ Hoàng Quý Phi."
"Không cần sợ," Cẩm Tú nói, giọng trầm xuống. "Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ không sợ bất cứ ai." Cô mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh khác hẳn với sự u mê, tuyệt vọng của nàng phế hậu trước đây. "Mang cháo lại đây."
Mộc Lan vội vàng bưng bát cháo đến. Mùi gạo lứt thơm tho, thoang thoảng mùi rau dại khiến Cẩm Tú cảm thấy đói cồn cào. Cô cầm lấy chiếc thìa gỗ cũ kỹ, đưa lên miệng. Cháo nhạt nhẽo, nhưng vẫn là thứ cứu mạng cô lúc này. Từng muỗng cháo trôi xuống cổ họng, cảm giác như những dòng suối mát lành đang tưới vào một mảnh đất khô cằn. Cô ăn một cách chậm rãi, vừa ăn vừa quan sát Mộc Lan. Cô bé này thật đáng thương, nhưng lại là hy vọng duy nhất của cô lúc này.
"Mộc Lan, nàng nói xem, liệu có cách nào để ta có thể... ra khỏi đây không?" Cẩm Tú hỏi, ánh mắt lóe lên một tia tinh ranh.
Mộc Lan lắc đầu nguầy nguậy. "Không thể đâu, nương nương. Tịch Nguyệt Cung này được canh gác rất nghiêm ngặt. Phía ngoài có ít nhất mười thị vệ túc trực ngày đêm, còn có cả cấm quân tuần tra liên tục. Không ai có thể ra vào mà không có lệnh của Hoàng thượng hoặc Hoàng Quý Phi."
"Hoàng thượng..." Cẩm Tú lẩm bẩm. Vị Hoàng đế đó, Liễu Quân Hàn, hắn là kẻ đã phế nàng, nhưng cũng là kẻ đã không trực tiếp ra tay giết nàng. Sự mâu thuẫn này khiến cô phải suy nghĩ. Trong ký ức của nàng phế hậu, Hoàng thượng luôn lạnh lùng, xa cách, chưa từng thực sự yêu thương nàng. Nhưng hắn cũng không phải là kẻ máu lạnh vô cớ. Hay là hắn chỉ đang diễn một vở kịch, và Tô Thanh Hà là con cờ của hắn?
"Hoàng thượng chắc chắn là không biết rõ sự thật về việc Hoàng Quý Phi ra tay độc hại người," Mộc Lan nói, ánh mắt đầy hy vọng. "Nếu không, làm sao người có thể sống sót sau chén thuốc độc đó được? Chắc chắn là có người âm thầm giúp đỡ người!"
Cẩm Tú lắc đầu. "Không, Mộc Lan. Chén thuốc độc đó, ta nghĩ là ta tự thoát chết. Không phải do ai giúp đỡ." Cô không muốn nuôi hy vọng hão huyền. Nếu có người giúp đỡ, thì tại sao nàng phế hậu lại vẫn bị giam cầm trong tình trạng này? "Tô Thanh Hà... Nàng ta không chỉ muốn ta chết, mà còn muốn ta phải chịu khổ sở nhục nhã đến cùng cực."
"Mộc Lan, nàng hãy nghe ta nói đây," Cẩm Tú đặt bát cháo xuống, ánh mắt trở nên kiên định. "Từ giờ trở đi, nàng phải tuyệt đối nghe theo lời ta. Không được phép nói chuyện này với bất cứ ai. Hiểu không?"
Mộc Lan gật đầu lia lịa. "Mộc Lan thề sẽ trung thành với nương nương!"
"Tốt," Cẩm Tú nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của cô bé. "Bây giờ, ta cần nàng giúp ta một việc. Nàng hãy ra ngoài, tìm cho ta một ít lá bạc hà, hoặc bất kỳ loại cây thuốc nào có tính kháng viêm, giảm đau mà nàng biết. Càng nhiều càng tốt. Và cả một ít rượu trắng, càng mạnh càng tốt."
Mộc Lan tròn mắt. "Nương nương... Người muốn những thứ đó để làm gì ạ?"
"Để chữa trị cho vết thương của ta," Cẩm Tú đáp. "Và để ta có thể sống sót mà ra khỏi đây. Ta không còn là Tô Cẩm Tú yếu đuối ngày xưa nữa. Ta là một người khác. Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại ta thêm lần nào nữa." Ánh mắt cô lóe lên một tia căm hờn lạnh lẽo.
Mộc Lan vẫn còn mơ hồ, nhưng nàng cảm nhận được một sự thay đổi mạnh mẽ trong chủ nhân của mình. Nàng không còn thấy sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một ý chí kiên cường, một ánh lửa rực cháy trong đôi mắt. "Dạ, Mộc Lan sẽ đi ngay!" Nàng vội vã đứng dậy, toan bước ra ngoài.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên bên ngoài cửa. Cửa gỗ bật mở, không phải là thị vệ, mà là một gương mặt quen thuộc: Quế Chi, tỳ nữ thân cận của Hoàng Quý Phi Tô Thanh Hà. Quế Chi bước vào, trên tay cầm một giỏ mây, vẻ mặt lạnh lùng và khinh miệt. Nàng ta còn mang theo một mùi hương hoa lài nồng nặc, hoàn toàn đối lập với sự mục nát của lãnh cung.
"Phế hậu nương nương, thân thể người vẫn còn khỏe chứ?" Quế Chi nói, giọng điệu khách sáo nhưng ẩn chứa sự châm chọc sâu sắc. Nàng ta không hề cúi chào, chỉ đứng thẳng, ánh mắt quét qua Cẩm Tú và Mộc Lan một cách đầy miệt thị. "Quý Phi nương nương đặc biệt sai nô tỳ mang ít vải lụa thô đến cho người. Nói rằng dù có bị phế, người cũng không thể để bản thân quá luộm thuộm, mất hết thể diện của Tô gia." Quế Chi nở một nụ cười nửa miệng, vẻ mặt đầy kiêu căng. "Vải thô này... dù sao cũng tốt hơn là không có gì mặc, phải không ạ?"
Nội tâm Cẩm Tú sôi sục. "Láo xược! Con tiện tỳ này! Đến cả nô tỳ của Tô Thanh Hà cũng dám khinh thường ta thế này sao? Kiếp trước tôi là bác sĩ, kiếp này thành phế hậu lại còn bị con chó này sủa vào mặt? Nực cười!"
Nhưng bên ngoài, cô giữ vẻ mặt bình tĩnh. "Ngươi là Quế Chi? Lâu rồi không gặp." Giọng cô vẫn còn yếu ớt, nhưng ánh mắt lại sắc như dao, khiến Quế Chi giật mình. "Quý Phi nương nương thật là chu đáo. Thay ta cảm tạ nàng ấy."
Quế Chi hơi sững lại. Thái độ của Cẩm Tú khác hẳn với nàng phế hậu yếu đuối, tuyệt vọng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Án Nước Trong Lạnh Cung
10,710 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lửa Tro Phế Hậu, Phượng Hoàng Tái Sinh
12,987 từ
🔒 Đăng nhập
8
Phượng Hoàng Trỗi Dậy Từ Tro Tàn
11,730 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bức Màn Che Giấu Hận Thù
8,602 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mở Ra Màn Sương Hận Thù
12,735 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mảnh Vỡ Quá Khứ, Hơi Thở Phản Bội
12,479 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Hứa Giữa Lãnh Cung
11,991 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vương Triều Thức Tỉnh
9,248 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đông Cung Hồi Sinh
9,629 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Rơi Kim Điện
4,446 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phế Hậu Trở Lại Kim Điện
12,815 từ
🔒 Đăng nhập
19
Long Huyết Tái Sinh
9,169 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hồi Sinh Đế Tâm, Quyết Định Cuối Cùng
11,411 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn