Ngực tôi đau buốt như vừa bị nghiền nát dưới một bánh xe tải, từng thớ thịt căng cứng, buồng phổi rát bỏng hít thở trong một không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và thuốc bắc pha lẫn mùi bùn đất. Mí mắt nặng trĩu, nhưng khi cố mở ra, tôi chỉ thấy một màn đêm đặc quánh, không phải màn đêm quen thuộc của phòng cấp cứu bệnh viện quân y mà tôi vừa trực ca mười tám tiếng liên tục. Tiếng rên rỉ khẽ thoát ra từ cổ họng tôi, khản đặc và yếu ớt, hoàn toàn không phải giọng của bác sĩ Hoàng Lam, trưởng khoa Hồi sức cấp cứu, người từng mắng mỏ cả tiểu đoàn trưởng không kiêng nể.
Nội tâm: *Chết tiệt, mình đang ở đâu vậy? Đây không phải là khu cách ly của bệnh viện, mùi này... mùi đất ẩm, lá khô, và hình như có cả mùi phân gia súc nữa. Lại còn cái vị tanh tanh trong miệng, pha lẫn vị đắng của thuốc. Mình bị bắt cóc à? Hay là... hậu quả của cuộc phẫu thuật marathon vừa rồi, mình bị ảo giác?*
Cơn đau như búa bổ vào thái dương khiến tôi không còn đủ sức nghĩ ngợi. Tôi cố gắng cử động các ngón tay, cảm nhận lớp vải thô ráp, cũ kỹ. Cổ tay tôi mảnh khảnh đến lạ, không phải bàn tay chai sần vì cầm dao mổ của tôi. Tôi ho sù sụ, cổ họng như có lửa đốt. "Nước..." tôi cố gắng thốt ra, nhưng chỉ là một âm thanh khàn đục như tiếng gà bị cắt tiết.
Chợt, một bóng người lờ mờ xuất hiện trong tầm nhìn. Không, không phải bóng người, mà là một bóng đèn dầu leo lét, hắt lên một khuôn mặt già nua, nhăn nheo, tràn đầy lo âu. Mái tóc bà bạc trắng, búi gọn, và đôi mắt bà đỏ hoe. Bà mặc một bộ đồ vải nâu sờn cũ, vai áo vá víu nhiều chỗ.
"Lam nhi... Con tỉnh rồi ư? Trời đất phù hộ!" Giọng bà run rẩy, đầy nước mắt. "Con làm mẫu thân sợ chết khiếp. Cứ nghĩ con không qua khỏi rồi..."
Nội tâm: *Mẫu thân? Bà cụ này là ai? Lam nhi? Tên tôi là Hoàng Lam, nhưng chắc chắn không phải "Lam nhi" kiểu này. Và cái xưng hô "mẫu thân" kia là sao? Khoan đã, mùi nồng của mồ hôi và nước mắt mặn chát của bà ấy đang chạm vào má tôi. Và cái cảm giác đau đớn dữ dội này... không giống như mơ. Mình thực sự... đã chết và sống lại trong thân xác người khác sao? Không thể nào! Chuyện hoang đường này chỉ có trong mấy cuốn tiểu thuyết xuyên không của mấy cô bé tuổi teen thôi chứ?*
Bà cụ đỡ tôi dậy, khéo léo tựa tôi vào cái gối làm bằng vỏ cây khô. Cái gối cứng nhắc, xộc xệch, khiến lưng tôi đau nhói. Bà đưa đến bên môi tôi một bát nước cháo loãng. Mùi cháo thơm nhẹ mùi gạo rang, nhưng nó quá nóng. "Cẩn thận nào con, uống từ từ thôi."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tôi ngoan ngoãn hé môi, để từng thìa cháo ấm nóng trôi xuống cổ họng. Ngay lập tức, một cảm giác dễ chịu lan tỏa, xoa dịu cơn đau rát. Hơn cả cái cháo loãng, tôi nhận ra đó là sự quan tâm. Sự quan tâm mà tôi đã không nhận được từ khi trở thành một bác sĩ quân y bận rộn, suốt ngày chôn mình trong phòng mổ.
Trong lúc bà cụ còn đang lau nước mắt, tôi tranh thủ quan sát căn phòng. Một căn nhà tranh vách đất ọp ẹp, không cửa sổ, chỉ có một ô vuông nhỏ trên tường được che bằng tấm vải rách. Một cái giường gỗ ọp ẹp khác bên cạnh, nơi một cậu bé gầy gò đang say ngủ, mặt mũi xanh xao. Trên vách đất, lưa thưa vài bức tranh vẽ bằng than củi, mô tả cảnh đồng áng. Cả căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh lửa bập bùng của ngọn đèn dầu. Sàn nhà là đất nện, lạnh lẽo và ẩm ướt. Một cái chạn bếp nhỏ với vài cái niêu đất và bát sứt mẻ. Không gian này... quá đỗi xa lạ, nhưng lại mang một vẻ chân thực đến rợn người.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong đầu. Tôi nhớ mình đang trong ca trực, một vụ nổ lớn ở biên giới, hàng chục thương binh đổ về. Tôi nhớ mình đã đứng mổ liên tục mười hai tiếng, sau đó là những giấc ngủ chập chờn trên ghế sofa phòng trực. Rồi... một tiếng nổ lớn, một mảnh vụn kim loại nóng bỏng xuyên qua ngực trái. Tim ngừng đập ngay lập tức. Cảm giác đau đớn tột cùng, sau đó là một khoảng không vô tận.
Và bây giờ, tôi ở đây. Trong một thân thể yếu ớt, gầy guộc. Cảm giác nặng nề trong lồng ngực không còn là vết thương của tôi, mà là hậu quả của một căn bệnh nào đó mà thân thể này vừa trải qua. Tôi vờ như còn yếu, tiếp tục nhấp từng ngụm cháo, nhưng tâm trí thì chạy hết tốc lực.
Nội tâm: *Bác sĩ Hoàng Lam, 32 tuổi, chuyên gia phẫu thuật lồng ngực. Tốt nghiệp thủ khoa học viện quân y, từng tham gia các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình quốc tế. Kiến thức y khoa uyên thâm, thể lực tốt, tinh thần thép. Rồi bùm, tôi trở thành con bé này. Tên Lam nhi. Chắc chắn là người của thế kỷ trước, hoặc... một thế giới khác. Mùi bùn đất, cái nón lá treo kia kìa, bà mẹ quê mùa này... Nơi này hẳn là một ngôi làng cổ nào đó. Chắc chắn không phải Việt Nam thời hiện đại, hay Trung Quốc thời hiện đại. Vậy là tôi xuyên không. Thật sự xuyên không!*
Tôi cẩn thận đặt bát cháo xuống, cố gắng dùng giọng điệu yếu ớt nhất có thể. "Mẫu thân... Con... đã ngủ bao lâu rồi?"
Bà cụ vuốt ve mái tóc rối bời của tôi, đôi mắt hiền từ đầy nước. "Con đã mê man ba ngày rồi, Lam nhi à. Cứ ngỡ con không tỉnh lại được nữa... Thôi, con mới tỉnh, cứ nghỉ ngơi cho tốt. Mẫu thân đi nấu thêm chút cháo cho con. Đệ đệ con, Thụy nhi, cũng đang yếu lắm, nó sốt mấy đêm nay rồi."
Nội tâm: *Ba ngày? Và thằng bé kia cũng sốt? Hay quá, hai mẹ con bệnh nhân. Mà từ từ, nếu mình là bác sĩ, thì mình phải tự chữa cho mình trước chứ. Sau đó là thằng nhóc kia. Cái thân xác này yếu thật. Tim đập nhanh, thở nông, chắc là viêm phổi hoặc sốt xuất huyết nặng. Nếu là viêm phổi thì cần kháng sinh, mà ở đây thì lấy đâu ra kháng sinh đây?*
Tôi liếc nhìn Thụy nhi. Khuôn mặt nó đỏ bừng, môi khô nứt. Tiếng ho khan thỉnh thoảng lại vọng ra. Tôi đưa tay sờ trán nó, nóng bỏng như lửa. Thụy nhi là em trai, bà cụ là mẹ. Vậy là tôi, Hoàng Lam, bây giờ là Lam nhi, con gái lớn của một gia đình nông dân nghèo rớt mồng tơi, với một người em trai đang bệnh nặng và một người mẹ già yếu. Thật là một khởi đầu "hoành tráng" cho một bác sĩ quân y ưu tú!
"Mẫu thân..." Tôi khẽ gọi khi bà cụ quay lưng đi về phía bếp, cố gắng kiềm chế sự thúc giục trong giọng nói. "Đệ đệ... sao rồi? Con thấy Thụy nhi hình như sốt cao lắm."
Bà cụ dừng lại, vai gầy run rẩy. "Nó sốt từ lúc con ngã bệnh. Cứ nghĩ là cảm lạnh thông thường, nhưng thuốc bắc trong làng đã dùng hết. Tiên sinh bốc thuốc bảo là... là bệnh sốt nặng, chỉ sợ..." Bà nghẹn ngào, không nói nên lời.
Nội tâm: *Tiên sinh bốc thuốc? Vậy là ở đây có thầy lang. Nhưng nếu thuốc đã dùng hết mà không khỏi, thì chắc là bệnh truyền nhiễm hoặc viêm nhiễm nặng. Thụy nhi cần được khám kỹ càng và điều trị khẩn cấp. Không thể kéo dài thêm nữa. Mình phải hành động!*
Tôi cố gắng ngồi thẳng dậy, tuy cơ thể vẫn còn đau nhức. "Mẫu thân, con muốn xem bệnh cho đệ đệ."
Bà cụ quay lại, kinh ngạc nhìn tôi. "Lam nhi, con vừa tỉnh dậy, người còn yếu lắm. Vả lại... con có biết xem bệnh đâu?"
Nội tâm: *Đúng là không biết thật, Hoàng Lam thì chỉ biết xem bệnh bằng máy móc hiện đại thôi, nhưng con Lam nhi này thì không. Nhưng nếu không làm gì, Thụy nhi sẽ chết mất. Mình không thể đứng nhìn một đứa bé vô tội chết ngay trước mắt mình. Đây là bản năng của một bác sĩ!*
"Con... con mơ thấy một vị thần linh dạy cho con cách xem mạch, kê đơn thuốc..." Tôi bịa đại, cố gắng dùng giọng điệu yếu ớt và có phần thần bí. "Có thể con... con thử một chút xem sao."
Bà cụ nhìn tôi bán tín bán nghi, nhưng ánh mắt bà tràn đầy hy vọng. "Thật ư? Thật sự có thần linh mách bảo con sao? Vậy thì... con xem giúp đệ đệ con đi. Nếu Thụy nhi có thể khỏe lại, mẫu thân làm trâu làm ngựa cũng cam lòng."
Tôi gật đầu, cố gắng che giấu sự gấp gáp trong lòng. Bò xuống khỏi giường, cảm giác lạnh buốt của đất nện truyền lên lòng bàn chân trần. Tôi nhẹ nhàng vén tấm chăn cũ kỹ, đặt tay lên cổ tay Thụy nhi. Mạch đập nhanh và yếu, nhiệt độ cơ thể vẫn rất cao. Da nó khô nóng, hơi thở gấp gáp. Tôi dùng tay sờ nắn khắp cơ thể thằng bé, kiểm tra các hạch bạch huyết, lắng nghe tiếng phổi bằng cách áp tai vào lồng ngực gầy guộc.
Nội tâm: *Mạch nhanh, da nóng, có ho khan, thở gấp. Hạch không sưng to rõ rệt. Không có dấu hiệu của sởi hay thủy đậu. Nếu là sốt xuất huyết, sẽ có dấu hiệu xuất huyết dưới da, nhưng hiện tại chưa thấy. Khả năng cao nhất là viêm phổi nặng. Trong môi trường này, viêm phổi rất dễ biến chứng thành suy hô hấp và tử vong. Mình cần hạ sốt, chống viêm, và tăng cường dinh dưỡng. Nhưng làm cách nào đây? Không có thuốc tây, không có dụng cụ y tế.*
Tôi ngồi lặng lẽ, suy nghĩ. Đầu óc quay cuồng. Kiến thức y khoa đồ sộ của một bác sĩ quân y hiện đại đang đối mặt với thực tế trần trụi của một thế giới cổ đại thiếu thốn mọi thứ. Thuốc kháng sinh? Không có. Paracetamol? Không. Dụng cụ tiêm truyền? Không. Điện thoại để gọi cấp cứu? À, quên mất, không có cả điện thoại.
"Lam nhi, con có phát hiện ra điều gì không?" Bà cụ run rẩy hỏi, giọng đầy lo lắng.
Tôi nhìn bà, và nhìn Thụy nhi. Ánh mắt tôi kiên định. "Mẫu thân, Thụy nhi cần hạ sốt ngay lập tức. Nếu cứ sốt cao như thế này, chỉ sợ... sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Bà cụ tái mặt. "Vậy... vậy phải làm sao đây? Thuốc trong làng đã hết cả rồi."
"Con cần nước lá diếp cá tươi, giã nát lấy nước cốt, càng nhiều càng tốt. Cần thêm một ít rau má và gừng. Và một ít rượu gạo." Tôi ra lệnh, giọng dứt khoát, không còn chút yếu ớt nào. "Ngoài ra, cần khăn sạch, nhiều nước ấm để lau người cho đệ đệ."
Bà cụ nghe tôi nói mà ngạc nhiên, nhưng rồi lại vội vã chạy ra ngoài. Tôi biết, bà đang bám víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi từ "lời thần linh" của tôi.
Nội tâm: *Nước lá diếp cá có tính mát, kháng viêm nhẹ. Rau má giúp giải nhiệt, gừng giúp làm ấm cơ thể, tăng cường tuần hoàn, rượu gạo pha loãng để lau người giúp bay hơi làm mát. Đây là những biện pháp dân gian hạ sốt cơ bản nhất mà mình có thể nghĩ ra với những gì có sẵn. Hy vọng nó đủ để cứu thằng bé.*
Trong lúc chờ đợi, tôi bắt đầu dùng tay xoa bóp nhẹ nhàng cho Thụy nhi, đặc biệt là các huyệt ở lòng bàn chân, cổ tay. Tôi dùng kiến thức về massage trị liệu để giúp thằng bé cảm thấy dễ chịu hơn, đồng thời kích thích tuần hoàn máu. Làn da Thụy nhi nóng hổi dưới lòng bàn tay tôi.
Bà cụ nhanh chóng quay lại với một rổ lá diếp cá, rau má còn ướt sương, một củ gừng nhỏ và một chai rượu gạo. Bà làm theo lời tôi dặn, giã nát lá, vắt lấy nước cốt. Mùi tanh nồng của diếp cá lan tỏa khắp căn phòng.
Tôi cẩn thận đút từng thìa nước cốt lá vào miệng Thụy nhi. Thằng bé cau mày, nhưng vẫn nuốt xuống. Sau đó, tôi dùng khăn nhúng nước ấm pha rượu, lau người cho nó. Từng chút một, tôi cảm thấy nhiệt độ cơ thể Thụy nhi có vẻ giảm đi đôi chút, hoặc ít nhất là không tăng thêm nữa.
Bà cụ ngồi cạnh tôi, đôi mắt dõi theo từng động tác của tôi, vừa lo lắng vừa tràn đầy hy vọng. Khi tôi lau xong cho Thụy nhi, thằng bé có vẻ dễ chịu hơn một chút, chìm vào giấc ngủ sâu hơn.
"Lam nhi... Con... con thật sự là thần y giáng thế sao?" Giọng bà cụ đầy vẻ sùng kính. "Đệ đệ con đã khỏe hơn rồi..."
Nội tâm: *Thần y giáng thế? Mình mà là thần y thì bệnh viện quân y đã không phải xài mấy cái máy thở đắt tiền rồi. Mình chỉ là một bác sĩ thôi, áp dụng kiến thức y học cổ truyền kết hợp một chút y học hiện đại mà thôi. Nhưng mà... để sống sót ở cái thế giới này, có lẽ "thần y" là cái danh hiệu tốt nhất để tự bảo vệ mình.*
Tôi không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng ẩn chứa sự kiên định.
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao. Tôi thức dậy, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cơn đau ngực đã giảm đi đáng kể, và đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Tôi sờ trán Thụy nhi. Nhiệt độ đã giảm đi đáng kể. Tuy chưa hoàn toàn bình thường, nhưng thằng bé đã qua cơn nguy kịch.
Bà cụ thấy tôi thức dậy, mừng rỡ ôm chầm lấy tôi. "Tạ ơn trời đất! Tạ ơn thần linh đã mang Lam nhi trở về! Con và đệ đệ đều đã khỏe lại rồi!"
Tôi mỉm cười. "Mẫu thân, con đã khỏe rồi. Thụy nhi cũng vậy. Chúng ta... cần làm gì đó để cải thiện cuộc sống này."
Bà cụ thở dài, nụ cười trên môi chợt tắt. "Cải thiện ư? Con nói dễ dàng quá. Đất đai đã không còn, chỉ còn mảnh vườn cằn cỗi này. Đã vậy, nương nương của nhà họ Lý còn cho người đến đòi nợ sính lễ. Bảo là con đã đính ước với thiếu gia nhà họ, nhưng bây giờ lại bệnh liệt giường, sợ là không gả được nữa, nên muốn đòi lại bạc sính lễ gấp ba lần, nếu không... sẽ kiện ra quan phủ."
Nội tâm: *Đòi nợ sính lễ? Gấp ba lần? Nhà họ Lý? Lại còn đính ước? Chuyện gì thế này? Mới sáng ra đã có drama rồi sao? Mình vừa cứu người xong mà đã gặp rắc rối rồi à? Đúng là không cho ai yên mà! Kiện ra quan phủ? Vậy là mình không chỉ nghèo, không chỉ yếu, mà còn đang có một cục nợ treo lơ lửng trên đầu, lại còn dính dáng đến một cuộc hôn nhân chưa rõ ràng!*
Tôi đứng dậy, bước ra cửa. Ánh nắng ban mai rọi vào mặt, chói chang nhưng ấm áp. Bên ngoài, là một khung cảnh làng quê yên bình đến lạ thường. Những mái nhà tranh lợp lá, khói bếp bay lên từ xa, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng đằng sau vẻ đẹp bình dị ấy, là một hố sâu tuyệt vọng đang chờ chực nuốt chửng tôi và gia đình này. Một gánh nặng mang tên "sính lễ" và "nhà họ Lý".
Tôi, Hoàng Lam, một bác sĩ quân y tài ba, đã từng đối mặt với vô số trận chiến và mạng người. Nhưng chưa bao giờ, tôi lại cảm thấy bất lực và phẫn nộ như lúc này. Không tiền bạc, không quyền lực, không thông tin. Chỉ có một khối óc chứa đầy kiến thức hiện đại và một thân xác yếu ớt.
"Nương nương nhà họ Lý..." Tôi lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. *Chơi trò gì thì chơi, nhưng đụng đến gia đình tôi, thì đừng trách Hoàng Lam này không khách khí! Kiếp trước tôi từng vạch trần đường dây buôn lậu thuốc giả làm rung chuyển giới y tế, kiếp này mấy trò 'phủ đấu' cỏn con này, cứ thử xem ai sẽ là người chiến thắng!*
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️] – Giả vờ chấp nhận lời đòi nợ, tìm cách trì hoãn để có thêm thời gian thu thập thông tin và tìm kiếm giải pháp lâu dài.
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥] – Trực tiếp đối mặt với nương nương nhà họ Lý, sử dụng trí tuệ và sự sắc bén của mình để lật ngược tình thế ngay lập tức.
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨] – Dùng y thuật của mình để tạo ra một "phép màu" hoặc một tin đồn nào đó, khiến nhà họ Lý phải thay đổi thái độ, hoặc tìm cách liên minh với một thế lực khác.
Bất ngờ
6
Phượng Hoàng Trở Về Tổ Lạnh
11,575 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Đằng Sau Án Oan
9,101 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thức Tỉnh: Giao Ước Cùng Ác Ma
9,166 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lưỡi Dao Trong Hương Dược
10,326 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hương Độc Trong Lời Mật
10,747 từ
🔒 Đăng nhập
11
Đóa Hoa Giữa Độc
10,735 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Thì Thầm Của Độc Dược
12,967 từ
🔒 Đăng nhập
13
Nụ Cười Độc Dược
10,472 từ
🔒 Đăng nhập
14
U ÁM BÁCH HOA CUNG
9,801 từ
🔒 Đăng nhập
15
Độc Dược Trong Nụ Cười
7,984 từ
🔒 Đăng nhập
16
Độc Dược Trong Nụ Cười
9,374 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bàn Cờ Sinh Tử
8,943 từ
🔒 Đăng nhập
18
Một Ván Cờ, Ngàn Mạng Người
11,721 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ván Cờ Sinh Tử
14,554 từ
🔒 Đăng nhập
20
Một Ván Cờ, Trọn Một Đời
13,467 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn