Bất ngờ bị hệ thống đưa về quá khứ, nàng phải cưới một người đàn ông hoàn toàn xa lạ để hoàn thành nhiệm vụ "thay đổi vận mệnh". Nàng không chỉ phải thích nghi với cuộc sống cổ đại mà còn phải tìm cách "thuần hóa" người chồng cục cằn, bí ẩn của mình. Liệu quý cô hiện đại này có thể đổi chồng thành công, hay lại bị chính thời không đó thay đổi?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Động Phòng Vô Định — Đọc thử miễn phí
Nàng tỉnh dậy trong một chiếc kiệu hoa, lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, không phải vì vui mừng mà vì mùi hương trầm nồng nặc đến nghẹt thở. Mắt nhắm nghiền theo bản năng, nhưng trong đầu cô gái tên Tống Thanh Hà lại vang lên giọng nói máy móc khô khan của một "hệ thống" nào đó: *“Chào mừng ký chủ đã đến với thế giới cổ đại. Nhiệm vụ: Thay đổi vận mệnh của Mộ Dung Hoài, Đại tướng quân Bắc Yến. Thời hạn: Trọn đời. Hình phạt nếu thất bại: Xóa sổ linh hồn.”*
*Đùa à? Xóa sổ linh hồn? Cái thứ chết tiệt gì vậy?* Thanh Hà giật mình mở bừng mắt. Trước mặt cô là một tấm rèm lụa đỏ thêu phượng hoàng cầu kỳ, những sợi tua rua vàng óng đung đưa nhẹ theo nhịp kiệu. Mùi trầm hương cay nồng quấn lấy khoang mũi, xen lẫn mùi hoa bách hợp thoang thoảng từ đâu đó. Đầu cô nặng trĩu, từng thớ thịt trên cơ thể dường như không phải của cô, nặng nề và mệt mỏi lạ thường. Bên ngoài kiệu, tiếng nhạc bát âm réo rắt xen lẫn tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc, khiến cô càng thêm hoảng loạn.
"Cái quái gì đang xảy ra vậy?" Cô lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
"Thiếu phu nhân đã tỉnh?" Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ bên ngoài. Thanh Hà giật bắn mình, cố gắng ngồi thẳng dậy. Cảm giác một bộ xiêm y gấm vóc nặng trịch quấn lấy thân thể, cổ bị bó chặt bởi một lớp vải lụa thêu kim tuyến. Vừa cử động, một khối nặng trịch trên đầu đã lệch đi, lấp lánh ánh vàng. Cô đưa tay sờ lên, chạm phải những hạt châu ngọc mát lạnh và những sợi vàng buông rủ. *Trời ơi, đây là cái mũ miện phượng hoàng trong phim cổ trang chứ đâu!*
"Thiếu phu nhân?" Giọng nói kia lại vang lên, kèm theo tiếng bước chân nhẹ nhàng.
"À... ta... ta không sao." Thanh Hà cố gắng bắt chước giọng điệu dịu dàng nhất có thể, nhưng trong đầu cô là một trận chiến khốc liệt. *Đây không phải mơ, cũng không phải VR game. Cái hệ thống quỷ quái đó đã ném mình về đây thật rồi! Mình rõ ràng đang ở nhà, vừa mới nhận được tin trúng tuyển vào công ty đa quốc gia cơ mà! Cái gì mà Đại tướng quân, cái gì mà thay đổi vận mệnh? Mình còn chưa kịp hẹn hò tử tế nữa là!*
Chiếc kiệu đột ngột dừng lại, một lực đẩy nhẹ từ bên ngoài khiến Thanh Hà suýt ngã về phía trước. Tiếng huyên náo bên ngoài lớn dần, tiếng người nói cười, tiếng chúc tụng vang vọng. Một bàn tay thon dài, đeo nhẫn ngọc bích, vén tấm rèm lên. Thanh Hà nheo mắt nhìn, ánh sáng chói chang từ bên ngoài đổ ập vào, khiến mắt cô cay xè. Một cô gái trẻ mặc y phục tì nữ màu xanh ngọc, gương mặt bầu bĩnh phúc hậu, cúi đầu cung kính: "Thiếu phu nhân, đã đến phủ rồi ạ. Phu quân đang chờ ở đại sảnh."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thanh Hà cảm thấy một làn hơi lạnh chạy dọc sống lưng. *Chồng? Cái người đàn ông mà mình còn chưa biết mặt, chưa biết tên, chưa biết tính cách, chưa biết gia cảnh, mà giờ mình phải lấy?* Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Được rồi, đỡ ta dậy."
Tì nữ cẩn trọng đưa tay đỡ Thanh Hà ra khỏi kiệu. Đôi hài thêu hoa sen chạm đất lạnh buốt. Mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng từ vườn cây lớn ập vào khứu giác, khiến cô có cảm giác đang lạc vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Phía trước cô là một khoảng sân rộng lát đá xanh, hai bên là những hàng đèn lồng đỏ rực rỡ, lấp lánh như vô vàn vì sao. Trên cao, một tấm biển sơn son thếp vàng uy nghi khắc ba chữ lớn: "Đại Tướng Quân Phủ". *Chà, đúng là tướng quân phủ, hoành tráng ra phết!*
Bên trong đại sảnh, tiếng người xì xào, tiếng cười nói giòn tan hòa lẫn với tiếng nhạc cung đình uyển chuyển. Thanh Hà cảm thấy mình như một con rối bị điều khiển. Tì nữ kia cẩn thận phủ lên đầu cô một tấm khăn voan đỏ thêu phượng hoàng, che khuất tầm nhìn. Cô chỉ còn thấy mờ mịt những hình ảnh màu đỏ rực rỡ và những bóng người lay động.
"Thiếu phu nhân, mời người theo thiếp." Tì nữ thì thầm, bàn tay cô ta đặt nhẹ lên khuỷu tay Thanh Hà, dẫn lối.
Thanh Hà bước đi chậm rãi, cảm nhận từng viên gạch lát sàn mát lạnh dưới đế giày thêu. Tiếng thì thầm của những người khách vang vọng, xen lẫn những ánh nhìn dò xét. Cô biết họ đang đánh giá cô, người vợ chưa từng lộ diện của Đại tướng quân. *Mẹ kiếp, cảm giác như đang đi trên sàn catwalk nhưng lại bị bịt mắt và mặc một bộ đồ nặng trịch. Áp lực khủng khiếp!*
Cuối cùng, cô được dẫn đến một vị trí trung tâm. Tiếng nhạc ngừng bặt, cả đại sảnh chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng hô lớn của một vị chủ hôn: "Cát thời đã đến! Cô dâu chú rể, bái đường!"
Thanh Hà đứng đó, trái tim đập thình thịch. Cô biết đây là khoảnh khắc cô sẽ gặp "chồng" của mình. Cảm giác một bóng người cao lớn đứng cạnh, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, khiến cô rùng mình. Không có sự ấm áp, không có sự nồng nhiệt của một chú rể. Chỉ có sự lạnh lẽo và xa cách.
"Nhất bái thiên địa!" Vị chủ hôn cất giọng.
Thanh Hà cúi người. Mùi trầm hương từ y phục người đứng cạnh cô trở nên nồng hơn, xen lẫn một mùi hương đàn hương thoang thoảng, mạnh mẽ và nam tính. *Dù ghét cái tình cảnh này, nhưng phải thừa nhận, mùi anh ta cũng không tệ.*
"Nhị bái cao đường!"
Cô lại cúi người. Từ khoảng trống dưới tấm khăn voan, cô thoáng thấy những bóng dáng ngồi ở hàng ghế danh dự, một người phụ nữ quyền quý với vẻ mặt lạnh lùng, và một ông lão râu bạc trắng.
"Phu thê giao bái!"
Lần này, cô phải quay người, đối diện với người đàn ông của mình. Cô cảm nhận được hơi thở của anh ta phả vào mặt, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm của da thịt anh ta dù qua lớp khăn voan. Một cảm giác kỳ lạ, vừa ghê rợn vừa tò mò. Anh ta cao hơn cô rất nhiều, bóng dáng hùng vĩ như một ngọn núi.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, kéo cô ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. "Đưa tân nương vào động phòng!"
Thanh Hà lại được tì nữ dìu đi, băng qua những hành lang dài hun hút, ánh đèn lồng lay động những bóng đổ ma mị. Cuối cùng, cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo mở ra, mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ một chiếc lư đồng nhỏ lan tỏa khắp phòng. Đây là động phòng hoa chúc.
Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy với gam màu đỏ chủ đạo. Trên chiếc giường lớn thêu rồng phượng, chăn gối đỏ thắm được trải phẳng phiu. Khắp nơi là nến đỏ, chiếu sáng rực rỡ. Một cái bàn nhỏ đặt giữa phòng, trên đó bày biện một mâm rượu giao bôi và vài đĩa bánh trái.
"Thiếu phu nhân, mời người ngồi." Tì nữ thì thầm, đỡ Thanh Hà ngồi xuống mép giường. "Thiếp là Tiểu Đào, sẽ hầu hạ thiếu phu nhân từ nay về sau. Thiếu phu nhân cứ nghỉ ngơi, phu quân sẽ đến ngay."
Tiểu Đào khép cửa lại, để Thanh Hà một mình trong căn phòng đỏ rực. Cô ngồi bất động, cảm nhận sự nặng nề của mũ miện và xiêm y. Cô đưa tay cởi tấm khăn voan ra. Ánh nến rực rỡ lập tức chiếu thẳng vào mắt. Cô nhìn xung quanh, đôi mắt hiện đại quét một lượt căn phòng, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Một tủ quần áo lớn bằng gỗ lim, một bàn trang điểm chạm trổ cầu kỳ, một bức bình phong thêu hình chim hạc.
*Được rồi, Tống Thanh Hà. Bình tĩnh nào. Cung đấu phủ đấu gì đó thì mình chưa biết, nhưng ít nhất cũng phải nắm rõ địa hình trước đã.* Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Cánh cửa sổ được chạm khắc tinh xảo, nhìn ra một khu vườn đêm tĩnh mịch. Tiếng côn trùng rả rích, mùi hoa lan và dạ lý hương lẫn vào nhau trong không khí se lạnh.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô đang ở đây thật rồi. Trong một thế giới xa lạ, cưới một người chồng xa lạ. Nhiệm vụ "thay đổi vận mệnh" của hắn. *Vận mệnh gì chứ? Có khi vận mệnh của mình mới là cần thay đổi gấp!*
Cánh cửa chợt bật mở, không một tiếng động báo trước. Thanh Hà giật bắn mình, quay phắt lại. Người đàn ông đó đứng đó, cao lớn và uy nghi, bao trùm cả khung cửa. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen thêu rồng bằng chỉ vàng, tôn lên vóc dáng cường tráng. Khuôn mặt hắn bị che khuất một phần bởi bóng tối và mái tóc đen dài được búi gọn gàng. Nhưng đôi mắt hắn thì không, chúng sáng quắc trong ánh nến, lạnh lùng như băng. Một vẻ đẹp sắc lạnh, không một chút biểu cảm. Đây chính là Mộ Dung Hoài, Đại tướng quân Bắc Yến.
"Nàng đã tỉnh." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong căn phòng, mang theo một sự lạnh lẽo khiến người ta sởn gai ốc. Không phải câu hỏi, mà là một lời khẳng định.
Thanh Hà đứng thẳng người, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. "Thiếp... thiếp chào phu quân." Cô cúi đầu nhẹ, một động tác mà cô đã vội vàng học hỏi từ những cuốn tiểu thuyết cổ trang.
Mộ Dung Hoài bước vào, không một tiếng động. Hắn đi đến chiếc bàn, tự rót một chén trà. Mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng. Hắn không mời cô, chỉ cầm chén trà lên nhấp một ngụm. Thanh Hà cảm thấy mình như một bức tượng, đứng chôn chân giữa phòng.
"Nàng tên là gì?" Hắn hỏi, giọng vẫn đều đều, không chút cảm xúc.
*Tên gì? Chẳng lẽ hắn không biết tên vợ mình sao? Đúng là cái đám cưới ép buộc mà!* Thanh Hà hít sâu, nói rõ ràng: "Thiếp là Tống Thanh Hà."
"Tống Thanh Hà." Hắn lặp lại, như đang nếm thử cái tên. "Tống gia?"
"Vâng, là Tống gia." Cô đáp, cố gắng không để lộ sự khó chịu trong giọng nói. *Tống gia nào chứ? Tôi là Tống Thanh Hà, sinh năm 199x, quê quán Sài Gòn, tốt nghiệp đại học RMIT, đang làm marketing cho một tập đoàn đa quốc gia đây này!*
Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào nhau khô khốc. Mộ Dung Hoài bước lại gần cô. Từng bước chân của hắn đều như gõ vào nhịp tim Thanh Hà. Cô lùi lại một bước theo bản năng. Hắn dừng lại, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vừa đủ để cô cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo từ hắn. Đôi mắt đen thăm thẳm của hắn nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu tâm can.
"Nàng biết mục đích của cuộc hôn nhân này chứ?" Hắn hỏi, giọng trầm hơn.
Thanh Hà nuốt khan. "Thiếp... thiếp được biết là để gắn kết hai dòng họ..."
Hắn bật cười khẩy, một âm thanh khô khốc, không chút vui vẻ. "Gắn kết? Tống gia chỉ là một con cờ trong tay Bệ hạ. Và nàng, cũng chỉ là một vật trao đổi."
*Vật trao đổi? Cái quái gì thế? Ông nói cứ như tôi là món hàng vậy!* Thanh Hà cảm thấy lòng tự ái trỗi dậy. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt không hề né tránh. "Vậy còn phu quân? Phu quân cũng là con cờ trong tay Bệ hạ sao?"
Mộ Dung Hoài bất ngờ im lặng. Đôi mắt hắn ánh lên một tia khó đoán. Hắn nhìn chằm chằm vào cô, như đang đánh giá. Không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Thanh Hà cảm thấy toàn thân căng cứng, sẵn sàng cho bất kỳ phản ứng nào từ hắn. Cô biết mình đã nói điều không nên nói, nhưng sự ngang ngược, bất khuất của một cô gái hiện đại không cho phép cô im lặng chịu đựng sự sỉ nhục.
Một lúc lâu sau, hắn mới cất lời, giọng nói mang theo một sự nguy hiểm chết người: "Nàng là người đầu tiên dám hỏi bổn tướng câu đó."
Thanh Hà không nói gì, chỉ giữ vững ánh mắt đối diện. *Nguy hiểm thì sao? Tôi đã chết một lần rồi, còn sợ gì nữa? À mà khoan, mình chưa chết. Mình chỉ bị xuyên không thôi. Nhưng cảm giác như chết rồi sống lại vậy đó.*
Hắn lại bật cười, lần này có chút gì đó mỉa mai. "Có vẻ Tống gia đã nuôi dưỡng ra một tiểu thư không hề biết lễ nghi." Hắn tiến thêm một bước, đưa tay nâng cằm cô lên. Ngón tay hắn lạnh buốt, nhưng lại mang một lực đạo không thể chống cự. Thanh Hà cảm nhận được mùi rượu nhàn nhạt thoang thoảng từ hắn. "Hay là, nàng muốn gây sự chú ý bằng cách này?"
*Gây sự chú ý? Ông nghĩ tôi rảnh rỗi đến vậy sao? Tôi chỉ muốn biết mình đang ở đâu, và sẽ phải làm gì thôi!* Cô cố gắng giữ vững nét mặt, không để lộ cảm xúc. "Thiếp không dám."
Hắn buông cằm cô ra. Thanh Hà cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô hình. Hắn lại quay về phía bàn trà. "Vậy thì hãy nhớ kỹ. Ở trong phủ này, nàng là thê tử của bổn tướng. Nàng có thể giữ lại tính mạng và sự bình yên, miễn là nàng biết vị trí của mình." Hắn nói, giọng điệu lạnh lùng như một lời cảnh cáo. "Còn về mục đích của cuộc hôn nhân này... Nàng không cần biết quá nhiều."
Thanh Hà hít một hơi sâu, nén lại sự phẫn uất trong lòng. *Biết vị trí của mình? Được thôi, tôi sẽ biết vị trí của mình. Vị trí của một người đang thực hiện nhiệm vụ, vị trí của một người sẽ lật ngược thế cờ!*
Hắn cởi áo choàng ngoài, vắt lên ghế. Mùi đàn hương và xạ hương từ cơ thể hắn nồng hơn. Thanh Hà chợt nhận ra hắn đang chuẩn bị cho động phòng. Một cảm giác sợ hãi len lỏi. Cô chưa từng trải qua chuyện này, và với một người đàn ông xa lạ, lạnh lùng như băng thế này, cô cảm thấy vô cùng lo lắng.
Mộ Dung Hoài quay lại, ánh mắt hắn lại hướng về phía cô. "Nàng còn đứng đó làm gì?"
Thanh Hà giật mình, vội vàng cúi đầu. "Thiếp... thiếp xin lỗi phu quân." Cô lúng túng nhìn quanh, không biết nên làm gì.
"Tống Thanh Hà." Giọng hắn bỗng trở nên trầm hơn, mang theo một chút ép buộc. "Đừng nghĩ rằng cuộc hôn nhân này có thể thay đổi bất cứ điều gì. Ta sẽ không bao giờ để nàng can dự vào việc của ta. Và nàng, tốt nhất cũng đừng có ý định đó."
Hắn bước đến bên giường, rồi đột ngột quay lưng lại, hướng về phía cửa sổ. Ánh trăng từ bên ngoài chiếu rọi, phủ lên bóng lưng rộng lớn của hắn một vầng sáng bạc. Mộ Dung Hoài đứng đó, bất động, như một pho tượng.
Thanh Hà nhìn bóng lưng hùng vĩ của hắn, cảm thấy một sự cô độc lạ thường. *Thay đổi vận mệnh của hắn? Một người đàn ông lạnh lùng và đầy bí ẩn như thế này sao? Liệu có phải hắn cũng đang bị ép buộc trong cuộc hôn nhân này? Hay là đằng sau vẻ ngoài kiêu ngạo đó là một bi kịch nào đó mà hệ thống muốn mình thay đổi?*
Cô đứng đó, giữa căn phòng đỏ rực, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo từ người đàn ông quay lưng lại. Một sự lạnh lẽo không chỉ từ thể chất, mà còn từ tâm hồn. Cô biết đêm nay sẽ rất dài, và cuộc sống mới của cô, cái nhiệm vụ "thay đổi vận mệnh" này, sẽ khó khăn hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Tiếng thở đều đều của hắn vang vọng trong đêm, cùng với tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn. Mùi trầm hương và đàn hương quẩn quanh, khiến Thanh Hà cảm thấy ngột ngạt. Cô chợt nghĩ đến lời cảnh báo của hệ thống: *“Nhiệm vụ: Thay đổi vận mệnh của Mộ Dung Hoài. Thời hạn: Trọn đời. Hình phạt nếu thất bại: Xóa sổ linh hồn.”* Cô nhìn bóng lưng hắn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo soi sáng một góc khu vườn tĩnh mịch. Một cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng lên trong lòng.
*Nếu mình không thể thay đổi vận mệnh của hắn, thì mình sẽ bị xóa sổ linh hồn. Nhưng mình phải thay đổi cái gì? Hắn là một tảng băng trôi. Làm sao mình có thể phá vỡ nó?* Thanh Hà siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay. *Không, mình sẽ không bỏ cuộc. Mình sẽ tìm ra cách. Kẻ thù của mình không phải là hắn, mà là cái vận mệnh chết tiệt này!
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lòng Giếng Khơi Sâu
11,304 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mạng Chỉ Mong Manh
6,457 từ
🔒 Đăng nhập
8
Một Canh Bạc Đổi Mạng
12,097 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lửa Hồng Giữa Màn Đêm
8,468 từ
🔒 Đăng nhập
10
Nụ Cười Giấu Dao
13,346 từ
🔒 Đăng nhập
11
Trầm Hương Ám Khí
10,776 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mùi Hương Quỷ Quyệt
12,022 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ám Ảnh Kim Khí
11,147 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vén Màn Định Mệnh
8,196 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khóa Chết Kiếp Này
11,693 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vòng Vây Đoạt Mệnh
11,453 từ
🔒 Đăng nhập
18
Kiếm Kề Cổ Họng
8,072 từ
🔒 Đăng nhập
19
Sương Mờ Giấu Đao
12,496 từ
🔒 Đăng nhập
20
Định Mệnh Kết Tình Duyên
11,969 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn