Một nữ thần y nổi tiếng của thế kỷ 21, trong lúc phẫu thuật cấp cứu đã xuyên không đến thời loạn lạc cổ đại. Đất nước đang trên bờ vực diệt vong vì dịch bệnh hoành hành và chiến tranh. Với đôi tay vàng và kiến thức y học tiên tiến, nàng không chỉ cứu người mà còn cứu cả một giang sơn, trở thành vị quân sư y thuật cho một vị tướng quân trẻ tuổi.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ánh Sáng Từ Địa Ngục — Đọc thử miễn phí
Tiếng dao phẫu thuật va vào khay thép lanh canh, điện tâm đồ kêu tít tít đều đặn, ánh đèn mổ rọi thẳng xuống, và mùi sát trùng đặc trưng của phòng mổ cấp cứu. Lục Hy, nữ thần y trẻ tuổi nhất khoa Ngoại Tổng Hợp, đang dồn hết tâm trí vào từng nhát cắt, từng đường khâu. Ca mổ viêm ruột thừa cấp tính cho một bệnh nhân nhi, tuy quen thuộc nhưng vẫn đòi hỏi sự tập trung cao độ. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, nhỏ giọt xuống khẩu trang. "Kẹp mạch máu... Dao điện... Nhanh lên!" giọng cô sắc bén, ra lệnh dứt khoát. Bỗng, một chấn động mạnh xuyên qua sàn nhà, tủ dụng cụ đổ rầm, hệ thống đèn mổ nhấp nháy điên cuồng rồi tắt ngúm. Tiếng la hét hỗn loạn từ bên ngoài vọng vào. Lục Hy giật mình, nhưng đôi tay vẫn không ngừng nghỉ. "Đèn pin! Mau lên! Bệnh nhân không thể chờ!" Cô vừa dứt lời, một luồng sáng chói lòa bất ngờ bao phủ cả căn phòng, kéo theo cảm giác cơ thể bị xé toạc, linh hồn bị hút vào một vực sâu không đáy.
Mắt cô khẽ mở, đầu đau như búa bổ. Âm thanh tít tít của máy móc biến mất, thay vào đó là tiếng gió rít qua những khe hở, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Mùi sát trùng nồng nặc bay đi, thay bằng mùi ẩm mốc, đất và một thứ hương lạ lẫm của gỗ mục, lẫn với mùi tanh nồng của máu và mồ hôi. Lục Hy cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực đau nhói, cổ họng khô khốc. Cơn đau lan từ đỉnh đầu xuống sống lưng, khiến cô không thể cử động. Mí mắt nặng trĩu, nhưng cô vẫn cố nheo mắt nhìn xung quanh.
Bóng tối bao trùm. Không phải bóng tối hiện đại của cúp điện, mà là một thứ bóng tối đặc quánh, chỉ được xé toạc bởi một vệt sáng yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ xíu, bị che khuất bởi tấm vải cũ kỹ. Ánh sáng lờ mờ đủ để cô nhận ra mình đang nằm trên một tấm nệm rơm trải trên sàn đất. Gối đầu là một chiếc gối vải cũ sờn, mùi ẩm mục xộc lên mũi. Từng thớ rơm khô cứng đâm vào da thịt, gây ngứa rát. Cô đưa tay lên, những ngón tay gầy guộc, xanh xao đến đáng sợ. Móng tay dài và bẩn, khác hẳn đôi tay thon dài, sạch sẽ và được chăm sóc kỹ lưỡng của một bác sĩ phẫu thuật.
*What the hell?* Nội tâm Lục Hy gào thét. *Đây không phải bệnh viện. Tuyệt đối không phải.*
Cô gắng gượng nhích người, nhưng cơn đau ập đến khiến toàn thân run rẩy. Tay cô chạm vào một mảng ẩm ướt trên ngực. Nhìn xuống, một vệt máu đỏ sẫm đã khô lại, in hằn trên lớp áo lụa trắng đã ngả màu cháo lòng. Dưới lớp áo, rõ ràng có một vết thương. Đầu óc cô quay cuồng. *Bị đâm? Hay bị bệnh? Mình đang ở đâu?* Cô cố lục lọi ký ức, nhưng mọi thứ đều mơ hồ, trống rỗng. Chỉ có hình ảnh phòng mổ, bệnh nhân nhí, và ánh sáng chói lòa là rõ nét.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tiếng động sột soạt nhẹ bên ngoài cánh cửa gỗ cũ kỹ. Lục Hy căng thẳng, toàn thân co rút lại, bản năng tự vệ trỗi dậy. Cô không biết mình là ai, ở đâu, nhưng rõ ràng mọi thứ đều đang chống lại cô. Cánh cửa hé mở, một luồng ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến bên ngoài lọt vào, cùng với một bóng người nhỏ bé. Đó là một cô bé, chừng mười hai, mười ba tuổi, tóc tết bím gọn gàng, mặc bộ y phục vải thô đã sờn rách. Đôi mắt em bé mở to, đen láy, đầy vẻ sợ hãi và kinh ngạc khi nhìn thấy cô.
"Tiểu thư... Tiểu thư tỉnh rồi?" Giọng cô bé run run, gần như thì thầm. Em lùi lại một bước, tay ôm chặt một cái bát sành.
Lục Hy khẽ nhíu mày. *Tiểu thư? Mình sao?* Cô cố gắng cất tiếng, nhưng cổ họng chỉ phát ra một tiếng khạc khan. "Nước..."
Cô bé như sực tỉnh, vội vàng đặt cái bát xuống sàn, chạy đến bên cạnh cô. "Tiểu thư, người khát sao? Để nô tỳ đi lấy nước." Nói rồi, em vội vã chạy ra ngoài, tiếng chân dồn dập trên nền đất.
Lục Hy thở phào nhẹ nhõm. Ít ra, đây không phải là một nơi hoang dã. Có người hầu. Vậy là cô đang ở trong một gia đình nào đó. Nhưng nhìn cái phòng ọp ẹp này, và bộ dạng tả tơi của cô bé, có vẻ gia đình này cũng chẳng khá giả gì.
Chỉ lát sau, cô bé đã quay lại, mang theo một bát nước trong vắt. Em nâng bát, cẩn thận đỡ Lục Hy ngồi dậy. Lưng cô tựa vào vách tường đất lạnh ngắt, hơi thở khò khè. Từng ngụm nước mát lành trôi xuống cổ họng, xoa dịu cơn khát cháy bỏng.
"Tiểu thư... người đã hôn mê ba ngày rồi." Cô bé nói, giọng vẫn còn run rẩy. "Nô tỳ cứ tưởng... cứ tưởng người sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa." Đôi mắt em đỏ hoe, rưng rưng.
Lục Hy nhìn cô bé, ánh mắt sắc bén của một bác sĩ đang đánh giá tình hình. Cô bé này tên gì? Ai là "tiểu thư" của cô bé? Và chuyện gì đã xảy ra với "tiểu thư" này?
"Ta... ta là ai?" Lục Hy buộc mình phải nói, giọng khản đặc. Cô quyết định đóng vai mất trí nhớ. Đây là cách tốt nhất để thu thập thông tin mà không gây nghi ngờ.
Cô bé giật mình, đôi mắt hoảng sợ nhìn cô chằm chằm. "Tiểu thư... người nói gì vậy? Người là Lục tiểu thư, Lục Hy của Phủ Thừa Tướng chứ?"
*Lục Hy? Tên mình ư? Nhưng mình rõ ràng là Lục Hy của thế kỷ 21! Phủ Thừa Tướng? Thừa Tướng nào?* Nội tâm cô hỗn loạn, một loạt câu hỏi hiện đại bắn ra. *Trời ơi, xuyên không thật sao? Mà sao xuyên vào cái chỗ rách nát thế này? Phủ Thừa Tướng mà như cái chuồng lợn à?*
"Ta... ta đau đầu quá, không nhớ gì cả." Lục Hy rên rỉ, tay ôm lấy thái dương. "Ngươi là ai?"
"Nô tỳ là Tiểu Đào, là thị nữ thân cận của tiểu thư ạ!" Tiểu Đào vội vàng đáp, giọng lo lắng. "Tiểu thư, người đừng làm nô tỳ sợ mà. Người vẫn khỏe chứ? Vết thương trên ngực người còn đau không?"
Vết thương. Lục Hy cúi xuống nhìn. Lớp áo lụa đã được cởi ra một phần, lộ ra một mảng băng trắng ngà, thấm đẫm máu khô. Cô chạm nhẹ vào, cơn đau truyền đến từng đầu ngón tay.
"Tiểu Đào, vết thương này... ai băng cho ta?" Lục Hy hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
"Là bà đỡ ở làng bên ạ. Mấy người kia không cho mời đại phu. Bọn họ nói... nói tiểu thư đã vô vọng rồi." Tiểu Đào lí nhí, đôi mắt lại rưng rưng.
*Vô vọng?* Lục Hy nhếch mép. *Trong từ điển của một bác sĩ phẫu thuật như tôi, không có từ vô vọng. Chỉ có chưa cố gắng hết sức thôi.* Cô khẽ nhúc nhích, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng, từng khớp xương mỏi nhừ. Máu đã khô, nhưng vết thương có vẻ sâu.
"Cho ta xem vết thương." Lục Hy ra lệnh.
Tiểu Đào ngập ngừng, rồi cẩn thận gỡ lớp băng ra. Lục Hy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc và máu tanh xộc lên mũi mạnh hơn. Khi mở mắt ra, cô thấy một vết rách sâu khoảng ba đốt ngón tay, nằm chếch dưới xương quai xanh, gần tim. Vết thương đã bắt đầu sưng tấy, mưng mủ vàng, đỏ ửng xung quanh. Rõ ràng là đã nhiễm trùng nặng.
"Trời ạ..." Lục Hy thầm rủa trong đầu. *Cái bà đỡ này chắc là lang băm. Vết thương không được khử trùng đúng cách, lại băng kín mít thế này, không nhiễm trùng mới lạ.*
"Nước ấm, khăn sạch, và..." Lục Hy ngập ngừng. *Thuốc sát trùng? Kháng sinh? Đâu ra bây giờ?* "Và một ít muối, rượu trắng, hoặc thứ gì đó có cồn."
Tiểu Đào tròn mắt. "Tiểu thư muốn làm gì ạ?"
"Cứ làm theo lời ta nói." Giọng Lục Hy cứng rắn, mang theo uy thế của một bác sĩ quen ra lệnh trong phòng mổ. "Đây là mệnh lệnh."
Tiểu Đào tuy sợ hãi nhưng cũng quen với việc tuân lời chủ nhân. Em vội vàng chạy đi. Trong lúc chờ đợi, Lục Hy nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ thông tin hỗn độn.
*Lục Hy. Phủ Thừa Tướng. Bị thương. Hôn mê ba ngày. Bị bỏ mặc. Có vẻ như "mình" trong kiếp này không được yêu quý cho lắm.* Cô suy đoán. *Nếu là Phủ Thừa Tướng, ít ra cũng phải có tiền của, sao lại để "tiểu thư" nằm trong căn phòng tồi tàn này, lại còn dùng bà đỡ thay vì đại phu? Chắc chắn có ẩn tình.*
Tiểu Đào quay lại, mang theo một chậu nước ấm bốc hơi nghi ngút, vài miếng vải thô sạch sẽ, một lọ nhỏ đựng thứ chất lỏng trong suốt có mùi hăng hắc của rượu gạo, và một nắm muối cục.
"Tốt." Lục Hy gật đầu. "Ngươi giúp ta."
Cô bắt đầu hướng dẫn Tiểu Đào tỉ mỉ. "Đầu tiên, dùng nước ấm lau sạch vết thương. Thật nhẹ nhàng. Không được chà xát."
Lục Hy cắn răng chịu đựng khi Tiểu Đào cẩn thận làm theo lời cô. Nước ấm chạm vào vết thương mưng mủ khiến cô rùng mình. Nhưng cô biết, đây là bước đầu tiên để loại bỏ vi khuẩn.
"Tiếp theo, ngươi dùng rượu này... đổ một ít lên miếng vải, rồi chấm nhẹ vào vết thương." Lục Hy chỉ vào lọ rượu. *Đây là bước khó khăn nhất. Sát trùng bằng cồn nguyên chất chắc chắn sẽ rất đau.*
"Nhưng... nhưng sẽ rất rát ạ!" Tiểu Đào hoảng hốt. "Bà đỡ nói chỉ cần rửa bằng nước lá thôi mà!"
"Ngươi muốn ta sống, hay muốn ta chết vì vết thương này hoại tử?" Lục Hy nhìn thẳng vào mắt Tiểu Đào, ánh mắt sắc lạnh khiến cô bé giật mình. "Tin ta, hoặc nhìn ta chết."
Tiểu Đào run rẩy, nhưng cuối cùng cũng làm theo. Cô bé đổ rượu vào một miếng vải, rồi cẩn thận chấm lên vết thương của Lục Hy. Một tiếng "á" khẽ thoát ra từ kẽ răng Lục Hy, toàn thân cô bé run lên bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Đôi mắt nhắm nghiền, cô cố gắng điều hòa hơi thở. *Đau chết tiệt! Nhưng phải chịu đựng. Kiếp trước từng mổ sống cả chục ca cấp cứu còn chịu được, giờ bị một vết thương nhỏ này thì thấm vào đâu!*
Sau khi sát trùng bằng rượu xong, vết thương của Lục Hy đỏ ửng, nhưng cảm giác ngứa ngáy do mủ đã giảm bớt. Cô tiếp tục hướng dẫn: "Giờ, rắc một chút muối lên vết thương. Chỉ một chút thôi."
Tiểu Đào làm theo. Muối chạm vào vết thương gây ra một cảm giác buốt rát khó chịu khác.
"Cuối cùng, dùng miếng vải sạch khác, thấm nước ấm, rồi đắp lên vết thương. Thay băng hai lần mỗi ngày." Lục Hy kết thúc, giọng mệt mỏi nhưng đầy quyết đoán.
Xong xuôi, Lục Hy thở phào nhẹ nhõm. Ít ra, cô đã ngăn chặn được tình trạng nhiễm trùng tồi tệ hơn. Cô cảm thấy kiệt sức.
"Tiểu thư... người thật lợi hại." Tiểu Đào nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Bà đỡ không dám làm như vậy đâu."
Lục Hy nhếch mép. *Tất nhiên rồi. Bà đỡ của cái thời này sao biết được nguyên lý sát trùng của y học hiện đại.*
"Ngươi nói ta là Lục Hy, tiểu thư của Phủ Thừa Tướng?" Lục Hy hỏi lại, cố gắng khai thác thêm thông tin.
"Vâng ạ. Người là trưởng nữ của Thừa Tướng Lục Bình." Tiểu Đào đáp, giọng nhỏ dần. "Nhưng... nhưng từ sau khi Phu nhân qua đời, người không được coi trọng nữa. Lại thêm việc... việc người bị bệnh tật triền miên, nhan sắc cũng không còn như xưa. Hiện tại, người ở trong viện này, không ai quan tâm..."
Lục Hy nhíu mày. *Trưởng nữ? Phu nhân qua đời? Bệnh tật triền miên? Nhan sắc tàn phai?* Cô đưa tay lên sờ má mình. Cảm giác xương gò má nhô cao, da dẻ khô ráp. *Vậy ra, mình xuyên vào một cô tiểu thư "phế vật" bị ghẻ lạnh sao?* Điều này giải thích cho căn phòng tồi tàn và thái độ của Tiểu Đào.
"Vậy vết thương này của ta, là do ai gây ra?" Lục Hy hỏi thẳng, ánh mắt sắc như dao.
Tiểu Đào giật mình, đôi mắt hoảng sợ nhìn quanh. "Tiểu thư... người đừng hỏi nữa. Chỉ là... chỉ là không cẩn thận bị ngã thôi ạ."
"Ngã?" Lục Hy cười nhạt. "Ngã mà lại bị một vết thương sâu như vậy, ngay gần tim sao? Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc?"
Tiểu Đào cúi gằm mặt, đôi vai nhỏ bé run rẩy. "Nô tỳ... nô tỳ không dám nói dối tiểu thư. Nhưng... nhưng sự việc ấy... thực sự là một bí mật. Nếu để người khác biết được, nô tỳ e rằng..."
"E rằng ngươi sẽ bị giết?" Lục Hy nói thẳng. "Vậy thì, nếu ta không biết, ta sẽ chết trước ngươi. Nói đi, ai đã làm điều này?"
Lục Hy nhìn Tiểu Đào, đôi mắt đen láy thăm thẳm. Cô bé có vẻ sợ hãi đến cực
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Thiên Diện Dưới Sương
11,418 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bức Màn Che Giấu
10,764 từ
🔒 Đăng nhập
8
Án Tử Trong Cung
12,042 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mệnh Mạch Giang Sơn
11,535 từ
🔒 Đăng nhập
10
Khói Độc Giữa Thanh Bình
10,900 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hương Trà Chết Chóc
8,770 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hương Độc Lưới Nhện
12,242 từ
🔒 Đăng nhập
13
Hương Trầm Mưu Ám
10,615 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khói Trầm Dẫn Lối
11,044 từ
🔒 Đăng nhập
15
Độc Hoạ Dưới Mật Chỉ
6,097 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mật Tấu, Hồi Chuông Sát Lục
10,015 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Hái Định Mệnh Hoàng Triều
7,420 từ
🔒 Đăng nhập
18
Án Kiếm Trong Lời Thề
10,596 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bí Mật Hiện Hình
7,459 từ
🔒 Đăng nhập
20
Họa Long Điểm Nhãn, Thiên Hạ Thanh Bình
13,314 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn