Kiều Dung, một thần y thiên tài thời hiện đại, bất ngờ trọng sinh vào thân xác
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khi Tỉnh Giấc, Vận Mệnh Đổi Thay — Đọc thử miễn phí
Cơn đau xé toạc màng nhĩ, bóp nghẹt buồng phổi, khiến Kiều Dung giật mình bật dậy, cuống quýt đưa tay ôm lấy lồng ngực. Mắt cô mở choàng, thứ đập vào thị giác không phải trần nhà trắng toát quen thuộc của phòng cấp cứu, mà là một màn đêm đặc quánh, nặng nề, chỉ điểm xuyết bởi ánh sáng vàng vọt hắt ra từ ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn. Hơi thở hổn hển như cá mắc cạn, từng nhịp tim đập thình thịch dữ dội trong lồng ngực gầy guộc. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc bắc, và một thứ hương thoang thoảng của… máu khô, sộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày cô quặn thắt.
Kiều Dung bàng hoàng. Cô nhớ mình vừa hoàn thành ca phẫu thuật tim kéo dài mười sáu tiếng đồng hồ, bước ra khỏi phòng mổ với đôi chân rã rời, đầu óc quay cuồng. Chỉ kịp nhấm nháp vội tách cà phê và vài viên vitamin để giữ tỉnh táo cho ca trực đêm sắp tới, rồi tựa lưng vào ghế sofa trong phòng nghỉ của bác sĩ, nhắm mắt lại. Một tiếng nổ chói tai, một cú sốc điện cực mạnh, và rồi… bóng tối vĩnh cửu. Cô tưởng mình đã chết.
Nhưng đây là đâu?
Tay cô chạm vào một lớp vải thô ráp, cũ kỹ, không phải bộ đồ phẫu thuật vô trùng hay bộ đồ ngủ bằng lụa satin cô vẫn thường mặc. Cổ họng khô rát, đau đớn như bị dao cứa. Khắp cơ thể nhức buốt, đặc biệt là vùng bụng dưới và thái dương, như thể vừa trải qua một trận đòn roi tàn khốc. Cô cố gắng cử động các ngón tay, cảm nhận từng đốt xương yếu ớt, những vết chai sạn nhỏ li ti trên đầu ngón tay không còn nữa, thay vào đó là sự mềm mại, trắng nõn, yếu ớt của một bàn tay… lạ lẫm.
“Cái quái gì đây?” Nội tâm Kiều Dung gào thét, giọng điệu hiện đại sắc sảo hoàn toàn đối lập với khung cảnh cổ xưa xung quanh. “Đây là bệnh viện tâm thần nào? Hay ai đó đang chơi khăm mình? Không thể nào. Mấy cái mùi này, ánh sáng này, chân thật đến đáng sợ!”
Cô gắng gượng ngồi dậy, tấm chăn bông vá víu trượt xuống, để lộ thân hình mảnh mai đến đáng thương. Ánh đèn dầu yếu ớt phác họa căn phòng nhỏ hẹp, xập xệ. Tường đất tróc lở, đồ đạc cũ kỹ bạc màu. Một chiếc tủ gỗ ọp ẹp, một bàn trà thấp với ấm trà sứt mẻ, và một bức bình phong bằng giấy đã ngả vàng, thủng lỗ chỗ. Bên ngoài khung cửa sổ gỗ ọp ẹp, không thấy ánh đèn đường, không nghe thấy tiếng còi xe, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió lùa qua kẽ lá xào xạc. Một cảm giác lạnh lẽo, hoang vu, len lỏi vào tận xương tủy.
Một cơn choáng váng ập đến, kèm theo dòng ký ức hỗn loạn như lũ quét tràn vào đại não. Những hình ảnh chớp nhoáng, rời rạc, không thuộc về cô, nhưng lại chân thật đến từng chi tiết: một thiếu nữ mảnh mai với đôi mắt ngây thơ, nụ cười hiền lành; những lời nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa độc dược; một khu vườn ngập tràn hoa mộc lan trắng muốt; gương mặt tuấn tú, lạnh lùng của một nam nhân vận áo gấm thêu rồng… và rồi, một bàn tay túm tóc, một cú đánh giáng thẳng vào thái dương, những tiếng la hét, máu, và bóng tối.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Kiều Dung ôm đầu rên rỉ. “Đau quá! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy? Xuyên không? Trọng sinh? Mấy cái thứ nhảm nhí này mà lại thật à? Tôi là bác sĩ, tôi tin khoa học, chứ không tin mấy cái truyện ngôn tình diễm lệ này đâu!”
Dòng ký ức ấy dần lắng xuống, rõ nét hơn, như một dòng chảy từ từ hiện rõ trước mắt cô. Cô gái này tên là Dung Nhan, con gái của một vị quan nhỏ thất thế, bị gả vào phủ Tướng quân Lãm Thiên làm thiếp thất. Nàng hiền lành, nhu nhược, yêu phu quân đến mù quáng. Nhưng vị Tướng quân kia lại là một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, chỉ coi nàng như một món đồ chơi hoặc một công cụ. Hắn ta đã có chính thê là con gái của Thừa tướng, một nữ nhân tài sắc vẹn toàn, quyền thế ngút trời. Dung Nhan, bằng sự ngây thơ và tin người của mình, đã bị hãm hại bởi chính muội muội cùng cha khác mẹ, Lãm Nguyệt, kẻ đã bày mưu tính kế để đổ oan cho nàng tội mưu hại chính thê.
“Cái gì? Mưu hại chính thê? Tào lao! Người ta chỉ muốn an phận thủ thường thôi mà!” Kiều Dung tức giận đấm nhẹ vào tấm đệm. “Mà khoan, Dung Nhan? Ta? Kiều Dung? Rốt cuộc ta là ai?”
Cô cố gắng hít thở sâu, ép mình phải bình tĩnh. Với kinh nghiệm của một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu, cô đã từng đối mặt với vô số tình huống sinh tử, không có gì có thể khiến cô hoảng loạn lâu. Đầu tiên, xác định tình trạng cơ thể.
Cô vạch lớp áo rách rưới ra. Vùng bụng dưới sưng tấy, tím bầm một mảng lớn, có vẻ là do bị đánh đập mạnh. Mạch đập yếu ớt, huyết áp chắc chắn đang rất thấp. Đồng tử giãn nhẹ, phản xạ ánh sáng chậm. Có vẻ như cơ thể này đã chịu tổn thương nặng nề, và có thể còn bị hạ độc. Khớp vai bên phải sưng đỏ, chắc hẳn là bị trật khớp, nhưng không được nắn lại kịp thời nên đã viêm nhiễm.
“Tuyệt vời. Một đống bừa bộn.” Kiều Dung thầm rủa. “Nếu là ở bệnh viện, tôi sẽ cho cô bé này vào phòng ICU ngay lập tức, truyền dịch, kháng sinh, giảm đau, và chụp X-quang. Còn bây giờ? Tôi có cái quái gì ngoài hai bàn tay trắng và một đống ký ức của một đứa ngốc đâu?”
Cô đưa mắt nhìn quanh, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng được. Một lọ gốm nhỏ đựng những viên hoàn màu đen, một chén nước sắc thuốc còn sót lại, một ít thảo dược khô vương vãi trên bàn. Cô đưa tay nhón một ít thảo dược lên mũi ngửi. Ngải cứu, xuyên tâm liên, cam thảo… toàn những thứ cơ bản. Thuốc giảm đau, chống viêm, kháng sinh? Hoàn toàn không có.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Một bóng người lọt vào tầm mắt Kiều Dung. Đó là một nha hoàn trẻ tuổi, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt sưng húp, hằn lên vẻ mệt mỏi và lo lắng. Nàng mang theo một bát cháo loãng nghi ngút khói và một chén thuốc đen đặc quánh.
“Tiểu thư… người đã tỉnh?” Giọng nàng run rẩy, lẫn vào đó là sự mừng rỡ khôn tả. “Nô tỳ cứ tưởng… cứ tưởng người đã…”
Nàng ta không dám nói hết câu, chỉ vội vàng đặt bát cháo và chén thuốc xuống bàn, rồi chạy đến bên giường, quỳ sụp xuống, nắm lấy tay Kiều Dung. “Tiểu thư ơi, người làm nô tỳ sợ chết khiếp. Từ đêm qua đến giờ người cứ hôn mê bất tỉnh, phu nhân đã hạ lệnh… hạ lệnh không cho mời đại phu đến thăm khám… Nô tỳ… nô tỳ đành phải lén lút xin mụ Lữ ít thuốc lá vườn và nấu chút cháo cho người…”
“Phu nhân?” Kiều Dung khẽ nhíu mày. “Là ai?”
“Là… là chính thê của Tướng quân ạ.” Nha hoàn thì thầm, đôi mắt liếc nhìn ra cửa như sợ có ai nghe thấy. “Tiểu thư đã bị vu oan mưu hại phu nhân, Tướng quân rất tức giận, nên… nên mới bỏ mặc người như vậy…”
À, ra vậy. Chính thê. Kẻ thù của Dung Nhan. Và cũng là kẻ gián tiếp đẩy Kiều Dung vào cái mớ bòng bong này.
Nội tâm Kiều Dung: “Vãi. Đúng là mẹ chồng nàng dâu, nhưng đây là phiên bản cực đoan. Không, phải là chị dâu em chồng, à không, chính thê và thiếp thất. Phức tạp vãi linh hồn. Sống ở thế kỷ 21 còn đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán, giờ về cái thời phong kiến này thì chắc tôi chết 7749 lần không kịp ngáp.”
Cô hít một hơi sâu, kìm nén sự khó chịu. “Ngươi tên là gì?” Giọng nói của cô nghe khàn đặc, yếu ớt, đúng như tình trạng cơ thể hiện tại.
“Nô tỳ là Tiểu Mai, thưa tiểu thư.” Nha hoàn cúi đầu, giọng vẫn còn run rẩy. “Từ nhỏ đã hầu hạ người.”
“Tiểu Mai,” Kiều Dung nhìn thẳng vào mắt nha hoàn, đôi mắt sắc sảo của một bác sĩ đã trải qua bao năm đối diện với cái chết. “Ngươi nói cho ta nghe, đã xảy ra chuyện gì? Không được giấu diếm, không được nói dối. Nếu không, ta sẽ không sống nổi mà ngươi cũng không giữ được mạng.”
Tiểu Mai ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, kiên quyết của "tiểu thư" mình. Một sự khác lạ rõ rệt. Dung Nhan của nàng vốn luôn hiền lành, yếu đuối, đôi mắt lúc nào cũng đượm buồn và nhu nhược. Nhưng ánh mắt này, nó sắc bén như dao, lạnh lẽo như băng, khiến Tiểu Mai cảm thấy một sự rụt rè lạ thường. Dù vậy, sự quan tâm và lo lắng cho tiểu thư vẫn lớn hơn nỗi sợ hãi.
Nàng gật đầu lia lịa, bắt đầu kể lại mọi chuyện một cách chi tiết, giọng nói thì thầm, run rẩy, cố gắng hết sức để không phát ra tiếng động lớn.
Từ lời kể của Tiểu Mai, Kiều Dung dần ráp nối lại bức tranh bi kịch của Dung Nhan. Ba ngày trước, Dung Nhan bị Lãm Nguyệt, muội muội cùng cha khác mẹ và cũng là người yêu thầm Tướng quân, lừa đến thư phòng của Tướng quân. Tại đó, Lãm Nguyệt đã giấu một lá thư tình giả mạo từ Dung Nhan gửi cho một vị quan khác, cùng với một gói thuốc độc dùng để hạ độc chính thê của Tướng quân, phu nhân Bích Nguyệt. Mọi chuyện được sắp đặt hoàn hảo. Khi Tướng quân và phu nhân Bích Nguyệt cùng xuất hiện, Dung Nhan bị bắt quả tang đang ở trong thư phòng, bên cạnh là bằng chứng "rõ ràng".
“Chính thê Bích Nguyệt giả vờ ngất xỉu vì bị sốc. Tướng quân Lãm Thiên tức giận lôi tiểu thư ra ngoài, hạ lệnh đánh đòn ba mươi trượng. Sau đó, Tướng quân còn sai người vứt tiểu thư vào đây, cấm không được mời đại phu hay cung cấp đồ ăn thức uống tươm tất. Lãm Nguyệt muội muội thì giả vờ đau lòng, nhưng lại âm thầm sai người cắt giảm khẩu phần ăn của nô tỳ và tiểu thư, còn nói… nói rằng nếu tiểu thư có mệnh hệ gì, sẽ là do tự mình chuốc lấy.” Tiểu Mai nức nở, nước mắt giàn giụa.
Kiều Dung nghe mà chỉ muốn chửi thề. “Đánh đòn ba mươi trượng? Cái quái gì vậy? Luật pháp thời nay dã man đến thế sao? Mà còn vứt vào đây cho chết đói, chết khát? Đây là giết người có kế hoạch chứ còn gì nữa! Cái thằng Tướng quân kia đúng là đồ tra nam tiện nữ, à không, tiện nam!”
Cô nắm chặt tay, ngón tay bấu vào lòng bàn tay đến mức đau rát. Sự uất ức của Dung Nhan hòa lẫn với sự phẫn nộ của Kiều Dung, tạo thành một ngọn lửa nhỏ bùng cháy trong lòng cô. Cô không phải Dung Nhan yếu đuối, cô là Kiều Dung, một bác sĩ phẫu thuật đã trải qua hàng ngàn sinh tử, đã dùng dao mổ cứu người và không ngần ngại dùng dao mổ để cắt bỏ khối u ác tính.
“Nói cho ta nghe, phu nhân Bích Nguyệt và Lãm Nguyệt đang ở đâu? Tình trạng của phu nhân Bích Nguyệt thế nào?” Kiều Dung hỏi, giọng đã cứng rắn hơn. Cô cần thông tin để phân tích tình hình. Một trong những nguyên tắc cơ bản trong y học là chẩn đoán chính xác mới có thể điều trị hiệu quả. Trong trường hợp này, chẩn đoán không phải bệnh mà là tình hình chính trị trong phủ Tướng quân.
“Phu nhân Bích Nguyệt vẫn đang dưỡng bệnh trong tẩm điện của người. Nghe nói Tướng quân ngày đêm túc trực, mời rất nhiều đại phu nổi tiếng đến khám. Còn Lãm Nguyệt muội muội thì thường xuyên lui tới thăm nom, tỏ ra rất lo lắng cho phu nhân.” Tiểu Mai đáp, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ. “Thật đúng là diễn kịch! Phu nhân Bích Nguyệt chẳng qua là hơi suy nhược mà thôi, vậy mà làm như sắp chết vậy!”
Nội tâm Kiều Dung: “À ha! Điểm mấu chốt nằm ở đây rồi. Một người bị đánh gần chết thì vứt xó, một người giả vờ suy nhược thì được chăm sóc tận tình. Chiêu trò cũ rích nhưng hiệu quả phết. Nhưng nếu là giả, chắc chắn sẽ có sơ hở.”
Cô liếc nhìn bát cháo loãng và chén thuốc đen. “Đây là thuốc gì?”
“Là thuốc an thần và bồi bổ thân thể, do mụ Lữ chế biến từ thảo dược vườn nhà.” Tiểu Mai đáp, có chút tự hào. “Nô tỳ đã lén lút dặn mụ Lữ thêm vài vị thuốc bổ cho người.”
Kiều Dung ngửi kỹ chén thuốc. Mùi nồng của đương quy, chút cam thảo, hoàng kỳ. Đúng là thuốc bổ, nhưng không đủ để chữa trị những chấn thương nội tạng nghiêm trọng mà cơ thể này đang gánh chịu. May mắn là không có độc.
“Ngươi ra ngoài canh chừng. Không cho bất kỳ ai lại gần căn phòng này. Nếu có ai đến, lập tức báo cho ta.” Kiều Dung ra lệnh.
Tiểu Mai hơi ngạc nhiên trước giọng điệu mạnh mẽ của tiểu thư, nhưng vẫn nghe lời. “Vâng, nô tỳ hiểu.” Nàng nhanh chóng đứng dậy, nhẹ nhàng ra khỏi phòng và đóng cửa lại, tiếng cọt kẹt của bản lề cũ kỹ vang lên trong màn đêm tĩnh mịch.
Khi chỉ còn một mình, Kiều Dung bắt đầu hành động. Đầu tiên, cô cần nắn lại khớp vai. Đó là một công việc đau đớn, ngay cả với một bác sĩ phẫu thuật dày dặn như cô, huống chi là với cơ thể yếu ớt này. Cô cắn chặt môi, cố gắng dồn hết sức lực. Một tiếng "khục" nhỏ vang lên khi xương khớp trở về vị trí cũ. Nước mắt trào ra vì đau đớn, nhưng cô không rên rỉ.
“Mẹ nó chứ, cái cơ thể yếu như sên này! Bác sĩ mà yếu đuối thế này thì sao cứu được ai?” Cô lẩm bẩm, bàn tay run rẩy xoa xoa vai.
Tiếp theo, cô cần giảm sưng tấy và viêm nhiễm cho vết thương ở bụng. Kiều Dung nhìn quanh. Không có đá, không có thuốc kháng sinh. Cô nhớ lại những kiến thức về y học cổ truyền mà mình từng nghiên cứu qua loa khi rảnh rỗi. Nước tiểu trẻ con? Không khả thi. Lá cây?
Cô với tay đến chỗ thảo dược vương vãi trên bàn. Xuyên tâm liên có tính kháng viêm. Ngải cứu có thể cầm máu và giảm đau. Cô nhai nát vài lá, đắp trực tiếp lên vết thương. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, mùi hăng hăng của lá cây xộc lên mũi.
“Hy vọng nó hiệu quả. Dù sao thì, còn hơn không có gì.”
Cô uống hết chén thuốc bổ của Tiểu Mai, sau đó nhấm nháp vài muỗng cháo loãng. Mùi vị nhạt nhẽo, nhưng ít ra cũng cung cấp chút năng lượng cho cơ thể đang suy kiệt.
Giờ đây, Kiều Dung bắt đầu suy nghĩ sâu hơn về tình hình hiện tại. Cô không thể mãi nằm đây chờ chết. Dung Nhan đã chết, nhưng Kiều Dung vẫn còn sống. Cô sẽ không để mình bị chôn vùi trong cái hố sâu tăm tối này.
“Kiếp trước mình chết vì một tai nạn bất ngờ không rõ nguyên nhân, một đời cống hiến cho y học cuối cùng thành công cốc. Kiếp này, ai muốn hại mình, mình sẽ khiến họ phải trả giá gấp trăm lần.” Ánh mắt cô lóe lên một tia sắc lạnh.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Uyên Ương Vỡ Tan
11,091 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Lệ Mai Cài
10,610 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mộng Đen Của Hồ Điệp
12,547 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mộng Hồi Xưa Cũ
11,415 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mầm Mống Bất An
12,804 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Thề Thù Hận
7,760 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ám Kế Lộ Diện
12,468 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đại Điện Phán Quyết
13,361 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lưỡi Dao Giấu Trong Sen Vàng
10,504 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khai Pháo Dưới Kim Điện
11,899 từ
🔒 Đăng nhập
16
Loạn Chiều Kim Điện
12,962 từ
🔒 Đăng nhập
17
Kim Điện Hồi Hồn
10,578 từ
🔒 Đăng nhập
18
Độc Dược Vô Hình
9,767 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bàn Cờ Vô Hình
9,853 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Yên Hậu Cung
13,175 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn