Trái tim tôi ngừng đập. Không phải theo nghĩa bóng, mà là nghĩa đen. Nó co thắt lại một lần cuối, một nhịp đập yếu ớt đến thảm thương, rồi im bặt. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến gai người, tiếng máy thở rì rì, tiếng bíp bíp đều đặn của máy đo nhịp tim bỗng chuyển thành một đường thẳng dài, vô tận. Các đồng nghiệp xúm lại, tiếng gọi tên tôi nghẹn ngào trong họng. An Nhược Hằng. Thiên tài y học trẻ tuổi nhất thế kỷ 21, người vừa hoàn thành ca phẫu thuật tim phức tạp nhất trong lịch sử y học Việt Nam, lại gục ngã vì một cơn đột quỵ hiếm gặp ngay trên bàn mổ. Hài hước nhỉ? Cứu người khác sống, còn bản thân thì... chết. Trong cái khoảnh khắc tối đen như mực ấy, tôi chỉ kịp nghĩ: "Đúng là đời không như mơ. Ai bảo thiên tài là bất tử đâu chứ?"
Thế rồi, một cơn đau nhói bất ngờ xé toang bóng đêm. Không phải đau tim, mà là một nỗi đau thể xác dữ dội, như thể toàn bộ xương cốt trong người tôi vừa bị nghiền nát, rồi lại lắp ráp lung tung. Mùi hương ngai ngái của thảo mộc khô quyện với mùi ẩm mốc, tanh tưởi của máu cũ xộc thẳng vào mũi, khiến tôi rùng mình. Tiếng kẽo kẹt của thanh gỗ mục nát trên đầu, tiếng gió rít qua khe cửa thủng, và tiếng nấc nghẹn ngào yếu ớt của một cô gái trẻ nào đó vọng đến bên tai, nghe thật xa xăm mà lại rất đỗi chân thực. Tôi cố gắng mở mắt, mí mắt nặng trĩu như đeo chì. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua tấm vải màn rách nát, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên trần nhà gỗ sạm màu. Khung cảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là một chiếc giường ọp ẹp làm bằng tre, không phải chiếc giường y tế hiện đại quen thuộc của tôi.
"Cô nương, cô nương tỉnh rồi sao?" Tiếng nói run rẩy vang lên, mang theo một chút kinh ngạc và vội vã.
Tôi quay đầu, cảm giác như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào gáy. Một cô gái trẻ, khuôn mặt lấm lem nước mắt, đang quỳ sụp bên giường. Trang phục của nàng ta bằng vải thô, màu xám xịt, mái tóc búi đơn giản với một cây trâm gỗ. Đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh như muốn vỡ òa. Khung cảnh này... lạ lẫm đến rợn người. Không phải bệnh viện, cũng không phải nhà tôi. Nó giống hệt những bộ phim cổ trang mà tôi từng xem để giải trí sau những ca phẫu thuật căng thẳng.
Nội tâm: "What the hell? Mình chết rồi không lẽ lại được đi du lịch vũ trụ à? Hay là đây là địa ngục phiên bản cổ đại? Nhưng địa ngục thì làm gì có mùi thảo mộc với cô gái khóc lóc thế này?"
Tôi cố gắng lên tiếng, nhưng cổ họng khô rát như bị nung trên lửa. Một tiếng "khụ khụ" yếu ớt phát ra. Cô gái kia vội vàng đỡ tôi dậy, đưa một chén nước gừng ấm đến tận môi. Hương gừng cay nồng lan tỏa, làm dịu đi phần nào sự khó chịu. Nước ấm chảy xuống cổ họng, cảm giác như một sa mạc vừa được tưới tắm. Trong lúc uống, một dòng ký ức ồ ạt đổ về, nhanh đến chóng mặt, như thể một bộ phim tua nhanh đang chiếu trong não tôi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
An Nhược Hằng. Đúng, vẫn là cái tên đó. Nhưng không phải An Nhược Hằng của thế kỷ 21. Đây là An Nhược Hằng, con gái thứ xuất của An Thừa Tướng – một kẻ tham lam, nịnh hót bị lật đổ. Nàng bị gả cho Chiến Vương Hách Liên Dực, kẻ được mệnh danh là "Bá Vương phương Bắc" vì sự tàn nhẫn và khí thế bức người của y. Một cuộc hôn nhân ép buộc, sỉ nhục, và ngay trong đêm động phòng, nàng đã bị chính phu quân tương lai của mình đánh đập đến chết vì nghi ngờ nàng là gián điệp của phụ thân. Nàng bị bỏ mặc trong lãnh cung tồi tàn này, không thuốc thang, không người chăm sóc. Thậm chí, ngay cả hạ nhân cũng bị cấm bén mảng tới. Cô gái đang khóc trước mặt tôi là Họa Mi, thị nữ duy nhất còn ở lại với "tôi" sau khi An Thừa Tướng bị bãi chức.
Nội tâm: "Thôi rồi, chết thật rồi! Xuyên không! Mẹ ơi, đúng là chỉ có trong truyện mới có. Mà xuyên không gì đen đủi thế này? Không phải công chúa, không phải tiểu thư danh môn mà là con gái của quan tham bị thất sủng, còn bị chồng tương lai đánh chết ngay đêm tân hôn! Hách Liên Dực? Bá Vương phương Bắc? Nghe tên đã thấy mùi bạo chúa rồi. Kiếp trước mình còn tưởng mình đã khổ lắm rồi chứ."
Cơn đau thể xác lại ập đến, dữ dội hơn, rõ ràng hơn khi ký ức cũ và mới hòa trộn. Toàn thân ê ẩm, xương sườn bên trái đau buốt mỗi khi hít thở. Cánh tay phải sưng vù, cổ tay dường như đã trật khớp. Và cái bụng, một cơn đau quặn thắt khiến tôi đổ mồ hôi lạnh. Tôi đưa tay sờ lên trán, một vết sẹo dài, lồi lõm, sờn rát. Lại sờ đến khuôn mặt, xương gò má nhô cao, cằm nhọn hoắt, da dẻ xanh xao.
"Nàng... nàng là ai?" Giọng tôi khàn đặc, yếu ớt, khác hẳn với chất giọng tự tin, sắc sảo của An Nhược Hằng bác sĩ.
Họa Mi ngẩng đầu lên, đôi mắt kinh ngạc: "Cô nương nói gì vậy? Nô tỳ là Họa Mi mà."
Nội tâm: "Đúng rồi, cô ta là Họa Mi. Cái cơ thể này đã chết, mình đã chiếm lấy nó. Giờ mà lộ tẩy mình là người hiện đại chắc bị nướng làm... chè trôi nước mất."
Tôi hít một hơi sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang hổn hển. Nhìn Họa Mi, nàng vẫn còn rất trẻ, đôi má phúng phính, nhưng gương mặt lộ rõ vẻ tiều tụy vì lo lắng và thiếu ngủ. Nàng trung thành với chủ nhân cũ, vậy hẳn nàng cũng không có ý xấu với "tôi".
"Ta... ta đau đầu quá, đầu óc mơ hồ. Ta không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra. Họa Mi, ngươi... ngươi hãy kể ta nghe mọi chuyện." Tôi bắt chước giọng điệu yếu ớt của tiểu thư bị bệnh, cố gắng che giấu sự hoảng loạn bên trong.
Họa Mi lại bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào làm căn phòng càng thêm lạnh lẽo. "Cô nương... đêm qua, đêm qua Chiến Vương... y đã đánh cô nương rất nặng. Nói cô nương là gian tế của An Thừa Tướng, muốn hại y. Rồi sai người quăng cô nương vào đây, không cho một ai bén mảng tới. Nô tỳ... nô tỳ lén mang nước và thức ăn đến, nhưng Chiến Vương căn dặn không cho cô nương uống thuốc, nói để cô nương tự sinh tự diệt..." Nàng nghẹn ngào không nói nên lời.
Nội tâm: "Hay lắm, vừa mới xuyên không đã được trải nghiệm combo tù đày, bạo hành gia đình, cấm vận y tế. Bá Vương cái gì mà Bá Vương, đúng là đồ vũ phu, tra tấn dã man. Đêm tân hôn mà đánh vợ đến chết, cái loại này phải lên án trên mạng xã hội cho tới bến!"
Tôi nhắm mắt lại. Dòng ký ức về y thuật hiện đại chợt trỗi dậy, xen lẫn với nỗi đau từ cơ thể. Xương sườn, cổ tay, vết thương trên trán, và cơn đau bụng âm ỉ. Tôi cần phải kiểm tra tình trạng sức khỏe của mình ngay lập tức. Với tư cách là một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu, đây là bản năng thứ hai.
"Họa Mi, ngươi giúp ta ngồi dậy." Tôi ra lệnh, giọng đã trở nên kiên định hơn một chút.
Họa Mi hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi trong giọng điệu của tôi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đỡ tôi ngồi dậy. Tôi tựa vào vách giường, cẩn thận chạm tay vào vết thương trên trán. Máu đã khô lại, nhưng vết rách khá sâu, có dấu hiệu nhiễm trùng nhẹ. Tay phải sưng to, tím bầm. Tôi nắn nhẹ cổ tay, cảm giác lệch khớp rõ ràng.
Nội tâm: "Không sao, xương sườn chưa gãy hẳn, chỉ nứt thôi. Cổ tay trật khớp nhẹ, có thể nắn lại được. Vết thương trên trán cần sát trùng và khâu lại. Nhưng cái quan trọng nhất là... cái bụng này."
Tôi cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng cơn đau. Tôi nhớ lại ký ức của "An Nhược Hằng" cũ. Nàng có vẻ như đã bị đánh rất mạnh vào vùng bụng dưới. Liệu có phải là xuất huyết nội tạng không? Hay là... một điều gì đó khác? Một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt dâng lên.
"Cô nương, cô nương sao vậy? Đau lắm sao?" Họa Mi lo lắng hỏi, vội vàng lấy khăn ướt lau mồ hôi trên trán tôi.
"Họa Mi, ngươi... ngươi hãy tìm cho ta một chút nước sạch, một ít vải sạch, và nếu có lá ngải cứu hoặc lá trầu không thì càng tốt. Cả một cây kim nhỏ nữa." Tôi ra lệnh, ánh mắt sắc bén hiếm thấy.
Họa Mi ngỡ ngàng: "Dạ? Kim nhỏ? Cô nương cần những thứ đó làm gì?"
"Ngươi cứ làm theo lời ta đi. Nếu không, ta e rằng ta sẽ không qua khỏi đêm nay. Ngươi muốn thấy chủ nhân của mình chết ngay trước mắt sao?" Giọng tôi lạnh lùng, pha chút uy hiếp.
Nghe thấy vậy, Họa Mi sợ hãi. Nàng gật đầu lia lịa rồi vội vã chạy ra ngoài.
Nội tâm: "Kim không có, chắc phải dùng kim thêu rồi. Vải thì có khăn đóng của mình. Nước sạch... chắc phải đun lên. Lá ngải cứu, trầu không là mấy loại kháng viêm, cầm máu cơ bản. Thời này làm gì có thuốc kháng sinh, chỉ có cách này thôi."
Tôi tựa vào tường, cố gắng xoa dịu cơn đau. Sự nghiệp y học của tôi đã cứu sống vô số người, từ những ca phẫu thuật tim phức tạp đến những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối. Nhưng chưa bao giờ tôi phải tự cứu mình trong hoàn cảnh thiếu thốn đến vậy. Đây không chỉ là một cuộc chiến với bệnh tật, mà còn là một cuộc chiến với sự thiếu thốn của thời đại, và cả... sự tàn độc của con người.
Khoảng khắc Họa Mi trở về, trên tay nàng run rẩy cầm một chiếc bát sành đựng nước, một vài mảnh vải đã được giặt sạch, mấy lá trầu không còn tươi xanh và một cây kim thêu nhỏ xíu.
"Cô nương, chỉ có bấy nhiêu thôi ạ." Nàng thì thầm.
Tôi gật đầu, ra hiệu cho nàng đặt xuống. "Ngươi giúp ta đốt lửa, ta cần đun sôi nước và hơ nóng cây kim này."
Họa Mi lại tỏ vẻ khó hiểu, nhưng vẫn vâng lời đi nhóm lửa bằng một vài thanh củi mục và đá lửa. Ngọn lửa tí tách cháy, ánh sáng hắt lên gương mặt tôi, khiến nó trở nên kiên nghị hơn bao giờ hết.
Nội tâm: "Sát trùng kim bằng lửa là cách thô sơ nhất, nhưng còn hơn không. Nước sôi để rửa vết thương. Lá trầu không giã nát để đắp. Mình phải tự nắn lại cổ tay và khâu vết thương trên trán. Chết tiệt, mình mà có một bộ dụng cụ y tế bây giờ thì tốt biết mấy."
Tôi đưa tay trái, nắn nhẹ vào cổ tay phải đang sưng tấy. Cảm giác đau buốt đến tê dại, nhưng tôi cắn răng chịu đựng. Tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh, xoay mạnh cổ tay theo một góc nhất định. "Rắc!" Một tiếng động khô khốc vang lên, tiếp theo là một cơn đau nhói thấu tận óc.
Họa Mi giật mình la lên: "Cô nương!"
Tôi thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm. Cổ tay đã được nắn lại, mặc dù vẫn còn đau và sưng, nhưng đã dễ chịu hơn rất nhiều.
Nội tâm: "Ok, một thử thách đã qua. Tiếp theo là vết thương trên trán."
Tôi lấy nước sôi để nguội một chút, rửa sạch vết thương trên trán. Sau đó, tôi dùng cây kim thêu đã được hơ nóng, cẩn thận luồn chỉ từ một mảnh vải sạch qua. Bàn tay run rẩy, nhưng ánh mắt tôi lại vô cùng tập trung. Tôi đã từng khâu hàng trăm, hàng ngàn vết mổ, nhưng tự khâu cho mình trong hoàn cảnh này là một trải nghiệm hoàn toàn khác. Mỗi mũi kim đâm xuống da thịt đều mang theo một cảm giác đau buốt, nhưng tôi ép mình phải giữ vững tay.
Họa Mi đứng bên cạnh, hai tay ôm miệng, đôi mắt tròn xoe kinh hãi nhìn tôi. Nàng chưa từng thấy bất kỳ ai, đặc biệt là một tiểu thư khuê các, lại có thể tự mình làm những chuyện đáng sợ như vậy.
"Cô nương... cô nương có phải là..." nàng lắp bắp, không dám nói hết câu.
Nội tâm: "Có phải là yêu quái không chứ gì? Cô bé ngây thơ. So với những gì tôi đã trải qua, cái này chỉ là muỗi thôi. Để xem, mình còn có thể làm được gì nữa."
Sau khi khâu xong vết thương, tôi giã nát lá trầu không đã được rửa sạch, đắp lên vết khâu và cố định bằng một mảnh vải. Xong xuôi, tôi mệt mỏi tựa lưng vào tường, toàn thân rã rời.
"Họa Mi, ngươi đi ra ngoài, canh chừng. Không cho bất kỳ ai vào đây." Tôi ra lệnh. Giọng tôi đã khàn hẳn, nhưng vẫn mang một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Họa Mi nhìn tôi một cách khó hiểu, rồi vẫn nghe lời ra ngoài. Khi cánh cửa gỗ mục nát khép lại, tôi mới có thể hoàn toàn thả lỏng.
Nội tâm: "Giờ là lúc kiểm tra tình trạng bụng dưới. Nếu có xuất huyết nội tạng, mình sẽ chết chắc."
Tôi vén tà áo lên, để lộ phần bụng dưới. Một vết bầm tím lớn, chuyển màu từ đỏ sang xanh tím, trải dài từ rốn xuống đến bẹn. Khi tôi sờ nhẹ, một cơn đau quặn thắt khiến tôi nghiến răng. Tôi cố gắng tập trung, lắng nghe nhịp đập của cơ thể, và cảm nhận bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Và rồi, một cảm giác lạ lùng ập đến. Không phải đau đớn, mà là một sự trống rỗng đến vô tận. Cùng với đó là một dòng ký ức của An Nhược Hằng cũ mà tôi chưa từng chạm tới. Một ký ức đau buồn, tủi nhục, và cả sự tuyệt vọng.
Nàng đã mang thai. Và vì trận đòn của Hách Liên Dực, đứa bé đã không còn.
Nội tâm: "Cái gì cơ? Mang thai? Đứa bé? Hách Liên Dực, tên khốn nạn! Hắn ta không chỉ đánh chết vợ, mà còn đánh chết cả con của mình ư? Thảo nào cơ thể này lại yếu ớt, máu me bê bết như vậy. Đây không chỉ là bị đánh, mà là... bị sảy thai."
Một cơn giận dữ trào lên trong lồng ngực tôi. Một cơn tức tối không chỉ cho An Nhược Hằng cũ, mà còn cho cả chính mình. Tôi là một bác sĩ sản khoa phụ khoa giỏi nhất bệnh viện. Tôi đã cứu bao nhiêu sinh linh bé bỏng, đã chứng kiến bao nhiêu bà mẹ hạnh phúc đón con chào đời. Vậy mà giờ đây, tôi lại phải tiếp nhận một cơ thể đã mất đi một sinh linh vì sự tàn bạo của một kẻ không bằng cầm thú.
Tôi thở hắt ra, cố gắng kiềm chế cảm xúc. Giờ không phải lúc để giận dữ. Giờ là lúc để sống sót.
Căn phòng lạnh lẽo, tối tăm. Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh buốt giá. Nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa căm hờn đã bắt đầu nhen nhóm. An Nhược Hằng, An Nhược Hằng của thế kỷ 21 đã chết. Nhưng An Nhược Hằng của cổ đại đã sống lại. Và nàng sẽ không bao giờ là một kẻ yếu đuối, cam chịu nữa.
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vọng đến từ phía hành lang. Tiếng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên, khiến Họa Mi đang đứng gác bên ngoài run rẩy.
"Tiện tì kia, tránh ra! Bổn vương muốn xem con ả gian tế đó còn sống hay đã chết."
Nội tâm: "Chiến Vương Hách Liên Dực! Đúng là đồ khốn nạn, không cho người ta chết yên à? Ông đây vừa mới khâu vết thương, nắn khớp, chưa kịp ổn định đã muốn gặp mặt rồi sao? Thôi được, xem ra màn chào hỏi của thế giới cổ đại này thật là 'ấn tượng'!"
Cánh cửa bị đẩy mạnh vào trong, tiếng va đập khô khốc vang vọng. Một thân ảnh cao lớn, uy phong lẫm liệt, bước vào. Áo bào đen thêu hình rồng, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn thẳng vào tôi. Khí chất áp bức của y khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. Y không phải tướng quân, y chính là một bá vương, một kẻ giết người không ghê tay, lạnh lùng và tàn độc.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
8
Hồi Sinh Dưới Ánh Mắt Bạo Vương
11,172 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vương Phi Hoang Phế, Dược Khúc Thầm Xoay
10,036 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Hứa Sương Mai, Ám Ảnh Độc Dược
12,169 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ẩn Độc Dưới Lời Ru
10,500 từ
🔒 Đăng nhập
12
Nọc Độc Thân Tín, Mưu Kế Cung Đình
12,073 từ
🔒 Đăng nhập
13
Án Giết Phi, Thần Y Cứu Mạng
8,809 từ
🔒 Đăng nhập
14
Phán Quyết Trước Điện Thái Hòa
12,217 từ
🔒 Đăng nhập
15
Điện Kim Loan Náo Động
12,375 từ
🔒 Đăng nhập
16
Điện Kim Loan Sóng Ngầm
15,146 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bão Đêm Kim Loan Điện
13,076 từ
🔒 Đăng nhập
18
Kim Loan Điện: Lời Nói Lưỡi Dao
5,898 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Phán Quyết Đẫm Máu
10,869 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hậu Uyển Bình Yên: Định Mệnh An Bài
9,543 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn