Nàng là thiên tài y học thế kỷ 21, một khi xuyên không lại
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tỉnh Dậy Nơi Lãnh Cung — Đọc thử miễn phí
Một cơn đau thấu xương xuyên qua da thịt, Mộc Cẩn giật mình tỉnh giấc, toàn thân như bị trăm ngàn mũi kim châm cùng lúc. Đồng tử cô co rút, hơi thở khò khè, buồng phổi như bị bóp nghẹt. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào cánh mũi, quyện với mùi của sự mục ruỗng, hoại tử, và thứ mùi tanh nồng của máu khô. Mắt vẫn chưa hoàn toàn mở được, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ một mặt phẳng cứng nhắc đang ép chặt dưới lưng khiến cô bất giác rùng mình. Đây là đâu? Địa ngục ư? Mẹ kiếp, chẳng phải vừa rồi cô còn đang đứng trong phòng phẫu thuật, tay cầm dao mổ, ánh đèn vô trùng rọi thẳng vào một khối u ác tính sao? Lâm Giai Giai, thiên tài phẫu thuật tim mạch của thế kỷ 21, chưa bao giờ phải nếm trải cảm giác bất lực đến thế này.
Bằng ý chí thép được rèn giũa qua hàng ngàn ca phẫu thuật cận kề cái chết, cô cố gắng điều khiển các cơ quan phản ứng. Mí mắt nặng trĩu run rẩy, cuối cùng hé mở. Ánh sáng lờ mờ hắt vào từ một ô cửa sổ nhỏ, xuyên qua lớp bụi dày và những tấm mạng nhện chằng chịt, khiến căn phòng vốn đã tồi tàn càng thêm u ám. Trần nhà bằng gỗ sẫm màu, ẩm mốc, nhiều chỗ đã sụp đổ, để lộ ra những cây xà gồ bị mối mọt gặm nhấm. Dưới sàn là lớp đất trộn với ván gỗ mục nát, cùng những mảnh vải vụn vương vãi như những mảnh vỡ của một cuộc đời bị vứt bỏ. Toàn thân cô nhức nhối, đặc biệt là vùng bụng dưới và ngực. Ngón tay run rẩy chạm vào lớp áo vải thô ráp, cảm nhận sự ẩm ướt, dính nhớp từ một vết thương hở.
Nội tâm: "Chết tiệt! Đây không phải khoa cấp cứu của bệnh viện trung ương. Bệnh nhân nào mà bị hành hạ tới mức này? Và quan trọng hơn, bệnh nhân đó... là mình?"
Một dòng ký ức xa lạ, hỗn loạn đột ngột ập đến, dữ dội như một dòng lũ vỡ bờ. Tên của một người thiếu nữ, những hình ảnh chớp nhoáng của một cuộc đời đầy tủi nhục, đòn roi, sỉ nhục. Mộc Cẩn. Là nàng, Mộc Cẩn. Phi tần bị ghẻ lạnh của Thất hoàng tử Dạ Đình, bị đày vào lãnh cung này sau một âm mưu hãm hại thâm độc. Nàng bị đánh đập dã man, bị bỏ thuốc độc, rồi bị ném vào đây chờ chết. Mùi tanh nồng lúc nãy không phải máu khô của ai khác, mà là của chính nàng. Cô thầm rủa. "Đồng Hoa ơi là Đồng Hoa, sao truyện xuyên không của bà không nói rõ là có cả gói khuyến mãi 'hành xác' thế này? Còn Tần Giản thì chắc đang cười khẩy vì tôi đây còn chưa kịp 'mở map' đã muốn 'game over' rồi."
Cô cắn chặt răng, cảm nhận rõ ràng vị máu tươi trong khoang miệng. Sự đau đớn dữ dội buộc cô phải tập trung vào việc tự chẩn đoán. Mộc Cẩn, hay đúng hơn là Lâm Giai Giai trong thân xác này, là một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu. Chỉ cần những cảm giác mơ hồ nhất, cô cũng có thể phác thảo tình trạng cơ thể. Xương sườn số 5 và 6 bên trái chắc chắn bị rạn nứt, có thể có tổn thương nhẹ đến phổi trái. Lá lách có khả năng bị vỡ nhẹ, gây xuất huyết nội. Quan trọng nhất, có dấu hiệu của độc tố kim loại nặng. Vị tanh và cảm giác bỏng rát nơi cuống họng là bằng chứng rõ ràng nhất. Arsenic? Thủy ngân? Hay một loại độc dược cổ đại nào đó có cơ chế tương tự? Dù là gì đi nữa, cái cơ thể yếu ớt này không thể chịu đựng thêm được bao lâu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lâm Giai Giai không cho phép mình suy sụp. Nàng đã sống sót qua hàng ngàn đêm trắng trong phòng mổ, đối mặt với tử thần từng giây phút. Cái chết của cô ở kiếp trước – một tai nạn xe hơi đột ngột sau ca phẫu thuật kéo dài 16 tiếng – là một sự bất công nàng chưa từng chấp nhận. Giờ đây, được ban cho một cơ hội sống thứ hai, dù là trong một thân xác tan nát và một hoàn cảnh bi thảm như thế này, nàng sẽ không buông bỏ dễ dàng. "Mộc Cẩn, ngươi đã chết. Nhưng ta sẽ sống, và sống thay ngươi. Món nợ này, ta sẽ đòi lại đủ."
Bằng chút sức lực cuối cùng, Mộc Cẩn cố gắng nhúc nhích. Mỗi cử động đều khiến cơ thể nàng run rẩy, những vết thương như xé toạc ra thêm. Nàng nằm trên một tấm nệm trải rơm khô, mục nát, bốc mùi ẩm mốc khó chịu. Giường là một cái phản gỗ mục, bốn chân đã lung lay. Trong tầm mắt, căn phòng chỉ có vỏn vẹn một chiếc bàn nhỏ phủ đầy bụi và một chiếc ghế ba chân đứng chơ vơ. Phía góc phòng, một cái vò sành không đậy nắp bốc lên mùi hôi thối khó tả, có lẽ là nơi để giải quyết nhu cầu sinh hoạt.
Mộc Cẩn đảo mắt nhìn quanh. Qua khung cửa sổ vỡ, nàng thấy một khoảng sân nhỏ hoang tàn. Cỏ dại mọc lút đầu người, chen chúc với vài bụi cây dại không rõ tên, lá xanh đậm và thân cây khẳng khiu. Trên cành một cây đa cổ thụ mục nát, mấy con quạ đen lặng lẽ đậu, thi thoảng cất tiếng kêu "quạ... quạ..." nghe rờn rợn. Khung cảnh ảm đạm, bị lãng quên này chính là nơi nàng đang bị giam cầm. Lãnh cung. Cái tên thật đáng sợ. "Tần Giản chắc sẽ khoái lắm đây. Đau khổ, uất hận, và một nữ chính tỉnh dậy với mục tiêu trả thù. Hoàn hảo!"
Cô ép mình ngồi dậy, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, thô ráp. Một cơn chóng mặt quay cuồng ập đến, đồng tử tối sầm, nhưng Mộc Cẩn cắn chặt môi, cố gắng ổn định. Nàng hít thở sâu, chậm rãi, áp dụng kỹ thuật hít thở thiền định mà cô học được để giảm căng thẳng. Nó giúp làm dịu nhịp tim, giảm bớt sự xuất huyết nội một cách tạm thời. Mắt nàng quét qua từng chi tiết nhỏ nhất trong căn phòng, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể hữu ích.
Trong một góc phòng, dưới lớp bụi dày, nàng phát hiện một mảnh vải sạch hơn một chút, có lẽ là một phần của bộ y phục cũ. Nàng dùng nó để cầm máu sơ bộ vết thương ở bụng. Sau đó, ánh mắt nàng dừng lại ở bụi cây dại ngoài cửa sổ. Lá của nó có màu xanh đậm, hình bầu dục, mọc thành cụm. Thân cây có vẻ cứng cáp, mang một chút nhựa mủ khi bẻ. "Cỏ Lưỡi Hổ? Hay là cây Cúc Vạn Thọ dại biến thể?" Trong trí nhớ của Lâm Giai Giai, có một loại thảo mộc có tính cầm máu và kháng viêm nhẹ, thường mọc hoang dại, mà người dân quê hay dùng. "Dù là gì đi nữa, chết thì cũng đã chết rồi, thử một phen cũng không sao."
Với một ý chí đáng kinh ngạc, Mộc Cẩn lết từng bước chân nặng nhọc ra cửa sổ. Cửa sổ đã mục nát, chỉ còn vài song sắt cong vênh. Nàng vươn tay ra, bứt lấy một nắm lá cây dại. Ngón tay nàng cảm nhận được sự nhám nhám của lá, và mùi hăng nhẹ khi vò nát. Mùi hương này không quá khó chịu, thậm chí có chút thanh mát. Nàng lập tức vò nát lá, ép chúng vào vết thương. Cảm giác mát lạnh từ lá phần nào xoa dịu cơn đau, nhưng nàng biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời.
Đột nhiên, tiếng lạch cạch khô khốc từ phía cửa. Mộc Cẩn lập tức quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm. Một bà lão gầy gò, lưng còng, tóc điểm bạc lưa thưa, bước vào. Trên tay lão cầm một cái chén sứt mẻ và một cái thìa gỗ. Gương mặt lão nhăn nhúm, đôi mắt ti hí chứa đựng sự lạnh nhạt đến vô cảm, thậm chí là một tia khinh thường. Lão ta chính là Lão Lưu, người hầu gái được giao nhiệm vụ "chăm sóc" Mộc Cẩn – hay nói đúng hơn là chờ nàng chết.
"Ai da, nương nương còn chưa... khuất sao?" Lão Lưu cất tiếng, giọng nói the thé, cố tình kéo dài chữ "khuất" như muốn châm chọc. Bước chân lão chậm rãi, tạo ra tiếng cộp cộp đều đặn trên sàn nhà mục nát, nhưng ánh mắt lại như muốn đâm thủng vào Mộc Cẩn. Cái mùi hôi hám từ người lão xộc vào mũi nàng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng, khiến nàng muốn nôn thốc nôn tháo. "Đã là phế phi thì nên biết điều mà chết đi cho tiện. Còn sống làm gì cho chật đất, còn khiến chúng ta phải hao tốn gạo nước." Lão ta lẩm bẩm đủ lớn để Mộc Cẩn nghe thấy.
Mộc Cẩn nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của Lão Lưu. Nàng không nói gì, chỉ dùng cái nhìn sắc lạnh nhất của mình để đáp trả. Ánh mắt đó, không còn là ánh mắt cam chịu, đầy sợ hãi của Mộc Cẩn trước kia, mà là sự kiên cường, bất khuất của Lâm Giai Giai. Sự thay đổi nhỏ bé đó khiến Lão Lưu khựng lại đôi chút, một nét ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt già nua.
"Ngươi... dám..." Mộc Cẩn bật ra một tiếng khàn đặc, mỗi từ đều như xé toạc cuống họng. Nàng cố ý để lộ sự yếu ớt, nhưng ánh mắt lại như một thanh kiếm giấu trong vỏ, chờ đợi thời cơ.
Lão Lưu nhanh chóng lấy lại vẻ khinh bỉ. "Hừ, một phế phi sắp chết thì có gì mà dám không dám? Nương nương nên biết ơn vì vẫn còn được ban cho một chén thuốc. Dù chỉ là cháo loãng, nhưng cũng là ân sủng." Lão ta đặt cái chén xuống đất, tạo ra một tiếng động chói tai. Thứ trong chén là một thứ nước lỏng màu xám xịt, loãng đến mức có thể thấy đáy chén, bốc lên mùi thiu thối. Cháo loãng, đúng hơn là nước gạo cặn, chắc hẳn đã để lâu.
Nội tâm: "Thứ này mà cũng gọi là 'ân sủng'? Chắc bà ta nghĩ tôi là con heo à? Mà nhìn kiểu này, khéo có cả thuốc xổ trong đó cũng nên. Không, phải là thuốc độc thì đúng hơn. Cái loại 'ân sủng' này, chỉ có cái chết là ân sủng thật thôi."
Mộc Cẩn nhìn cái chén cháo, rồi lại nhìn Lão Lưu. Nàng nhận thấy một vết bẩn nhỏ màu nâu sẫm ở mép chén, mùi hơi hắc. Bằng kinh nghiệm của một chuyên gia độc dược, nàng biết đó là dấu hiệu của một loại độc tính chậm, có thể là độc dược gây suy nhược thần kinh, khiến người ta dần dần mất đi ý thức rồi chết trong yên lặng. Chúng muốn nàng chết từ từ, không ai nghi ngờ.
"Chậm rãi thôi." Mộc Cẩn nói, giọng yếu ớt, mắt nhìn vào chén cháo, nhưng tâm trí thì đang vạch ra kế hoạch. "Thứ này... ta không muốn dùng."
Lão Lưu bật cười khẩy, tiếng cười chói tai như tiếng quạ. "Không muốn? Nương nương không muốn thì cứ việc chịu đói. Dù sao thì, người chết rồi cũng chẳng cần ăn uống." Lão ta liếc nhìn Mộc Cẩn bằng ánh mắt sắc lạnh, rồi quay lưng đi, bước chân vội vã hơn. "Bổn cung còn nhiều việc phải làm, không rảnh mà hầu hạ người sắp chết."
Tiếng bước chân của Lão Lưu xa dần, rồi biến mất hẳn. Mộc Cẩn lại một mình trong căn phòng ẩm mốc, lạnh lẽo. Nàng biết, nếu không có thứ gì đó để ăn, nàng sẽ chết vì đói và nhiễm độc. Mà thứ "cháo" kia, ăn vào thì càng chết nhanh hơn. Cái cơ thể này đã yếu đến mức không thể chịu đựng thêm bất cứ liều độc nào nữa. Lâm Giai Giai đã từng học được cách làm giảm độc tính của một số dược liệu cơ bản thông qua quá trình chiết xuất thủ công. Nhưng ở đây, nàng không có gì cả.
Mộc Cẩn nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu. Đó là ký ức của Mộc Cẩn cũ: Lão Lưu lén lút bỏ một viên thuốc nhỏ vào chén cháo. Viên thuốc màu đen, nhỏ như hạt đậu, tan nhanh trong nước nóng. Đó chính là thứ đã khiến Mộc Cẩn cũ rơi vào trạng thái suy kiệt dần dần. "Vậy ra, nó là một loại độc dược kích thích hệ thần kinh giao cảm để đẩy nhanh quá trình suy kiệt cơ thể, làm cho người ta chết vì kiệt sức giống như một căn bệnh nan y vậy. Tên khốn nào đã phát minh ra thứ này?"
Một âm thanh khẽ khàng lọt vào tai Mộc Cẩn. Là tiếng cọt kẹt của một cánh cửa sổ cũ nát ở cuối hành lang, theo sau là tiếng lá cây xào xạc trong gió. Ai đó đang đến. Hoặc là Lão Lưu quay lại, hoặc là một kẻ nguy hiểm hơn. Nàng không có thời gian.
Mộc Cẩn nhìn ra khoảng sân hoang tàn ngoài cửa sổ một lần nữa. Mấy bụi cây dại vẫn đứng đó, khẳng khiu. Ánh mắt nàng dừng lại ở một bụi cây nhỏ hơn, lá hình tim, xanh mướt, mọc sát bức tường đổ nát. Một loại cây mà cô đã thấy trong các sách cổ về y học cổ truyền. "Cây bồ công anh dại? Hay Mã Đề thảo? Cả hai đều có khả năng giải độc và lợi tiểu nhẹ. Nhưng phải là loại nào?" Nàng cần phải kiểm tra kỹ hơn.
Bỗng nhiên, một bóng đen khẽ lướt qua cửa sổ. Mộc Cẩn giật mình. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải do lạnh, mà là do sự hiện diện của một kẻ nguy hiểm. Nàng nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn, không vội vã, nhưng đầy uy áp, đang tiến lại gần. Tiếng bước chân không phải của Lão Lưu, cũng không phải của một thị vệ tầm thường. Đó là tiếng bước chân của một kẻ có quyền lực, một kẻ đã quen với việc sai khiến người khác và dẫm đạp lên mạng sống.
Tim Mộc Cẩn đập thình thịch. Nàng không có thời gian để tự mình cứu lấy bản thân nữa. Kẻ thù đã đến. Nàng phải đối mặt. Với cơ thể này, nàng sẽ chết nếu không có một kế hoạch cụ thể. Cô sẽ không chết. Không bao giờ.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️] Cố gắng giữ im lặng, giả vờ bất tỉnh để nghe ngóng tình hình, hy vọng kẻ đó sẽ rời đi.
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥] Bất ngờ dùng chút sức lực cuối cùng để ném chén cháo chứa độc vào kẻ vừa bước vào, tạo ra sự hỗn loạn.
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨] Lợi dụng ánh sáng yếu ớt và sự yếu ớt của bản thân để nói một câu gì đó hàm ý sâu xa, đánh lạc hướng hoặc gây hoang mang cho kẻ vừa đến.
Bất ngờ
6
Án Mạng Trong Lãnh Cung
10,174 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dược Độc Lãnh Cung
9,727 từ
🔒 Đăng nhập
8
Độc Tố Chết Người, Hồi Sinh Trong Hoang Phế
11,245 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mùi Hương Hoàng Lan, Nọc Độc Âm Thầm
12,456 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ẩn Nọc Chốn Lạnh
10,793 từ
🔒 Đăng nhập
11
Sóng Ngầm Dưới Lòng Cung
10,889 từ
🔒 Đăng nhập
12
Linh Chi Độc Dược
10,347 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ván Cờ Sinh Tử
11,988 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vương Tử Bệnh Nguy, Mưu Cục Khai Màn
11,945 từ
🔒 Đăng nhập
15
Quỷ Y Độc Dược Cứu Hoàng Tử
12,272 từ
🔒 Đăng nhập
16
Giữa Bão Tố, Quỷ Y Rút Gươm
11,261 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Dao Giữa Lưỡi Hái
11,225 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Huyết Thệ Giữa Ranh Giới
11,879 từ
🔒 Đăng nhập
19
Phán Quyết Giữa Lòng Hắc Ám
12,381 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khải Hoàn Ca Của Kẻ Phế Phi
13,132 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn