Một vị tiên nữ bị mất hết phép thuật do phạm lỗi, bị đày xuống trần gian thời hiện đại. Nàng không còn khả năng bay lượn hay hô mưa gọi gió, nhưng lại giữ được đôi mắt có thể nhìn thấy bệnh tật và linh khí. Để tìm cách quay về tiên giới, nàng phải dùng khả năng đặc biệt này để chữa bệnh cho nhân gian, trải nghiệm cuộc sống con người đầy thử thách.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Thiên Giới Bỏ Rơi, Trần Gian Tỉnh Giấc — Đọc thử miễn phí
Nàng rơi.
Cảm giác trượt dốc không phanh xé toạc linh hồn, thân thể như một cánh hoa mỏng manh bị cuộn vào cơn lốc xoáy của những vì sao và bụi vũ trụ. Không còn sự nâng đỡ của vân khí, không còn hơi ấm quen thuộc của Tiên giới, chỉ còn một nỗi sợ hãi nguyên thủy siết chặt lồng ngực. Thanh Linh nhắm nghiền mắt, cố gắng gọi tên sư phụ, cố gắng niệm chú, nhưng mọi pháp quyết đều tan biến như sương khói. Phép thuật, linh khí, tất cả đã bị phong ấn. Nàng chỉ còn là một phàm nhân, một vật thể vô định lao đi trong khoảng không vô tận, hướng về một thế giới mà nàng chưa từng đặt chân tới. Một hình phạt khủng khiếp, một sự đày ải tàn khốc, chỉ vì nàng đã lỡ tay làm vỡ Bát Tiên Lô, món bảo vật ngàn năm của Ngọc Hoàng. Một tiếng nổ chói tai vang lên trong tâm trí, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Khi đôi mắt Thanh Linh khẽ mở, một cảm giác nóng rát chạy dọc sống lưng, rồi lan ra toàn thân. Mùi hương lạ lẫm xộc thẳng vào khứu giác, nồng gắt như bụi, như kim loại cháy, lại lẫn cả mùi ẩm mốc và chút hương hoa thoang thoảng. Mí mắt nàng giật giật, đồng tử cố gắng thích nghi với ánh sáng gay gắt chiếu thẳng vào mặt. Đó không phải là ánh nắng dịu dàng của Tiên giới, mà là thứ ánh sáng chói chang, vàng vọt, phát ra từ những khối vuông khổng lồ treo trên cao. Nàng nằm trên một bề mặt cứng lạnh, ráp rát, cảm giác như những mảnh đá vụn găm vào da thịt. Tiếng ồn ào váng óc. Tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của những cỗ xe sắt khổng lồ chạy vun vút trên mặt đất, tiếng người nói chuyện líu lo như chim sẻ, tiếng nhạc chát chúa vọng lại từ đâu đó.
“Trời đất ơi, con bé này tỉnh rồi!” Một giọng nói the thé vang lên ngay sát tai nàng, kéo Thanh Linh hoàn toàn thoát khỏi cơn mê man. Nàng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt màu ngọc bích mở to. Trước mặt nàng là một khuôn mặt nhăn nheo của một bà lão tóc bạc phơ, đôi mắt nhỏ ti hí nhưng ánh lên vẻ lo lắng. Bà lão mặc một bộ y phục màu xám tro, chất vải thô ráp nhưng lại có những đường chỉ lấp lánh như bạc.
Thanh Linh cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức rã rời, đặc biệt là bắp chân và cánh tay. Nàng rên khẽ, một tiếng rên yếu ớt như mèo con.
“Từ từ thôi con, đừng cố quá.” Bà lão đưa tay ra đỡ, bàn tay thô ráp chạm vào cánh tay nàng, truyền một chút hơi ấm.
Thanh Linh nhìn quanh. Nàng đang nằm trong một cái hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm ướt. Hai bên là những bức tường cao ngất, làm bằng vật liệu cứng chắc mà nàng chưa từng thấy, không phải gạch nung hay gỗ quý. Trên cao, những sợi dây đen như mạng nhện chằng chịt, tỏa ra ánh sáng nhấp nháy từ những khối vuông kỳ lạ. Xa xa, những ngọn núi khổng lồ bằng đá và kính vươn thẳng lên trời, cao hơn bất cứ ngọn núi nào ở Tiên giới mà nàng từng biết. Những ngọn núi đó lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà, phản chiếu một màu cam đỏ rực rỡ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
*Đây là đâu?* Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu nàng, mang theo một nỗi hoang mang tột độ. *Không phải Tiên giới. Cũng không phải Ma giới. Đây là một nơi… khác.*
Bà lão thấy nàng cứ ngơ ngác nhìn xung quanh thì thở dài một tiếng. “Chắc con bé bị đập đầu rồi. May mà bà đi đổ rác sớm, không thì con nằm đây chắc lạnh cóng mà chết.” Bà cụ lẩm bẩm, rồi quay sang gọi với vào trong hẻm: “Thằng Hải đâu rồi? Ra đây phụ bà một tay, con bé này nặng quá!”
Một lát sau, một thanh niên cao lớn, mặc áo phông rộng thùng thình và quần bò rách gối, lững thững bước ra. Anh ta có mái tóc nhuộm màu nâu đỏ, đôi mắt hơi lờ đờ như vừa mới ngủ dậy. Khi thấy Thanh Linh, anh ta nhướng mày, vẻ mặt đầy khó chịu.
“Bà lại nhặt rác về nhà à? Lần trước là con mèo, lần này là người. Không sợ nó có bệnh gì lây sang bà à?” Chàng trai nói với giọng điệu cộc cằn, nhưng Thanh Linh nhận ra trong đôi mắt lờ đờ ấy không có ác ý, chỉ là sự bất mãn quen thuộc của những người trẻ tuổi.
*Rác? Hắn gọi ta là rác?* Nội tâm Thanh Linh gào thét. *Ta là Tiên nữ Thanh Linh, đệ tử của Thường Nga! Ngươi dám!* Nhưng nàng không thể thốt ra lời nào. Cuống họng khô rát, đau nhức.
“Nói gì mà nói nhiều thế? Nó đang bị thương, cứ nói nhảm!” Bà lão đánh nhẹ vào vai cháu trai, rồi lại quay sang Thanh Linh, vẻ mặt dịu dàng hơn. “Con có nghe bà nói gì không? Con tên gì? Nhà ở đâu?”
Thanh Linh cố gắng mở miệng, nhưng chỉ có một tiếng khàn khàn phát ra. “Tiểu nữ… tiểu nữ… Thanh Linh…”
Chàng trai tên Hải bật cười khẩy. “Thanh Linh? Nghe như tên phim kiếm hiệp ấy. Tên nghe cổ lỗ sĩ quá. Thôi, cứ gọi là Linh đi. Bà, con bé này quần áo đâu mà rách bươm, bẩn thỉu thế này?” Anh ta chỉ vào bộ y phục bằng lụa mỏng của Thanh Linh, giờ đã rách nát và lấm lem bụi đất, lộ ra làn da trắng ngần dưới lớp vải.
Thanh Linh cúi nhìn mình. Thật xấu hổ. Chiếc áo choàng vân lụa mà nàng vẫn thường mặc ở Tiên giới giờ đây trông chẳng khác gì giẻ rách. May mà khi rơi xuống, nàng vẫn còn bám víu được chút linh khí cuối cùng để không hoàn toàn trần trụi. Nhưng nhìn bộ dạng này, chắc chắn nàng trông thảm hại vô cùng.
*Cái tên này! Hắn dám miệt thị y phục của tiên nữ!* Thanh Linh thầm rủa. *Nếu còn phép thuật, ta đã biến ngươi thành ếch xanh rồi!* Nhưng thực tại phũ phàng là nàng yếu ớt đến mức không thể nhúc nhích.
“Thằng này! Mày cứ nói linh tinh!” Bà lão lại mắng. “Mau phụ bà đưa nó vào nhà. Nó bị thương đấy.”
Hai bà cháu dìu Thanh Linh đứng dậy. Khi bàn tay Hải chạm vào cánh tay nàng, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc cơ thể Thanh Linh. Cùng lúc đó, tầm nhìn của nàng đột nhiên thay đổi. Mọi vật xung quanh như mờ đi, chỉ còn lại chàng trai trước mặt nàng. Quanh người Hải, một vầng khí màu xanh nhạt bao phủ, nhưng ở vai trái và đầu gối phải, nàng thấy những vệt khí đen mờ đục, u ám như những đám mây độc. Nàng cũng thấy một sợi dây linh khí màu vàng nhạt, mỏng manh như tơ, kết nối từ giữa trán Hải đến một cái vật phát sáng nhỏ hình chữ nhật mà anh ta đang cầm trên tay.
*Cái gì thế này?* Thanh Linh kinh ngạc. *Linh khí của hắn yếu ớt đến đáng thương. Và những vệt đen kia… là bệnh khí?*
Từ khi sinh ra ở Tiên giới, Thanh Linh đã có một năng lực đặc biệt: đôi mắt của nàng có thể nhìn thấy linh khí của vạn vật và nhận biết bệnh khí. Linh khí là nguồn sống, là năng lượng của vũ trụ. Bệnh khí là sự tích tụ của năng lượng tiêu cực, gây ra bệnh tật và suy yếu. Ở Tiên giới, năng lực này giúp nàng chăm sóc vườn đào của Tây Vương Mẫu và nhận biết những cây tiên dược nào đang suy yếu. Nhưng ở đây, trong cái thế giới lạ lẫm này, năng lực đó lại trở nên vô cùng rõ ràng và sống động.
Khi Hải nhăn mặt càu nhàu, vệt khí đen trên vai trái anh ta như đậm hơn một chút. *Đây là vết thương cũ? Hay một căn bệnh đang âm ỉ?*
Bà lão dìu nàng đi, và Thanh Linh lại nhìn thấy. Quanh người bà lão là vầng khí màu xanh xám, yếu ớt hơn cả Hải. Khí đen bao phủ khắp các khớp xương, đặc biệt là đầu gối và lưng. Một đám mây đen lớn bao trùm trái tim bà, như một quả cầu gai nhọn hoắt.
*Bà ấy… bị bệnh rất nặng!* Thanh Linh giật mình. *Đây không phải là bệnh khí thông thường. Nó đang ăn mòn linh hồn của bà ấy!* Một nỗi sợ hãi bất chợt ập đến, không phải cho bản thân nàng, mà là cho người phụ nữ vừa cứu nàng.
Họ bước vào một ngôi nhà nhỏ, ấm cúng. Mùi hương của hương trầm và thức ăn nấu chín thoang thoảng trong không khí, xua đi mùi bụi bặm bên ngoài. Căn nhà có vẻ cũ kỹ, nhưng sạch sẽ và ngăn nắp. Một chiếc bàn gỗ ở giữa nhà, trên đó đặt một cái đĩa đầy trái cây màu đỏ rực. Một chiếc ghế nệm êm ái màu xanh lá cây nằm ở góc phòng.
“Con ngồi đây đi. Bà đi lấy cho con bộ quần áo của cái Vân, cháu gái bà. Nó đi học xa rồi, quần áo của nó vẫn còn đây.” Bà lão đỡ Thanh Linh ngồi xuống ghế nệm, rồi lật đật đi vào một căn phòng khác.
Hải đứng khoanh tay, tựa lưng vào tường, nhìn Thanh Linh với ánh mắt dò xét. “Cô là ai? Từ đâu đến? Sao lại nằm giữa hẻm như vậy?” Giọng điệu anh ta bớt cộc cằn hơn một chút, nhưng vẫn đầy nghi hoặc.
Thanh Linh cảm thấy cổ họng đỡ hơn, nhưng vẫn không biết phải trả lời thế nào. *Nói ta là tiên nữ bị đày xuống trần ư? Chắc chắn hắn sẽ nghĩ ta là yêu ma quỷ quái, hoặc là một kẻ điên rồ.* Nàng thở dài, lại thấy đau nhói.
“Tiểu nữ… bị thất lạc gia đình. Bị… bị kẻ xấu hãm hại… đánh ngất giữa đường.” Nàng cố gắng bịa ra một câu chuyện có vẻ hợp lý nhất, dựa trên những gì nàng đã đọc được từ những cuốn tiểu thuyết phàm trần mà nàng lén lút xem trộm ở Tiên giới. *Giờ mới thấy, kiến thức giải trí cũng có lúc hữu ích đấy chứ!*
Hải nhướng mày, có vẻ không tin lắm. “Thất lạc gia đình? Giữa cái thành phố này? Cô không có điện thoại à? Quần áo thì rách tả tơi. Cô có biết mình đang ở đâu không?”
*Điện thoại? Lại cái khối vuông phát sáng kia sao?* Thanh Linh lắc đầu. “Tiểu nữ… không rõ. Đây là… thành phố nào?”
Hải há hốc mồm, rồi bật cười lớn. “Trời đất ơi! Cô không biết đây là thành phố nào? Hà Nội chứ đâu! Cô tưởng mình đang ở làng quê hẻo lánh nào à? Thôi được rồi, tôi không hỏi nữa. Bà tôi mà biết tôi nói chuyện với cô kiểu này chắc lại cằn nhằn cả tối.” Anh ta nói, rồi rút ra cái khối vuông phát sáng từ túi quần. Anh ta chạm nhẹ vào nó, và trên màn hình hiện lên những hình ảnh sống động, kèm theo những tiếng nhạc xập xình.
Thanh Linh nhìn chằm chằm vào cái vật đó. Sợi dây linh khí nối từ trán Hải vẫn bám chặt lấy nó, như một sợi dây rốn. *Nó là cái gì mà lại có thể hấp thụ linh khí của con người đến vậy? Hóa ra đây là nguyên nhân khiến linh khí của phàm nhân yếu ớt như vậy sao?*
Bà lão quay trở lại, trên tay cầm một bộ quần áo đơn giản: một chiếc áo phông trắng và một chiếc quần jean xanh nhạt. “Con bé Vân nó hơi mập, chắc vừa với con. Con vào trong kia mà thay.” Bà chỉ vào một cánh cửa nhỏ phía cuối nhà. “Xong rồi ra đây ăn miếng bánh, uống cốc nước cho lại sức.”
Thanh Linh đứng dậy, loạng choạng bước vào căn phòng nhỏ. Cánh cửa gỗ đóng sập lại, tách nàng khỏi tiếng ồn ào bên ngoài. Nàng thở phào nhẹ nhõm. Căn phòng này đơn giản, chỉ có một chiếc giường nhỏ và một cái tủ quần áo cũ kỹ. Mùi gỗ và mùi bột giặt xộc lên, lại có chút mùi hương hoa lài dịu nhẹ.
Nàng cởi bỏ bộ y phục rách nát của mình. Làn da nàng trắng muốt, không chút tì vết, nhưng giờ đây có vài vết bầm tím từ cú ngã. Nàng sờ vào bắp chân, cảm thấy đau nhức âm ỉ. May mắn là không có vết thương hở nào nghiêm trọng.
*Phép thuật đã mất, ngay cả một vết thương nhỏ cũng không tự lành được sao?* Một nỗi tuyệt vọng dâng lên trong lòng nàng. *Nếu không có phép thuật, ta làm sao có thể quay về Tiên giới? Làm sao có thể hoàn thành nhiệm vụ chữa bệnh cho nhân gian mà Ngọc Hoàng giao phó?* Nàng nhớ lại lời Ngọc Hoàng khi phong ấn phép thuật của nàng: "Ngươi phải dùng đôi mắt của mình để cứu vớt chúng sinh, trải nghiệm hồng trần, cho đến khi nào ngươi thấu hiểu được giá trị của sinh mệnh và tìm ra chân lý của tình thương. Khi đó, phép thuật sẽ tự động quay trở lại."
Thanh Linh mặc thử bộ quần áo mới. Chiếc áo phông hơi rộng, nhưng chiếc quần jean lại vừa vặn một cách kỳ lạ. Chất vải jean cứng cáp và thô ráp, hoàn toàn khác biệt với lụa mềm mại của Tiên giới, nhưng lại có vẻ bền chắc. Nàng nhìn mình trong tấm gương treo tường. Một cô gái trẻ với mái tóc đen dài mượt mà, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt ngọc bích toát lên vẻ ngây thơ và có chút hoảng loạn. Bộ quần áo hiện đại làm nàng trông như một con người hoàn toàn khác.
*Mình phải thích nghi thôi.* Thanh Linh tự nhủ. *Nếu muốn sống sót ở đây, và nếu muốn tìm đường về, mình phải học cách trở thành một phàm nhân.*
Nàng bước ra ngoài. Bà lão đã chuẩn bị một ly nước lọc mát lạnh và một đĩa bánh rán nhỏ, thơm lừng mùi đường và bột mì. Hải vẫn đang dán mắt vào cái khối vuông phát sáng kia, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình.
“Con ra rồi à? Mau lại đây ăn đi.” Bà lão mỉm cười hiền hậu.
Thanh Linh ngồi xuống, cầm lấy ly nước và uống một hơi. Nước lọc mát lạnh xoa dịu cổ họng khô rát của nàng. Nàng cầm miếng bánh rán lên, cắn một miếng nhỏ. Hương vị ngọt ngào, béo ngậy tan chảy trong miệng, khác hẳn những loại tiên quả mà nàng từng ăn. Đây là một vị ngon rất… trần tục, nhưng lại vô cùng hấp dẫn.
“Dạ… rất ngon ạ.” Thanh Linh mỉm cười. Nụ cười đầu tiên của nàng kể từ khi đặt chân xuống phàm trần.
“Con bé này trông hiền lành quá. Chắc nhà nó ở quê lên đây lạc thôi.” Bà lão nói với Hải. “Con Linh này, con có nhớ địa chỉ nhà con không? Hay số điện thoại của người thân?”
Thanh Linh lắc đầu, vẻ mặt buồn bã. “Tiểu nữ… không nhớ gì cả. Đầu óc trống rỗng.” Nàng không muốn nói dối, nhưng cũng không thể nói thật.
“Thôi được rồi. Nếu không nhớ thì cứ ở đây với bà. Bà cũng già rồi, có thêm người bầu bạn cũng vui.” Bà lão xoa đầu nàng, ánh mắt dịu dàng như người thân.
Thanh Linh cảm thấy một luồng ấm áp chạy dọc tim. *Bà ấy… thật tốt bụng.* Nàng nhìn bà lão, và một lần nữa, đôi mắt nàng lại nhìn thấy những luồng khí. Đám mây đen lớn bao quanh trái tim bà vẫn còn đó, nhưng dường như nó đã bớt sắc nhọn hơn một chút khi bà mỉm cười.
Bà lão giật mình, đôi mắt nhỏ ti hí mở to. “Sao con bé lại biết? Bà có bệnh tim, nhưng vẫn uống thuốc đều mà. Con bé
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Nứt Đầu Tiên
8,708 từ
🔒 Đăng nhập
7
Khí Linh Bất An
8,512 từ
🔒 Đăng nhập
8
Căn Nguyên Bất Khả Kiến
13,239 từ
🔒 Đăng nhập
9
Khắc Tên Lời Nguyền
10,658 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ký Sinh Hắc Ám
6,429 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mầm Mống Ám Ảnh
11,775 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Sắc Cổ Vật
10,719 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Ngọc Thực Hồn
8,960 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đoạt Mệnh Huyết Ngọc
10,437 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Ngọc Vấy Bẩn
10,429 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ám Ảnh Huyết Ngọc
7,399 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Ngọc Đẫm Máu
7,560 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Nguyền Thức Tỉnh
10,801 từ
🔒 Đăng nhập
19
Nút Thắt Sinh Tử
3,455 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Của Một Linh Hồn
12,186 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn