Đầu ngón tay cô lướt nhẹ trên động mạch cảnh, cảm nhận nhịp đập cuối cùng đang dần yếu ớt dưới làn da chai sạn của kẻ địch. Một nhát kim tiêm gọn gàng, không tiếng động, và thế giới của hắn chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí lạnh lẽo của căn phòng kín, hòa quyện với mùi thuốc mê dịu nhẹ mà cô vừa sử dụng. Trần An Nhiên, ban ngày là nữ y tá dịu dàng của khoa cấp cứu bệnh viện Seoul, bàn tay thoăn thoắt ghim kim luồn, lau rửa vết thương, giọng nói ân cần xoa dịu nỗi đau của bệnh nhân. Nhưng giờ đây, trong ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo hắt qua ô cửa sổ căn hộ áp mái sang trọng, cô là "Huyết Y Tá" – một sát thủ bí ẩn, lạnh lùng, dùng chính kiến thức y học để đoạt mạng một cách vô thanh vô tức.
Bốn năm trước, cuộc đời An Nhiên bị xé toạc thành hai mảnh sau cái chết bí ẩn của em gái cô, Trần An Lan. Nụ cười hồn nhiên, tiếng đàn dương cầm trong trẻo của An Lan đã vụt tắt mãi mãi dưới bàn tay tàn nhẫn của một tổ chức ngầm – một mạng lưới quyền lực, đen tối mà cảnh sát bất lực không thể chạm tới. Kể từ đó, An Nhiên khoác lên mình chiếc áo blouse trắng tinh khôi ban ngày, che giấu bộ đồ đen tuyền cùng những công cụ chết người ban đêm. Cô thề, kẻ nào nhúng chàm bàn tay vào sinh mạng vô tội của em gái cô, dù ở chân trời góc biển nào, cũng sẽ phải trả giá bằng máu và nước mắt.
Nhiệm vụ đêm nay: Park Jin-woo, CEO tập đoàn MJ Holdings. Hắn không chỉ là một ông trùm tài chính khét tiếng với vô số giao dịch phi pháp, mà còn là mắt xích quan trọng trong mạng lưới đã cướp đi em gái cô. Đèn đường hắt ánh sáng vàng vọt qua ô cửa sổ kính cường lực, An Nhiên đứng trong căn hộ áp mái, ngắm nhìn thành phố Seoul hoa lệ, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như ngàn vì sao dưới chân mình. Nhưng trong mắt cô, chỉ có hình ảnh khuôn mặt nhợt nhạt của Park Jin-woo trên màn hình máy tính bảng, cùng với danh sách tội ác dài dằng dặc của hắn.
Mùi rượu vang đắt tiền và xì gà Cuba nồng nặc trong không khí, đặc trưng cho lối sống xa hoa của Park Jin-woo. Hắn đang ngủ say sau bữa tiệc thác loạn, tiếng ngáy khò khè đều đặn vang vọng trong căn phòng rộng lớn. An Nhiên di chuyển nhẹ như một bóng ma, từng bước chân không tạo ra dù một tiếng động nhỏ trên sàn gỗ sồi bóng loáng. Cô lướt qua những bức tranh nghệ thuật đắt đỏ, những món đồ cổ giá trị, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng góc phòng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Không có camera ẩn, không có cảm biến chuyển động hồng ngoại. Hắn quá tự tin vào hệ thống an ninh và đội ngũ vệ sĩ hùng hậu của mình, đến nỗi lơ là ngay trong chính tổ ấm của mình.
