Một tiểu thư yếu đuối, bị gia đình ruồng bỏ và bạn bè khinh thường, lại xuyên không vào thân xác một nữ tướng quân dũng mãnh ở một thế giới khác. Nàng buộc phải học cách cầm binh, chiến đấu và sống sót. Dần dần, nàng không chỉ tìm lại được dũng khí và sức mạnh của mình mà còn viết lại vận mệnh bi thảm của chính mình.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Thức Giấc Giữa Trận Tiền — Đọc thử miễn phí
Mùi máu tanh nồng nặc đến độ có thể làm người ta ngạt thở, quện lẫn với khói bụi, thuốc súng và một thứ mùi ẩm mốc khó tả, cứ thế xộc thẳng vào buồng phổi khô khốc của tôi. Tôi ho sặc sụa, cổ họng đau rát như bị hàng ngàn mảnh vụn cứa vào. Tiếng ho khan vọng lại từ chính cơ thể mình nghe thật xa lạ, thô ráp, không chút nào giống cái giọng the thé yếu ớt tôi vẫn thường dùng để biện hộ cho sự tồn tại vô nghĩa của mình. Hai mí mắt nặng trĩu, cố gắng mở ra nhưng chỉ thấy một mảng đen kịt. Tôi nhớ mình đã nhắm mắt lại thật lâu, lâu đến mức cả thế giới dường như biến mất, và khi mở ra, tôi hy vọng sẽ không còn nhìn thấy gì nữa. Vậy mà, giờ đây, tôi lại đang... tỉnh.
"Nào, cố lên, tướng quân! Người đừng ngủ nữa!" Một giọng nói trầm khàn vang lên bên tai, mang theo sự cấp bách và một chút gì đó tuyệt vọng. Một bàn tay thô ráp, chai sạn nắm chặt lấy tay tôi, những ngón tay siết mạnh đến nỗi tôi cảm thấy xương cốt mình như muốn vỡ vụn. Đau. Đau quá! Cơn đau buốt từ khớp ngón tay truyền lên cánh tay, rồi xuyên thẳng vào tận óc, khiến tôi phải bật ra một tiếng rên khe khẽ.
Mắt tôi cuối cùng cũng hé mở được một khe nhỏ. Ánh sáng lờ mờ của một ngọn đuốc lập lòe hắt vào, khiến đồng tử tôi co rút mạnh. Trước mắt tôi là một khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô, đôi mắt ấy đầy vẻ lo âu đang nhìn chằm chằm vào tôi. Trên đầu y đội một chiếc mũ sắt đã móp méo, vết nứt dài chạy dọc từ vành mũ xuống thái dương, đủ để biết y đã trải qua một trận chiến ác liệt đến nhường nào. Tôi cố gắng thu lại tiêu cự, lờ mờ nhận ra những đường nét góc cạnh, rắn rỏi trên khuôn mặt người đàn ông ấy. Ánh mắt y chân thành và tha thiết đến lạ.
"Tướng quân? Người... người đã tỉnh rồi!" Y reo lên, giọng nói vỡ òa niềm vui sướng và nhẹ nhõm. Khuôn mặt y giãn ra, để lộ nụ cười méo xệch trên bờ môi nứt nẻ. Y buông tay tôi ra, đứng bật dậy, dáng người cao lớn lảo đảo trong ánh sáng chập chờn của ngọn đuốc. "Mau! Mau đi bẩm báo! Tướng quân đã tỉnh lại rồi!"
Hàng loạt âm thanh hỗn độn chợt ùa vào tai tôi: tiếng rên rỉ yếu ớt của ai đó, tiếng bước chân vội vã, tiếng gió lạnh rít qua kẽ lều, và cả tiếng giục giã của người đàn ông ban nãy. Tôi nằm trên một cái gì đó cứng nhắc, phủ một lớp chăn thô ráp sờn cũ, mùi mồ hôi và đất ẩm bốc lên thoang thoảng. Toàn thân tôi đau nhức, đặc biệt là vùng bụng dưới, cứ như vừa bị một cỗ xe ngựa cán qua vậy. Tôi khẽ cựa quậy, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng, từng khớp xương kêu răng rắc. Đây không phải là cơ thể của tôi!
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Ý nghĩ đó vụt qua đầu tôi như một tia sét đánh ngang tai, khiến tôi bàng hoàng đến độ phải bật dậy. Nhưng một cơn đau nhói từ bụng truyền lên, và tôi lại ngã sụp xuống, đầu óc quay cuồng.
Nội tâm: "What the hell? Ai cho tôi mượn cái cơ thể này vậy? Mà sao lại đau thế này? Đau như thể vừa bị đánh hội đồng xong ấy!"
Tôi cố gắng nhích mình về phía ánh sáng, bàn tay không tự chủ đưa lên sờ soạng. Những ngón tay dài, rắn rỏi, móng tay cắt ngắn gọn gàng. Lòng bàn tay chai sần, những vết chai dày đặc đến nỗi tôi dám cá, nếu cọ vào tường, có khi tường còn tróc sơn trước. Đây không phải là bàn tay yếu ớt, trắng bệch, chỉ quen cầm bút vẽ và bàn phím của tôi. Bàn tay này như được sinh ra để cầm kiếm, để điều khiển cương ngựa.
Thế rồi, tôi nhìn xuống thân mình. Một bộ giáp sắt đã rỉ sét, nhuốm đầy bùn đất và những vết máu khô cứng lại, phủ lên một lớp áo lót màu xanh sẫm. Chiếc giáp nặng trĩu đè lên lồng ngực tôi, ép chặt lấy từng hơi thở. Một sợi tóc dài lòa xòa trước mặt, đen nhánh và dày dặn, không chút nào giống mái tóc tơ mảnh mai của tôi. Tôi đưa tay vén tóc, chạm vào một vết sẹo dài chạy dọc thái dương, da thịt lồi lõm sần sùi. Cảm giác đau nhói quen thuộc lại ập đến, như thể vết sẹo đó vẫn còn mới nguyên.
Nội tâm: "Sẹo? Giáp? Máu? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Đây là phim cổ trang hay là tôi bị bắt cóc rồi vứt vào một khu du lịch trải nghiệm chiến trường giả lập? Nhìn thật quá đáng sợ!"
Một giọng nói khác, trầm hơn, khàn hơn, nhưng vẫn đầy vẻ cung kính vang lên. "Tướng quân, người cảm thấy thế nào? Có cần gọi quân y không?"
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút mơ hồ vì choáng váng. Trước mặt tôi là một người đàn ông trung niên, râu tóc đã điểm bạc, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự lo lắng. Ông ta mặc một bộ áo giáp nhẹ hơn, trên vai có đeo một tấm huy hiệu bằng đồng. Bên cạnh ông ta là một nam thanh niên trẻ tuổi, nét mặt non nớt nhưng đôi mắt lại sắc bén như chim ưng. Cả hai đều quỳ gối trước mặt tôi, đầu cúi thấp.
"Tướng quân?" Người đàn ông trung niên khẽ lay vai tôi, giọng nói chứa đầy sự kiên nhẫn.
Tôi nuốt nước bọt, cổ họng vẫn khô khốc. Tôi muốn hỏi "Đây là đâu? Các người là ai?", nhưng không hiểu sao, một thứ bản năng lạ lùng mách bảo tôi không nên làm vậy. Tôi phải giữ im lặng. Phải quan sát.
Nội tâm: "Bình tĩnh nào cô gái. Hít sâu vào. Nhắm mắt lại. Có khi đây chỉ là một giấc mơ thôi. Một giấc mơ siêu cấp đau đớn và chân thực đến rợn người. Nhưng nếu không phải giấc mơ thì sao? Phải diễn thôi!"
Tôi cố gắng nén cơn đau, chậm rãi ngồi thẳng dậy. Mỗi cử động đều khiến cơ thể biểu tình dữ dội. Tôi cảm nhận được từng thớ cơ căng cứng, từng vết thương chưa lành ở đâu đó dưới lớp áo giáp. Tôi đưa mắt quét một lượt quanh căn lều dã chiến. Mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng lẫn trong không khí lạnh lẽo. Những chiếc cáng gỗ xếp dọc hai bên, trên đó là những người lính bị thương, gương mặt xanh xao, nhợt nhạt. Tiếng rên khe khẽ không ngừng vang lên, tạo nên một bản giao hưởng của sự đau khổ. Ánh sáng vàng vọt từ những ngọn đuốc leo lét in bóng những hình ảnh đáng sợ lên vách lều vải bạt. Đây không phải là một khu du lịch. Đây là một chiến trường thực sự.
"Ta... Ta không sao." Tôi cố gắng thốt ra, giọng nói khàn đặc, mang theo âm hưởng của một người vừa trải qua bạo bệnh. Đó không phải giọng của tôi. Giọng của tôi thường mảnh mai, yếu ớt, dễ vỡ như pha lê. Giọng này trầm hơn, mạnh mẽ hơn, như thể được rèn luyện để ra lệnh.
Nội tâm: "Tuyệt vời, cái giọng này nghe ngầu bá cháy. Phải giữ phong độ này. Tạm thời thì cứ giả vờ mất trí nhớ tạm thời sau chấn thương sọ não đi."
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, ánh mắt dò xét. "Tướng quân, người đã hôn mê ba ngày ba đêm. Trận chiến Lạc Hà... chúng ta đã thắng, nhưng... tổn thất không nhỏ."
Ba ngày ba đêm? Lạc Hà? Tôi hoàn toàn không có ký ức gì về những điều này. Tôi chỉ nhớ mình đang đi trên đường cao tốc, trời mưa tầm tã, và rồi một chiếc xe tải mất lái... Sau đó là bóng tối. Và bây giờ, tôi ở đây.
Nội tâm: "À, hiểu rồi. Xuyên không. Cliché thật. Mà xuyên vào thân một tướng quân sắp chết nữa chứ. Bộ tôi nợ nần gì ai à? Kiếp trước tôi đã đủ khổ rồi mà!"
Người thanh niên trẻ tuổi lên tiếng, giọng nói có chút sốt ruột: "Tướng quân, người còn nhớ những gì đã xảy ra không? Kẻ địch đã vây hãm chúng ta suốt một tuần lễ. Tướng quân đã một mình xông pha trận địa, chém giết ba tên tướng giặc, mở đường máu cho quân ta rút lui. Nhưng sau đó, người đã bị một mũi tên độc bắn trúng vai, lại bị một tên phản phúc đánh lén từ phía sau..."
Mũi tên độc? Đánh lén? Tôi vô thức đưa tay sờ lên vai, cảm nhận được một lớp băng dày cộm. Cơn đau nhói lại ập đến, nhưng không quá dữ dội như tôi tưởng. Dường như vết thương đã được xử lý sơ bộ.
Nội tâm: "Phản phúc? Kẻ địch? Có vẻ như cô tướng quân này không chỉ có kẻ thù bên ngoài mà còn có cả kẻ thù bên trong. Thú vị đây. Game này có vẻ không chỉ là game sinh tồn mà còn là game đấu trí nữa."
Tôi liếc nhìn người thanh niên. Ánh mắt y sắc bén, nhưng trong đó vẫn ánh lên sự lo lắng và kính phục. Có vẻ y là một người trung thành. Nhưng không phải ai cũng sẽ trung thành như y.
"Tên phản phúc đó... là ai?" Tôi hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. Tôi phải biết mình đang ở phe nào, và ai là kẻ thù thực sự.
Người đàn ông trung niên và thanh niên trẻ tuổi nhìn nhau, ánh mắt lưỡng lự. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn lều, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng rên rỉ của những người bị thương. Mùi thuốc và máu vẫn quện chặt lấy không khí, khiến từng hơi thở trở nên nặng nề.
"Bẩm tướng quân..." Người đàn ông trung niên ấp úng. "Thuộc hạ đã cử người đi điều tra. Nhưng kẻ đó đã biến mất không dấu vết sau trận chiến. Có lẽ... đã bị quân địch giết chết trong lúc hỗn loạn."
Nội tâm: "Giết chết trong hỗn loạn? Nghe có vẻ quá tiện lợi rồi. Giết người diệt khẩu? Đúng phong cách cung đấu phủ đấu tôi từng đọc trên mạng. Chắc chắn không đơn giản như vậy."
Tôi gật đầu, ra vẻ suy tư. Trong đầu tôi, hàng trăm suy nghĩ đang chạy đua. Tôi là ai? Tên của tôi là gì? Tôi đang ở vương triều nào? Năm bao nhiêu? Vị tướng quân này có quan hệ gì với hoàng đế? Có người nhà không? Có kẻ thù nào khác không? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp.
"Giờ chúng ta đang ở đâu?" Tôi hỏi tiếp, cố gắng thu thập thông tin một cách khéo léo nhất.
"Chúng ta đang đóng quân tại Lạc Cốc, thưa tướng quân. Cách biên giới Đại Nguyệt chừng hai ngày đường." Người thanh niên trẻ tuổi nhanh chóng đáp lời, như thể đã chờ đợi câu hỏi này từ lâu. "Quân ta đã rút về đây an toàn. Quân lương vẫn còn đủ cho một tháng."
Đại Nguyệt? Tôi chưa bao giờ nghe đến cái tên này. Tôi biết chút ít về lịch sử Việt Nam và Trung Hoa, nhưng cái tên "Đại Nguyệt" này hoàn toàn xa lạ. Vậy đây là một thế giới khác? Hay một triều đại giả tưởng?
Nội tâm: "Đại Nguyệt? Nghe có vẻ hơi Trung Quốc nhưng cũng không giống triều đại nào trong lịch sử tôi biết. Tốt thôi, vậy là mình có thể tự do sáng tạo rồi. Không cần lo bị bóc phốt lịch sử sai."
Tôi nhắm mắt lại, một làn gió lạnh luồn qua kẽ lều, khẽ mơn trớn trên làn da tôi, mang theo hơi ẩm của đêm sương. Tôi có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích bên ngoài, tiếng nước chảy khe khẽ từ một con suối nào đó gần đây. Một cảm giác cô đơn và lạc lõng bao trùm lấy tôi. Tôi nhớ về ngôi nhà nhỏ của mình ở thành phố, nhớ về mùi hương của cà phê buổi sáng, tiếng xe cộ ồn ào, và cả tiếng mẹ cằn nhằn mỗi khi tôi thức dậy muộn. Tất cả những thứ đó giờ đây đã ở một thế giới khác, một cuộc đời khác.
Mở mắt ra, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong ánh lửa lập lòe trên tấm giáp. Một khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc sảo, hàng lông mày rậm rạp, và một đôi môi mỏng. Vẻ đẹp kiên nghị, mạnh mẽ, không chút nào giống vẻ mong manh, yếu đuối của tôi. Tôi nhận ra, đây là một khuôn mặt của một chiến binh, một người từng trải qua biết bao trận mạc sinh tử. Tôi không còn là cô tiểu thư yếu ớt, bị cả gia đình ruồng bỏ và bạn bè khinh thường nữa. Tôi là một tướng quân.
"Thế... tình hình của những người bị thương thế nào?" Tôi hỏi, cố gắng thể hiện sự quan tâm của một vị tướng quân với binh lính của mình.
Người đàn ông trung niên thở dài. "Hơn hai trăm binh sĩ bị thương, tướng quân. Trong đó có gần năm mươi người bị trúng tên độc của quân Đại Nguyệt. Quân y đang cố gắng hết sức, nhưng e rằng..." Ông ta bỏ lửng câu nói, nhưng tôi hiểu ý. Thuốc men ở thời đại này chắc chắn không thể sánh bằng y học hiện đại.
Nội tâm: "Mũi tên độc? Chết tiệt. Nếu là y học hiện đại thì có thể xử lý. Nhưng ở đây... chắc chỉ có thuốc nam và may rủi thôi. Mình có chút kiến thức sơ cứu và thảo dược, nhưng liệu có đủ để cứu họ không?"
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu tôi. Đây chính là cơ hội để tôi chứng tỏ giá trị của mình, để xây dựng lòng tin, và quan trọng nhất là để sống sót. Kiến thức y học hiện đại, dù chỉ là chút ít, cũng có thể là vũ khí bí mật của tôi.
"Đưa ta đến xem họ." Tôi nói, giọng điệu kiên quyết hơn. "Ngay bây giờ."
Người đàn ông trung niên và thanh niên trẻ tuổi nhìn nhau, có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi trong thái độ của tôi. Từ sự mơ hồ ban nãy, giờ đây tôi lại toát ra một khí chất mạnh mẽ, quyết đoán.
"Nhưng tướng quân, người vừa mới tỉnh lại, vết thương vẫn còn..." Người đàn ông trung niên lên tiếng can ngăn.
Tôi lắc đầu. "Binh sĩ đã vì ta mà đổ máu, ta không thể nằm yên một chỗ. Dù chỉ là một tia hy vọng, ta cũng muốn thử."
Tôi đứng dậy, lần này chậm rãi và cẩn thận hơn. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng không quá ghê gớm. Tôi cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy trong huyết quản, khác hẳn với cơ thể yếu ớt của mình trước đây. Cơ thể của tướng quân này dường như đã quen với việc chịu đựng đau đớn, quen với việc vượt qua giới hạn của bản thân.
Nội tâm: "Chà, cái thân xác này đúng là trâu bò thật. Đau thế này mà vẫn đứng được. Đúng là tướng quân có khác. Mình phải tận dụng sức mạnh này."
Tôi bước ra khỏi lều, không khí lạnh lẽo của đêm khuya ập vào mặt. Trên bầu trời, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen. Trăng lưỡi liềm treo lơ lửng, hắt ánh sáng bạc lên những ngọn núi hùng vĩ bao quanh thung lũng. Phong cảnh tuyệt đẹp đến nao lòng, nhưng lại ẩn chứa sự khắc nghiệt và chết chóc của chiến tranh.
Những căn lều dã chiến san sát nhau, ánh lửa lập lòe từ những đống lửa trại, và tiếng rên rỉ của những người bị thương vẫn không ngừng vang vọng. Những người lính khỏe mạnh hơn đang ngồi quanh lửa, nét mặt mệt mỏi, u uất. Ánh mắt họ dõi theo tôi, vừa có sự tò mò, vừa có sự kính trọng.
Nội tâm: "Cảm giác được mọi người nhìn như thế này... thật khác lạ. Kiếp trước, tôi luôn là người bị bỏ qua, bị coi thường. Giờ đây, tôi là trung tâm của sự chú ý, là hy vọng của họ. Áp lực thật đấy."
Người đàn ông trung niên và thanh niên trẻ tuổi đi theo sau tôi, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát. Họ dẫn tôi đến một căn lều lớn hơn, nơi tập trung những người bị thương nặng nhất. Mùi máu và mủ, mùi thuốc thang nồng nặc đến mức muốn xộc lên tận óc. Những tiếng rên la thảm thiết hơn, xen lẫn tiếng ho khan và tiếng khóc thút thít.
Tôi bước vào, và mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Những người lính nằm trên cáng, gương mặt xanh xao, môi tím tái, ai nấy đều nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn. Quân y đang làm việc hết sức mình, nhưng vẻ mặt họ lộ rõ sự bất lực. Một người lính trẻ tuổi đang co quắp trên
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Triệu Hồi Chiếu Chỉ
12,846 từ
🔒 Đăng nhập
7
Thánh Chỉ Ban Hôn
11,590 từ
🔒 Đăng nhập
8
Hôn Ước Định Mệnh
12,693 từ
🔒 Đăng nhập
9
Giao Thề Nơi Biên Ải
9,487 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hồn Kiếm Thức Giấc
7,183 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mệnh Lệnh Đêm Sương
13,572 từ
🔒 Đăng nhập
12
Quyết Định Dưới Mưa Đêm
11,334 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lưỡi Dao Mật Ngọt
8,414 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Ảnh Tranh Phong
9,812 từ
🔒 Đăng nhập
15
Dao Trong Nụ Cười
13,632 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mật Ngọt Kề Dao
11,579 từ
🔒 Đăng nhập
17
Giữa Biển Máu và Nhung Lụa
7,384 từ
🔒 Đăng nhập
18
Bàn Cờ Máu
12,538 từ
🔒 Đăng nhập
19
Nước Cờ Sinh Tử
13,891 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khải Hoàn Ca Vận Mệnh
11,567 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn