Ngực Trúc Lam đau nhói, từng cơn co thắt dữ dội như có bàn tay vô hình đang vặn xoắn trái tim cô. Khó thở. Đó là cảm giác đầu tiên, dữ dội đến mức cô tưởng mình đang chết đuối. Hơi thở rít lên qua kẽ răng, khô khốc và nông cạn, mỗi lần hít vào là một cực hình. Mắt cô mở choàng, trần nhà màu gỗ sẫm hiện ra, lạ lẫm và cũ kỹ. Không phải trần nhà thạch cao trắng bóc quen thuộc trong căn hộ chung cư của cô. Mùi hương ngai ngái của thuốc bắc xen lẫn mùi ẩm mốc và hương trầm nhàn nhạt xộc vào mũi, nặng nề đến nghẹt thở.
Đầu óc Trúc Lam quay cuồng. Cô nhớ mình đã gục xuống bàn làm việc sau ca trực 36 tiếng. Ánh đèn huỳnh quang chói mắt, tiếng bíp bíp của máy đo nhịp tim, mùi cồn sát trùng... tất cả những thứ đó đã biến mất. Thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích vọng vào từ một nơi nào đó xa xăm.
"Chuyện gì thế này?" – Nội tâm cô gào thét, nhưng cổ họng lại khô khốc, không phát ra được dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Cô cố gắng nhấc tay lên, nhưng cơ thể phản kháng, nặng trĩu như đeo chì. Khi bàn tay gầy guộc run rẩy chạm vào lồng ngực, cô cảm nhận được làn da xanh xao, nhợt nhạt, những đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng manh. Đây không phải bàn tay của cô – Trúc Lam, một bác sĩ nội khoa 30 tuổi với đôi tay chai sạn vì thường xuyên cầm dao mổ và kim tiêm. Bàn tay này nhỏ bé, mềm yếu, khớp xương khẳng khiu, lạnh toát.
Đôi mắt cô đảo quanh, cố gắng nắm bắt tình hình. Căn phòng không lớn, trang trí đơn giản nhưng mang đậm hơi thở cổ kính. Một chiếc bàn gỗ mun được chạm khắc tinh xảo đặt cạnh giường, trên đó là một bình hoa gốm sứ với vài cành hoa đào đã úa tàn, cánh hoa rụng lả tả xuống mặt bàn. Một tủ quần áo lớn bằng gỗ cánh gián với những hoa văn chạm trổ cầu kỳ đứng sừng sững ở góc phòng. Mọi thứ đều gợi lên một thời đại đã lùi vào dĩ vãng, một thế giới mà cô chỉ thấy trong phim ảnh và sách truyện.
"Xuyên không? Không thể nào!" – Nụ cười tự giễu nhếch lên trên môi cô, kéo theo một cơn ho khan xé phổi. Nước mắt sinh lý chảy ra, làm mắt cay xè. Cô nhận ra một gương mặt phản chiếu mờ ảo trong tấm gương đồng cũ kỹ đặt trên bàn trang điểm. Một cô gái trẻ, có lẽ chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, gương mặt tái nhợt như giấy, đôi mắt to thâm quầng, đôi môi không chút huyết sắc. Cái mũi nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng tổng thể gương mặt toát lên vẻ ốm yếu, mệt mỏi, như thể hơi thở cũng là một gánh nặng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Trong đầu cô, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu ùa về, không phải của Trúc Lam mà là của cô gái này. Tên nàng là Lâm Tĩnh, Thứ Nữ của Lâm Thượng Thư. Nàng yếu ớt từ trong bụng mẹ, bệnh tật triền miên. Cha không thương, mẹ kế ghét bỏ, chị em khinh thường. Cuộc đời nàng là một chuỗi những ngày tháng vật lộn với bệnh tật và sự ghẻ lạnh. Hôm nay... hôm nay nàng phải đi tham gia tuyển chọn phi tần. Cơn sốt cao đã quật ngã nàng, và có lẽ, nàng đã không thể gượng dậy nổi.
"Thứ Nữ Lâm Tĩnh. Haha, số mệnh bi thảm thế này sao?" – Trúc Lam thở hắt ra, một tiếng cười khô khốc. Từ một bác sĩ hiện đại, khỏe mạnh, năng động, cô bỗng chốc trở thành một tiểu thư bệnh tật, yếu đuối, sống trong một thân phận cổ đại đầy rẫy hiểm nguy. Đây là trò đùa của số phận sao? Hay là quả báo cho việc cô đã quá lao lực mà quên chăm sóc bản thân?
Cửa phòng chợt khẽ mở, một cô bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi rón rén bước vào. Mắt cô bé hơi sưng đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ lo lắng, hoảng sợ. Khi nhìn thấy Lâm Tĩnh mở mắt, đôi mắt cô bé chợt rạng rỡ, như thể thấy được ánh sáng sau bao ngày chìm trong bóng tối.
"Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh rồi!" – Cô bé vội vàng chạy đến bên giường, đôi mắt ngấn nước chực trào. Nước mắt rơi lã chã xuống bàn tay gầy guộc của Lâm Tĩnh, nóng hổi. Đó là cảm giác chân thật nhất từ khi cô tỉnh dậy.
"Tiểu thư có thấy trong người không khỏe ở đâu không? Nô tỳ đi gọi đại phu!"
Trúc Lam, hay Lâm Tĩnh, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. "Không cần... Hương Lan. Ta... ta ổn rồi." Giọng nói khàn đặc, yếu ớt, đúng với tình trạng của cơ thể này.
Hương Lan, cô hầu gái trung thành duy nhất của Lâm Tĩnh, dường như không tin vào tai mình. Cô bé sụt sịt mũi, "Tiểu thư... người đã bất tỉnh suốt hai ngày rồi. Đại phu nói... nói e là khó qua khỏi. Nô tỳ đã sợ hãi vô cùng..."
Hai ngày? Lâm Tĩnh nhíu mày. Vậy là cô đã "chết" ít nhất hai ngày trước khi linh hồn Trúc Lam nhập vào. Điều đó có nghĩa là căn bệnh của nàng không đơn thuần chỉ là sốt cao. Cô hắng giọng, cố gắng nói rõ ràng hơn, "Hương Lan, lại đây. Nói cho ta biết, chuyện gì đã xảy ra?"
Hương Lan lau nước mắt, giọng run run kể lại. Lâm Tĩnh đã sốt cao suốt mấy ngày, liên tục ho ra máu. Phu nhân Tô thị, mẹ kế của nàng, chỉ cho gọi một y nữ vườn thuốc đến xem qua loa rồi đuổi đi, nói rằng Lâm Tĩnh vốn yếu ớt, sinh lão bệnh tử là lẽ thường. Đã vậy, phu nhân còn sai người đem cất tất cả những thang thuốc bổ quý giá mà cha Lâm Thượng Thư đã ban xuống trước đây.
"Còn nữa, tiểu thư... Phu nhân còn nói... nói tối mai là ngày tuyển chọn phi tần, tiểu thư nhất định phải có mặt. Dù cho... dù cho người có..." Hương Lan nghẹn lời, không dám nói tiếp, đôi mắt toát lên sự hoảng sợ.
"Dù cho có chết cũng phải đi, đúng không?" Lâm Tĩnh lạnh giọng tiếp lời. Nội tâm cô đã dậy sóng. "Lâm Thượng Thư? Phu nhân Tô thị? Tuyển chọn phi tần? Quả nhiên là cổ đại cung đấu cẩu huyết!" Cô thầm nghiến răng. Bác sĩ Trúc Lam đã từng chứng kiến vô số bệnh nhân phải vật lộn với bệnh tật, nhưng chưa bao giờ cô phải đối mặt với một tình huống trớ trêu như vậy: một bác sĩ bị giam cầm trong một cơ thể bệnh tật, đứng trước ngưỡng cửa sinh tử của một thế giới xa lạ, lại còn bị kẻ thù đẩy vào chỗ chết một cách công khai.
Hương Lan gật đầu lia lịa, nước mắt lại chực trào. "Phu nhân còn nói, nếu tiểu thư không đi, sẽ làm mất mặt Lâm gia, sẽ bị truất danh hiệu Thứ Nữ, đuổi ra khỏi phủ."
"Truất danh hiệu... đuổi ra khỏi phủ?" Lâm Tĩnh lẩm bẩm. Nếu Lâm Thượng Thư là một quan lớn trong triều đình, thì việc một tiểu thư bị đuổi khỏi phủ chẳng khác nào tuyên bố cái chết xã hội. Trong xã hội cổ đại này, một cô gái không có chỗ dung thân, không có gia đình bảo bọc, liệu có thể sống sót được không? Đáp án là không. Mà cho dù có sống sót, với cơ thể bệnh tật này, cũng chỉ là kéo dài hơi tàn.
"Hương Lan, ta muốn uống nước." Lâm Tĩnh yêu cầu. Cổ họng khô rát đến nỗi cô cảm thấy mình có thể nhổ ra cát.
Hương Lan vội vàng rót một chén nước từ chiếc ấm trà đặt trên bàn. Nước lạnh, nhưng ít ra cũng giúp cổ họng dễ chịu hơn đôi chút. Khi nàng uống xong, Hương Lan lại lo lắng nói: "Tiểu thư, người có thể cử động được rồi sao? Nô tỳ cứ nghĩ..."
Lâm Tĩnh xua tay. "Đừng nói nữa. Ta muốn ngồi dậy."
Hương Lan đỡ nàng dậy một cách nhẹ nhàng. Nàng dựa vào thành giường, cảm giác chóng mặt như trời đất quay cuồng, nhưng ít nhất cũng không còn nằm bẹp dí như một khúc gỗ nữa.
"Ta muốn biết, trong phủ có những ai? Quan hệ giữa ta và họ thế nào? Và... tình hình bệnh của ta ra sao?" Lâm Tĩnh hỏi, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên quyết mà Hương Lan chưa từng thấy.
Hương Lan ngạc nhiên nhìn chủ tử, nhưng vẫn ngoan ngoãn kể lại. Lâm phủ có Lâm Thượng Thư, cha ruột của Lâm Tĩnh. Phu nhân Tô thị, mẹ kế. Đại tiểu thư Lâm Gia Nguyệt, con gái ruột của Tô thị. Nhị công tử Lâm Dật Phong, cũng là con ruột của Tô thị. Và Lâm Tĩnh là Tam tiểu thư.
"Thượng Thư đại nhân thì thường xuyên bận việc triều chính, ít khi về phủ. Người cũng ít quan tâm đến chuyện hậu viện. Từ khi người cưới phu nhân Tô thị, chuyện trong nhà đều do phu nhân quán xuyến. Phu nhân... không thích tiểu thư. Đại tiểu thư Lâm Gia Nguyệt cũng thường xuyên bắt nạt tiểu thư. Nhị công tử thì không mấy khi để tâm đến chuyện trong phủ."
Hương Lan hạ giọng, gần như thì thầm, "Còn bệnh của tiểu thư... Đại phu nói người bị suy nhược bẩm sinh, khí huyết hư tổn, lại thêm chứng ho lao. Gần đây thì sốt cao triền miên, đã ho ra máu mấy lần rồi."
Lâm Tĩnh lắng nghe, đồng thời tự bắt mạch cho mình. Mạch yếu ớt, nhỏ như sợi chỉ, thỉnh thoảng lại đứt quãng. Đúng là suy nhược bẩm sinh, khí huyết hư tổn nặng. Nhưng cái "ho lao" mà Hương Lan nói, có lẽ là lao phổi. Nếu vậy, tình trạng này rất nguy hiểm. Kết hợp với việc nàng đã bất tỉnh hai ngày, có vẻ như Lâm Tĩnh đã phải chịu đựng một cú sốc lớn, có thể là do bệnh tật cộng với sự lo lắng, tuyệt vọng. Hay là... có kẻ đã ra tay?
"Hương Lan, mấy ngày nay ta dùng thuốc gì?" Lâm Tĩnh hỏi.
"Là thang thuốc bổ mà Đại phu nhân ban, do y nữ ở vườn thuốc sắc cho tiểu thư." Hương Lan đáp.
"Lấy cho ta xem." Lâm Tĩnh không ngần ngại. Mặc dù là y học cổ truyền, nhưng nguyên lý dược liệu thì có những cái chung. Cô muốn xem có dấu vết gì khả nghi không.
Hương Lan đi đến chiếc tủ nhỏ, lấy ra một gói thuốc đã sắc dở, còn lại vài cọng thảo mộc khô héo. Lâm Tĩnh đưa lên mũi ngửi, một mùi thơm nhàn nhạt, hơi hắc. Cô nếm thử một chút. Vị đắng, hơi chát. Có vẻ là những vị thuốc bổ thông thường, nhưng lại có một vị lạ, hơi ngai ngái, khó chịu. Cô nhíu mày.
"Hương Lan, từ giờ không được dùng thuốc này nữa. Nghe rõ chưa?"
Hương Lan ngạc nhiên, nhưng thấy vẻ mặt kiên quyết của Lâm Tĩnh, cô bé vẫn vâng lời. "Vâng, nô tỳ đã rõ."
"Giờ thì..." Lâm Tĩnh nhắm mắt lại. "Ngày mai là tuyển chọn phi tần, đúng không?"
Hương Lan gật đầu. "Dạ đúng. Tối mai, các tiểu thư sẽ phải tề tựu ở cửa Đông Cung."
"Cửa Đông Cung... Thế này thì sao mà đi được chứ?" Lâm Tĩnh thở dài. Cái thân xác này của cô hiện tại đi một bước cũng thở dốc, nói chi đến việc đi lại trong cung cấm rồi tham gia tuyển chọn. Hơn nữa, những kẻ muốn hại nàng chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Trong đầu cô bắt đầu vận hành cỗ máy tư duy của một bác sĩ. Để sống sót, nàng cần:
1. **Cải thiện thể trạng cấp tốc:** Dù không thể khỏi bệnh ngay, nhưng ít nhất phải có đủ sức lực để đi lại và ứng phó.
2. **Xác định độc tố (nếu có):** Nếu có kẻ hạ độc, phải biết đó là gì để giải quyết.
3. **Lập kế hoạch ứng phó với tuyển chọn:** Liệu có thể giả bệnh, thoái thác không? Hay phải dùng mưu mẹo gì đó để vượt qua?
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên ngoài cửa. Lần này không phải Hương Lan. Một giọng nói chua ngoa, the thé vang lên: "Tam muội đã tỉnh dậy sao? Nghe nói muội sốt cao đến mức nằm bất tỉnh mấy ngày, ta cứ tưởng muội đã..."
Cửa bật mở, một nữ nhân tuổi trung niên, ăn mặc lộng lẫy bước vào. Gương mặt bà ta trang điểm đậm, đôi mắt sắc lạnh, môi nở nụ cười nhưng không chạm đến đáy mắt. Phía sau bà ta là một tiểu thư khác, ăn mặc rực rỡ, kiêu sa, đôi mắt hẹp dài quét qua Lâm Tĩnh một cách khinh thường.
"Phu nhân... Đại tiểu thư..." Hương Lan vội vàng cúi đầu.
"Tham kiến mẫu thân, đại tỷ." Lâm Tĩnh cũng miễn cưỡng cúi người, cơn choáng váng ập đến suýt chút nữa khiến nàng ngã nhào.
Phu nhân Tô thị phẩy tay, vẻ mặt tỏ vẻ thương hại, nhưng đôi mắt thì ánh lên tia châm chọc. "Ai nha, Tam muội muội yếu ớt thế này, ta cứ lo lắng khôn nguôi. Nghe tin muội tỉnh lại, ta vội vàng đến thăm ngay." Bà ta bước đến gần giường, một mùi hương liệu nồng nặc xộc vào mũi Lâm Tĩnh. "Nô tỳ đâu, mau dâng thang thuốc bổ mà ta đã đặc biệt sai người sắc cho Tam muội."
Một thị nữ dâng lên một chén thuốc nghi ngút khói. Mùi thuốc sực nức, nhưng Lâm Tĩnh ngửi thấy một mùi vị khác lạ, cay nồng và hơi chua, không giống bất kỳ loại thuốc bổ nào cô từng biết. Cô nhìn kỹ chén thuốc, màu nước thuốc đục ngầu, không trong.
Nội tâm: "Mẹ kiếp, đây là muốn giết người diệt khẩu công khai sao? Thuốc bổ gì mà mùi như thuốc tẩy thế này? Cái bà Tô thị này, diễn sâu quá rồi đó."
"Tam muội muội, sao còn không uống? Đây là thang thuốc quý hiếm, giúp muội mau chóng bình phục. Tối mai còn phải diện kiến Thánh thượng và các hoàng tử, không thể mang vẻ mặt ốm yếu này được." Tô thị nói, giọng tuy nhẹ nhàng nhưng lại không cho phép từ chối. Ánh mắt bà ta lướt qua Lâm Tĩnh, rồi dừng lại ở Hương Lan, như một lời cảnh cáo ngầm.
Đại tiểu thư Lâm Gia Nguyệt cũng lên tiếng, giọng điệu hờ hững: "Mẫu thân đã hao tâm tổn trí vì muội như vậy, Tam muội muội đừng phụ lòng tốt của người." Cô ta liếc xéo Lâm Tĩnh, khóe môi khẽ nhếch, vẻ khinh bỉ không hề che giấu.
Lâm Tĩnh nắm chặt tay. Từ ký ức vụn vỡ của Lâm Tĩnh, cô biết, nàng đã từng uống rất nhiều loại thuốc "bổ" như thế này từ Tô thị, và mỗi lần uống xong, bệnh tình lại càng nặng hơn. Trúc Lam là bác sĩ, cô có thể dễ dàng nhận ra đây không phải là thuốc bổ bình thường, mà có thể là một loại độc dược mãn tính, hoặc ít nhất là một loại thuốc gây suy nhược cơ thể. "Khó mà nói là vô ý được. Đây là cố tình hại chết người."
"Đa tạ mẫu thân, đại tỷ đã quan tâm." Lâm Tĩnh nói, giọng yếu ớt nhưng ánh mắt lại sắc lẻm, nhìn thẳng vào mắt Tô thị. "Thân thể yếu ớt, lại vừa tỉnh giấc, e rằng không thể dung nạp thang thuốc quý này
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
7
Mật Dược Pha Độc
11,601 từ
🔒 Đăng nhập
8
Trà Dưỡng Nhan Độc
10,995 từ
🔒 Đăng nhập
9
Trà Hương Ẩn Nhuệ Đao
12,420 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hương Trà Thấm Nọc
12,839 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ánh Sáng Phơi Bày Nọc Độc
10,671 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ánh Nắng Che Lấp Nọc Độc
12,803 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lư Hương Ngự Uyển Và Trò Chơi Sinh Tử
12,338 từ
🔒 Đăng nhập
14
Phong Ba Đông Cung
10,695 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mắt Bão Hoàng Cung
11,660 từ
🔒 Đăng nhập
16
Thế Cờ Sinh Tử
11,888 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Hái Vô Hình
9,476 từ
🔒 Đăng nhập
18
Quyết Phạt Cấm Cung
9,290 từ
🔒 Đăng nhập
19
Trầm Mặc Độc Hại
10,350 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hoa Tàn, Kế Sống
10,857 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn