Trong một tai nạn hy hữu, cô gái hiện đại Diệp An An xuyên không, tỉnh dậy
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tỉnh Dậy, Mang Họa Đơn Thai — Đọc thử miễn phí
Cơn đau xé ruột đã kéo Diệp An An ra khỏi giấc mộng ngọt ngào về một tách cà phê sữa đá giữa trưa hè Sài Gòn, nhưng mở mắt ra, địa ngục còn tồi tệ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào cô từng trải qua. Toàn thân ê ẩm như vừa bị một chiếc xe tải cán qua, đầu óc nặng trịch, và thứ mùi ẩm mốc, tanh tưởi quấn lấy khứu giác khiến dạ dày cô cuộn lên từng đợt. Ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ nhỏ bé, phủ bụi, chỉ đủ để cô nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ thô kệch, trải chiếu cói mục nát, với tấm chăn bông vá víu xộc xệch. Cô đưa tay sờ lên bụng, nơi cơn đau dữ dội nhất đang hành hạ, cảm nhận rõ một khối căng tròn, mềm mại và nặng nề, như một quả tạ buộc chặt vào cơ thể mình.
*Khỉ gió! Cái quái gì thế này?*
Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng một làn sóng choáng váng ập đến, khiến đầu óc quay cuồng. Một vị đắng nghét chợt tràn ngập khoang miệng, khô khốc và khó chịu. Cô nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh, hít sâu một hơi. Mùi thuốc bắc trộn lẫn mùi gỗ ẩm và hương trầm đã tàn thoang thoảng càng khiến cô thêm bực bội. Diệp An An, 28 tuổi, một kiến trúc sư kiêm chủ quán cà phê nhỏ đang trên đà phát triển, chưa từng mắc chứng tiền đình hay dị ứng với bất cứ thứ gì. Vậy mà giờ đây, mọi giác quan của cô như đang bị tra tấn.
Chợt, cánh cửa kẽo kẹt mở. Một luồng gió lạnh buốt lùa vào, mang theo mùi ẩm của đất và cỏ dại. Một nữ nhân vận y phục màu xanh đậm, mái tóc búi gọn gàng, khuôn mặt lạnh lùng bước vào. Nàng ta không nói gì, chỉ đặt một khay thức ăn sơ sài xuống chiếc bàn gỗ đã bạc màu gần đó. Một bát cháo trắng loãng như nước, một đĩa rau luộc nguội ngắt và một chén nước trong veo. Ánh mắt nàng ta quét qua Diệp An An một cách hờ hững, không một chút biểu cảm.
"Vương phi tỉnh rồi?" Giọng nói của nàng ta nghe như băng giá, không chút cảm xúc, vang vọng trong căn phòng chật chội. "Nếu còn sức lực, hãy dùng bữa. Chốc nữa Bổn Vương sẽ đến."
Diệp An An giật bắn người. *Vương phi? Bổn Vương? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?* Trong đầu cô hiện lên hàng loạt hình ảnh của những bộ phim cổ trang Trung Quốc, những câu chuyện xuyên không mà bạn bè cô vẫn thường trêu chọc. *Không thể nào... Mình vừa mới đi xem concert của Blackpink về, chưa kịp ăn đêm mà đã xuyên rồi sao?* Nàng ta gọi cô là "Vương phi", vậy là cô đã xuyên không, và là một... Vương phi? Điều này nghe có vẻ "sang chảnh", nhưng nhìn cái ổ chuột mà cô đang ở thì Diệp An An biết ngay là mình đã "xuyên fail" rồi. Cảm giác nhói đau ở bụng một lần nữa nhắc nhở cô về sự thật khủng khiếp hơn: cô đang mang thai.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Này..." Diệp An An thều thào, giọng khàn đặc, "Đây là đâu? Cô là ai?"
Nữ nhân kia hơi nhíu mày, ánh mắt khinh bỉ lướt qua cô. "Vương phi bệnh đến hồ đồ rồi sao? Đây là Lãnh Viện, nơi an dưỡng của người. Còn nô tỳ là Đông Tuyết, thị nữ thân cận của Quý phi nương nương." Nàng ta nói, mỗi lời như một nhát dao. "Người còn giả vờ được bao lâu nữa? Bổn Vương đã hạ lệnh, ngay sau bữa tối hôm nay sẽ đến đây để nghe người phân trần về chuyện hoang đường kia."
*Lãnh Viện? Quý phi nương nương? Hoang đường chuyện kia?* Diệp An An cảm thấy một cơn đau đầu khủng khiếp ập đến, như thể hàng ngàn mũi kim đang đâm vào não cô. Cô cố gắng lục lọi trong ký ức, nhưng tất cả chỉ là một mớ hỗn độn. Hình ảnh cuối cùng cô nhớ được là đang băng qua đường ray tàu hỏa, một ánh đèn pha chói mắt và tiếng còi inh ỏi xé tai. *Đó là một tai nạn giao thông sao? Hay tàu hỏa? Chết tiệt, sao lại thành ra thế này?*
Cô nhìn Đông Tuyết, cố gắng tìm kiếm một chút thông tin từ ánh mắt lạnh như băng của nàng ta. "Chuyện hoang đường gì? Ta... ta đã làm gì?" Giọng nói của Diệp An An yếu ớt, nhưng ánh mắt lại sắc bén, cố gắng quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng ta có vẻ như đang cố gắng che giấu điều gì đó, hoặc ít nhất là không muốn chia sẻ thông tin.
Đông Tuyết cười khẩy, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, làm lộ ra hàm răng trắng đều. "Vương phi còn giả ngây giả dại? Một vị Vương phi đã nhập phủ ba năm, chưa từng được sủng hạnh, bỗng dưng lại mang long thai. Chuyện này há chẳng phải là hoang đường tột độ sao?" Nàng ta đảo mắt nhìn xuống cái bụng tròn vo của Diệp An An, rồi lại liếc lên nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. "Chuyện động trời này, trong phủ trên dưới không ai không biết. E là không chỉ Quý phi nương nương mà ngay cả Thánh Thượng cũng đã nghe tin đồn rồi."
Nghe những lời đó, Diệp An An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. *Ba năm không được sủng hạnh mà có thai? Trời đất ơi! Đây không phải là xuyên không mà là xuyên kịch bản trớ trêu nhất lịch sử! Mang thai hoang thì cũng phải mang thai trai tân chứ, ai lại mang thai trong tình huống này? Chắc chắn là bị đổ oan rồi!* Tay cô nắm chặt tấm chăn, cảm nhận sợi chỉ thô ráp cọ vào lòng bàn tay. Một cảm giác bất lực dâng lên, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự phẫn nộ. Cô không phải loại người cam chịu.
"Long thai?" Cô lặp lại, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Nếu là long thai, hà cớ gì lại giam giữ ta ở nơi khỉ ho cò gáy này? Không phải nên cúng phụng như tổ tông sao?" Nội tâm cô gào thét: *Cái gì mà "long thai" chứ! Nghe có vẻ cao sang nhưng rõ ràng là đứa con ngoài giá thú, hoặc tệ hơn, là vật hy sinh cho một âm mưu thâm độc nào đó!*
Đông Tuyết không đáp lời, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi quay gót bước ra ngoài, đóng sầm cánh cửa lại, để lại Diệp An An trong bóng tối lờ mờ và sự lạnh lẽo của Lãnh Viện. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Một mùi hương lạ, như mùi mốc của sách cũ và cỏ khô, đột nhiên trở nên nồng nặc hơn trong không khí tĩnh mịch.
Cô đưa tay lên sờ trán, cảm thấy hơi nóng. *Sốt rồi sao?* Trong tình cảnh này mà còn bệnh thì đúng là "đã nghèo còn mắc cái eo". Cô cố gắng tập trung, lục lọi trong trí nhớ về cơ thể này. Không có bất kỳ ký ức nào về cái gọi là "Vương phi" này cả, chỉ có những mảnh ghép rời rạc về một cuộc sống hiện đại sôi động của chính Diệp An An. Điều này càng làm cô thêm hoang mang. *Không có ký ức, đồng nghĩa với việc mình không biết mình là ai, đã làm gì, và quan trọng nhất, đứa bé trong bụng là của ai!*
Cô liếc nhìn bát cháo và đĩa rau nguội ngắt trên bàn. Mặc dù rất đói và khát, nhưng một linh cảm mách bảo cô không nên vội vàng đụng vào chúng. *Chuyện đời làm gì có bữa trưa miễn phí, huống hồ là bữa tối trong Lãnh Viện của một Vương phi sắp bị xử trảm.* Cô nhớ lại lời Đông Tuyết: "Bổn Vương sẽ đến... để nghe người phân trần". Điều đó có nghĩa là cô còn cơ hội. Cơ hội để sống sót, để tìm hiểu sự thật.
Cô vén chăn, từ từ bước xuống giường. Chân cô run rẩy, cơ thể đau nhức đến tận xương tủy. Sàn nhà bằng gỗ lạnh lẽo dưới chân, từng bước đi đều phát ra tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng. Cô khập khiễng bước đến bên cửa sổ, hé mở tấm màn vải thô đã sờn rách. Bên ngoài, trời đã sẩm tối, ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh treo lơ lửng trên bầu trời đầy sao. Một khu vườn hoang tàn hiện ra trước mắt: cỏ dại mọc um tùm, cây cối khẳng khiu không một chiếc lá. Xa xa, cô nghe thấy tiếng côn trùng rả rích, tiếng ếch nhái kêu vang và mùi hương nhàn nhạt của hoa lài đêm.
*Một Vương phi bị giam cầm trong Lãnh Viện, mang thai hoang, và sắp bị Bổn Vương phán tội. Kịch bản này đúng là đỉnh cao của sự trớ trêu!* Diệp An An thở dài. Cô không biết mình là Vương phi thứ mấy, nhưng cái cảm giác bị bỏ rơi, bị khinh rẻ này làm cô nhớ lại những bộ phim cung đấu mà cô từng xem, nơi mà các phi tần "số má" thường bị đẩy vào những nơi như thế này. *Vậy là mình là "số 13" sao? Chắc là điềm gở lắm đây.*
Chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Diệp An An. Nếu cô là Vương phi đã nhập phủ ba năm mà chưa từng được sủng hạnh, vậy đứa bé trong bụng này... chắc chắn không phải của Bổn Vương. *Đứa bé là của ai? Hay là Vương phi này đã làm chuyện tày đình gì đó trước khi mình xuyên vào?* Cô cảm thấy lạnh sống lưng. Cái chết không đáng sợ bằng cái chết oan, và đặc biệt là chết oan trong khi đang mang thai đứa con của kẻ khác.
Cô quay lại nhìn căn phòng một lần nữa. Mọi thứ đều cũ kỹ, tàn tạ, nhưng không quá bẩn. Có một tủ quần áo nhỏ bằng gỗ mun đã bạc màu, một chiếc bàn trang điểm đơn giản với một chiếc gương đồng đã hoen ố, phản chiếu một khuôn mặt xanh xao, tiều tụy mà cô không hề nhận ra. Mái tóc đen dài xõa xuống vai, đôi mắt to tròn nhưng trũng sâu, đôi môi nhợt nhạt. *Trời ơi, đây là mình sao? Trông như zombie vậy!* Cô sờ lên mặt, cảm nhận làn da mịn màng nhưng thiếu sức sống. Khuôn mặt này khá thanh tú, nhưng lại có vẻ u buồn, cam chịu. Hoàn toàn trái ngược với Diệp An An cá tính, mạnh mẽ của kiếp trước.
Cô mở tủ quần áo. Bên trong chỉ có vài bộ y phục màu sắc đơn giản, vải thô, sờ vào cảm thấy cứng và lạnh. Không có trang sức, không có đồ trang điểm. Một cuộc sống đúng nghĩa của một phế phi. *Thập Tam Vương Phi. Nghe có vẻ vừa bí ẩn vừa thảm hại.*
Một tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào, mỗi bước đều nặng nề, dứt khoát, mang theo một sự uy nghi khiến không khí trong Lãnh Viện như đặc quánh lại. Cánh cửa đột nhiên bật mở, không tiếng kẽo kẹt mà là một tiếng "rầm" nhỏ, dứt khoát. Một nam nhân cao lớn, vận trường bào màu đen thêu rồng vàng, khuôn mặt lạnh lùng như tạc tượng, bước vào. Ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua căn phòng, rồi dừng lại trên người Diệp An An. Hắn ta toát ra một khí chất áp bức, khiến Diệp An An cảm thấy như lồng ngực mình bị ép chặt, khó thở. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, hai tay chắp sau lưng, nhìn cô chằm chằm.
*Đây là Bổn Vương sao? Khí thế này, áp lực này... Đúng là boss cuối rồi!* Diệp An An đứng thẳng lưng, cố gắng không run rẩy. Cô không sợ, nhưng cô biết mình đang đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm. Mùi xạ hương nồng nặc từ người hắn lan tỏa khắp căn phòng, át đi mọi mùi hương khác.
"Thập Tam Vương phi," Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông đồng, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. "Nàng còn muốn diễn trò đến bao giờ nữa?"
Diệp An An nhìn thẳng vào mắt hắn, không cúi đầu, không chớp mắt. Ánh mắt cô kiên định, pha chút thách thức. *Đồng Hoa nói đúng, đối diện với bi kịch phải khảng khái!*
"Thiếp không hiểu ý Vương gia," Cô đáp, giọng nói tuy nhỏ nhưng rõ ràng. "Thiếp chỉ vừa tỉnh lại, ký ức còn chưa rõ ràng. Kính mong Vương gia khai sáng."
Hắn ta cười khẩy, một tiếng cười khô khốc. "Khai sáng? Nàng dám nói là mình không biết gì về cái thai trong bụng sao?" Hắn bước đến gần, mỗi bước đi đều như một sự đe dọa. Hơi thở của hắn mang theo mùi rượu vang thoang thoảng. "Ba năm, bổn vương chưa từng động đến nàng một lần. Vậy đứa con này, nàng định giải thích thế nào với bổn vương? Hay nàng nghĩ, bổn vương sẽ tin vào câu chuyện hoang đường về một giấc mộng xuân diễm lệ nào đó?"
Lời nói của hắn như một nhát dao đâm thẳng vào tim Diệp An An. Mặc dù không phải cô, nhưng cảm giác bị sỉ nhục, bị nghi ngờ vẫn khiến cô đau đớn. Cô cảm thấy một cơn nóng bừng dâng lên trong huyết quản. *Chuyện này đúng là hết sức phi lý! Người ta mang thai hoang thì cũng phải lén lút giấu giếm, ai lại để cả phủ biết rồi còn thản nhiên như thế này? Rõ ràng có uẩn khúc!*
"Thiếp không biết," Diệp An An khẳng định, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. "Nếu Vương gia đã nói chưa từng động đến thiếp, vậy thiếp lại càng muốn hỏi. Đứa bé này từ đâu mà ra? Hay đây chỉ là một cái bẫy do Vương gia giăng ra để hãm hại thiếp?" Cô tung ra một đòn phản công bất ngờ, dùng chính lời của hắn để chất vấn lại.
Khuôn mặt của Bổn Vương chợt tối sầm lại. Ánh mắt hắn bốc lên ngọn lửa giận dữ. Hắn chưa từng nghĩ đến việc một Vương phi yếu ớt, cam chịu như "Thập Tam Vương phi" lại dám nói ra những lời như vậy. Hắn giơ tay, định tát cô, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận.
"Nàng tưởng bổn vương sẽ tin vào sự trong sạch của nàng sao?" Hắn nói, giọng nói đầy sự mỉa mai. "Hay nàng nghĩ mình là phượng hoàng tái sinh, có thể giở trò lật lọng trước mặt bổn vương? Chuyện này, bổn vương sẽ điều tra đến cùng. Và nếu nàng dám lừa gạt bổn vương... hậu quả sẽ không đơn giản là bị tống vào lãnh cung đâu." Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Mùi thuốc bắc trong phòng giờ đây lại trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như báo hiệu một điềm gở.
Diệp An An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hậu quả không đơn giản là lãnh cung? Vậy là cái gì? Chắc chắn không phải là một kỳ nghỉ dưỡng. Cô biết, trong thế giới này, những kẻ mang tiếng "mang thai hoang" trong phủ Vương gia thường có kết cục rất thảm khốc: bị phế truất, tống vào ngục tối, thậm chí là bị xử tử hình dã man.
"Vậy thì xin Vương gia cứ điều tra," Diệp An An đáp trả, kiên quyết. "Chỉ mong Vương gia giữ lại chút công bằng cho thiếp. Thiếp tự tin, thiếp không làm bất cứ điều gì sai trái." Cô không có ký ức, nhưng cô tin vào bản năng của mình, và tin rằng người "Vương phi" kia không hề dễ dàng chấp nhận số phận.
Bổn Vương im lặng nhìn cô, ánh mắt dò xét, như thể đang cố gắng đọc vị tâm tư của cô. Hắn chưa từng thấy một Thập Tam Vương phi kiên cường đến vậy. Ánh mắt hắn lướt xuống cái bụng đã nhô cao của cô, rồi lại quay lên nhìn khuôn mặt xanh xao nhưng đầy kiên nghị. Mùi xạ hương từ người hắn vẫn lởn vởn trong không khí, như một đám mây độc bao phủ lấy Diệp An An.
"Tốt." Cuối cùng hắn cũng cất lời, giọng nói nghe có vẻ bình thản hơn, nhưng lại ẩn chứa một sự đe dọa không thể che giấu. "Bổn Vương sẽ cho nàng một cơ hội. Trong ba ngày tới, nàng phải tìm ra cho bổn vương một lời giải thích hợp lý cho cái thai này. Hoặc là nàng chứng minh được mình bị oan, hoặc là nàng chỉ ra được kẻ chủ mưu." Hắn tiến đến gần
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mười Ba Và Lời Kết Tội
11,076 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mười Ba: Huyết Ấn Vương Triều
10,457 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mười Ba: Huyết Ấn Vương Triều
13,569 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mười Ba Vương Phi, Máu Nhuộm Ngai Vàng
12,719 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mầm Sống Dưới Ánh Đao
12,284 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mầm Sống Dưới Ánh Đao
12,731 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Ấn Thân Vương
12,778 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Nguyền Huyết Ấn Thâm Uyên
6,041 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mũi Dao Giấu Trong Sen Hồng
3,343 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Nói Dối Bằng Huyết Sắc
13,798 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Phán Quyết Dưới Ánh Nến
13,568 từ
🔒 Đăng nhập
17
Phần 17
6,937 từ
🔒 Đăng nhập
18
Băng Giá Lòng Người
8,931 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lưới Tơ Máu
10,077 từ
🔒 Đăng nhập
20
Một Khúc Vương Tuyền Ca
13,046 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn