Ngôi nhà cổ nằm lặng lẽ giữa những bãi cỏ dại, xung quanh được bao bọc bởi những hàng tre xanh rì. Cánh cửa gỗ đã sờn màu và nứt nẻ, kêu kẽo kẹt mỗi khi có cơn gió thoảng qua. Bên trong, những đồ vật phủ bụi, tường vôi rêu phong và không khí nặng nề như gợi lại một quá khứ đã lùi xa. Đây là nơi mà những câu chuyện ám ảnh được khơi gợi, những ánh mắt tò mò từ những người đi ngang qua như bị hút vào một điều gì đó bí ẩn, vô hình.
Trong số đó có Tâm, một cô gái trẻ đầy khao khát khám phá. Nghe đồn rằng căn phòng trong ngôi nhà cổ chứa đựng nhiều điều kỳ bí, Tâm quyết định một ngày sẽ đặt chân vào trong. Cô đã nhiều lần nghe những câu chuyện về những người đã dám bước vào đó và trở ra với những cơn ác mộng ghê rợn, nhưng sự tò mò trong cô ngày càng lớn hơn nỗi sợ hãi.
Chiều hôm đó, Tâm rủ thêm hai người bạn, Huy và Mai, cùng đi. Cả ba người đứng trước cửa căn nhà, trong lòng rạo rực nhưng cũng có chút nao núng. Huy, với vẻ bề ngoài mạnh mẽ, cười tươi: “Hay chúng ta vào xem thực hư ra sao? Có gì đâu mà phải sợ!” Mai, cô bạn nhút nhát, chỉ lắc đầu: “Mình không thích nơi này. Nghe đồn nhiều quá. Hay chúng ta hãy đi cà phê thay vì vào đó?”
Tâm ngó qua cánh cửa khép hờ, ánh sáng bên trong như mời gọi. Cô chần chừ một chút rồi quyết tâm: “Chúng ta vào nhé. Chỉ một lát thôi.” Huy gật đầu, cùng Tâm đẩy cửa vào trong. Cảm giác mát lạnh ùa vào, mùi ẩm mốc và bụi bặm khiến họ ho sặc sụa.
Bên trong, ánh sáng mờ ảo như phủ một lớp khói dày. Những món đồ cũ kĩ được bày biện rải rác, từ chiếc ghế gỗ mòn méo cho đến những bức tranh đã phai màu treo trên tường. Nhưng điều khiến Tâm chú ý nhất chính là cánh cửa ở cuối hành lang — căn phòng đen mà mọi lời đồn đều nhắc đến. Nó như một cái miệng sâu hun hút, mời gọi họ tiến vào.
“Cô có thấy gì kỳ lạ không?” Huy hỏi, giọng nói có phần nghi ngại. Tâm lắc đầu, nhưng trong lòng đã có chút bồn chồn. Thứ gì đó trong không khí dường như đang theo dõi họ, như những đôi mắt vô hình đang dõi theo từ đằng sau bức tường. Huy đưa tay chỉ vào cánh cửa, “Chúng ta vào đó luôn chứ?”
Mai đứng lùi lại, “Mình không muốn. Có thể có gì đó không ổn.” Nhưng Tâm đã không nghe, cô tiến về phía cánh cửa, lòng thổn thức nhưng vẫn không thể ngừng bước chân. Khi đặt tay lên nắm cửa, cô cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ chiếc cửa gỗ cũ kỹ.
