📖 Chương 1 — Khúc Ca Gọi Hồn Trong Sương — Đọc thử miễn phí
Màn sương tháng mười hai của Thôn Trăng không giống bất kỳ nơi nào khác. Nó không đặc quánh như sữa, cũng không mỏng manh như hơi thở, mà là một lớp áo choàng thâm trầm, mang theo mùi đất ẩm, lá mục và một chút gì đó xa xăm, lạnh lẽo, tựa hồ ẩn chứa cả những câu chuyện từ ngàn xưa. Chiếc xe Jeep cũ kỹ, hoen gỉ, cõng theo Mai và chiếc vali mộc mạc của cô, rẽ qua con đường đất đỏ lầy lội, hằn lên những vệt bánh xe sâu hoắm như vết thương chưa lành của thời gian. Mỗi cú xóc nảy, từng tiếng lạo xạo của đá dưới lốp xe, dường như đang cố gắng rũ bỏ những mảng ký ức bám víu vào nơi này.
Ông Ba, người lái xe kiêm hướng dẫn viên bất đắc dĩ, rít một hơi thuốc lào dài, làn khói trắng cuộn xoáy trong không khí đặc quánh mùi sương rồi tan biến. Lưng ông còng rạp, mái tóc bạc trắng dường như cũng đang cố gắng hòa mình vào màu sương khói. Ông không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Mai qua gương chiếu hậu với ánh mắt đầy vẻ thăm dò, như thể muốn đọc vị được lý do vì sao một cô gái trẻ lại chọn đặt chân đến chốn heo hút này. Mai, vốn là một nhà nghiên cứu văn hóa dân gian độc lập, tìm đến Thôn Trăng với khao khát được chạm vào những truyền thuyết cổ xưa, những lời ru, những tín ngưỡng đã bị thời gian vùi lấp. Cô tin rằng, trong màn sương giăng mắc này, có điều gì đó đang chờ cô khám phá, một bí mật có thể thay đổi cách cô nhìn nhận về thế giới.
Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà gỗ cũ kỹ, mái ngói rêu phong, nằm nép mình dưới tán cây cổ thụ đã già cỗi. Sân nhà lát gạch tàu đã mòn vẹt, cỏ dại mọc lún phún giữa các khe gạch, tạo nên một vẻ hoang tàn nhưng không kém phần trang trọng. Mùi trầm hương thoang thoảng, dù không có bát hương nào đang cháy, như thể mùi hương đã thấm vào từng thớ gỗ, từng viên ngói, trở thành một phần của căn nhà. Đó là ngôi nhà mà Mai đã tìm thuê qua một mối quen, một căn nhà được cho là của một cụ già độc thân đã khuất từ lâu.
"Cô ở đây cẩn thận nhé," Ông Ba nói, giọng khàn khàn, phá vỡ sự im lặng đã kéo dài từ lâu. "Thôn Trăng này, ban ngày thì hiền hòa, nhưng đêm xuống thì... lạ lắm." Ông không nói thêm, chỉ giúp Mai vác vali vào thềm rồi quay đầu xe, tiếng động cơ nhanh chóng tan biến vào màn sương xám xịt. Mai đứng một mình, bao quanh là sự tĩnh lặng mênh mang, chỉ còn nghe tiếng gió luồn qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó rất xa. Không gian dường như đặc lại, nuốt chửng mọi âm thanh.
Căn nhà bên trong khá rộng rãi nhưng tối tăm, dù đã là giữa trưa. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để Mai nhận ra đồ đạc đều là những vật dụng cũ kỹ, mang đậm dấu ấn thời gian. Một chiếc bàn gỗ mun đã bóng loáng vì năm tháng, một bộ trường kỷ chạm trổ tinh xảo nhưng đã sờn màu, và đặc biệt là một bàn thờ tổ tiên kê trang trọng ở gian giữa. Trên bàn thờ, bát hương đã khô tàn, những chân nhang đen nhánh cắm đầy như những thân cây khô cằn. Phía trên, bức ảnh đen trắng của một cụ bà với nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt xa xăm, dường như đang nhìn thẳng vào Mai. Cô giật mình, cảm giác như cụ bà trong ảnh vừa nheo mắt nhìn mình, nhưng khi nhìn kỹ lại, thì gương mặt vẫn y nguyên. "Chắc là do ánh sáng," cô tự trấn an, lòng thầm nhủ mình nên chuẩn bị thêm nến hoặc đèn dầu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mai đặt vali xuống, cố gắng xua đi cảm giác ớn lạnh không lý do chạy dọc sống lưng. Cô đi quanh phòng, chạm tay vào những đồ vật bằng gỗ đã sờn, cảm nhận độ lạnh và nhẵn thín của chúng. Trong góc phòng khách, có một chiếc đồng hồ quả lắc kiểu Pháp cũ kỹ. Kim đồng hồ đã dừng lại ở con số ba giờ kém mười lăm phút. Tuy nhiên, quả lắc vẫn khẽ khàng đung đưa, tạo ra một âm thanh "tích tắc... tích tắc..." đều đặn một cách khó hiểu. Không có chuông, không có tiếng gõ, chỉ có chuyển động. Mai sờ vào chiếc đồng hồ, thấy bề mặt gỗ hơi ấm, chứ không lạnh toát như thường lệ của những vật bị bỏ quên. Cô cau mày. Một chiếc đồng hồ hỏng nhưng lại tự vận hành một phần? Chắc hẳn là có cơ chế nào đó cô chưa hiểu.
Mùi trầm hương lúc này trở nên rõ ràng hơn, kèm theo một mùi ngai ngái của đất ẩm, như thể vừa có trận mưa rào đêm qua. Nhưng hôm nay trời hoàn toàn khô ráo, và sàn nhà thì đã được quét dọn sạch sẽ. Cô kiểm tra dưới sàn gỗ, không hề có dấu hiệu ẩm ướt nào. Mùi hương dường như phảng phất từ những kẽ nứt li ti trên tường, hay từ chính những thớ gỗ mục rữa của căn nhà. Cô cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua, dù mọi cánh cửa và cửa sổ đều đang đóng kín. Tóc gáy cô khẽ dựng lên, một dấu hiệu nhỏ bé báo động. "Không sao đâu, chỉ là nhà cũ nên gió lùa thôi," cô tự nhủ, cố gắng duy trì sự bình thản.
Đêm đầu tiên ở Thôn Trăng, Mai không bật đèn điện. Cô thích thú với ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu cũ kỹ đặt trên bàn, thứ ánh sáng bập bùng đủ để thấy những mảng tường loang lổ và những bóng hình nhảy múa của đồ vật trong phòng. Cô trải tấm chiếu mây trên sàn, đặt chiếc máy ghi âm và cuốn sổ tay dày cộm bên cạnh. Trong màn đêm yên tĩnh, cô nghe rõ tiếng dế kêu rỉ rả từ bên ngoài và tiếng lá tre xào xạc theo gió, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên hoang dã. Mọi thứ dường như hoàn hảo cho việc chìm đắm vào nghiên cứu.
Đang say sưa đọc lại những ghi chép về các truyền thuyết địa phương – về “tiếng đàn đêm trăng” và “người con gái đợi chồng dưới bóng nguyệt” – bỗng nhiên, một âm thanh lạ lọt vào tai cô. Đó là tiếng cười của trẻ con, lanh lảnh và trong trẻo, như tiếng chuông bạc. Tiếng cười ấy vang lên từ phía cuối hành lang, nơi dẫn vào khu vực bếp và một gian phòng nhỏ khác mà cô chưa kịp khám phá. Mai giật mình. Cô nhớ rõ lời ông Ba dặn: “Thôn này không có trẻ con đâu, chúng nó đi học trên thị trấn hết rồi.” Hơn nữa, những căn nhà gần đây đều đã bỏ hoang, không lẽ có ai đó chuyển đến mà cô không biết? Cô cố gắng lắng nghe, nhưng tiếng cười đột ngột tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, nặng nề hơn cả trước đó. Tiếng dế cũng ngưng bặt, lá tre cũng thôi xào xạc. Chỉ còn tiếng "tích tắc" đều đặn từ chiếc đồng hồ chết khô trong góc phòng, bỗng nhiên nghe rõ mồn một như búa bổ vào tai.
Mai đặt cuốn sổ xuống, nuốt khan. Cô cầm đèn dầu, thận trọng bước về phía cuối hành lang. Mỗi bước chân của cô trên sàn gỗ cũ kỹ đều tạo ra tiếng “cọt kẹt” vang vọng, nghe rõ ràng đến mức cô có thể hình dung ra từng thớ gỗ đang rên rỉ dưới sức nặng của mình. Mùi đất ẩm và trầm hương dường như trở nên nồng nặc hơn ở khu vực này, quyện lại thành một mùi hăng hắc khó chịu. Đến gần gian phòng cuối cùng, cô nhận thấy cánh cửa gỗ đã cũ mục, có một khe hở nhỏ ở phía dưới. Từ khe hở ấy, phảng phất một làn hơi lạnh bất thường, như thể luồng khí từ một căn hầm tối tăm nào đó. Cô chầm chậm ghé tai vào cánh cửa, cố gắng lắng nghe. Một tiếng thì thầm rất khẽ, rất mỏng manh, như tiếng gió thoảng qua tai, nhưng nó mang theo một âm hưởng buồn bã, day dứt đến lạ. Không phải tiếng trẻ con, mà là giọng của một người phụ nữ. Cô không thể hiểu rõ từng từ, nhưng cô chắc chắn đó là một bài hát ru, một khúc ca buồn bã, lạc lõng trong màn đêm.
Cô rùng mình, cảm giác có ai đó đang đứng sát sau lưng mình, hơi thở lạnh buốt phả vào gáy. Cô xoay người thật nhanh, ánh đèn dầu loạng choạng quét qua không gian. Không có ai. Chỉ có cái bóng của chính cô đổ dài trên tường, méo mó và đáng sợ. Nhưng khi ánh sáng quét qua bức tường đối diện cánh cửa, cô thấy rõ ràng một vết ố màu nâu sẫm, loang lổ như hình một bàn tay người đang bám víu, dường như vừa mới khô đi, còn vương lại chút ẩm ướt. Cô đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết ố, cảm giác hơi nhớt và lạnh buốt, như chạm vào một lớp sương đọng lâu ngày. Lập tức, một mùi hoa cúc trắng nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô, mùi của hoa cúng, hoa của những buổi tang lễ. Mùi hương này không hề có lúc cô mới vào nhà, cũng không có bất kỳ bông cúc nào trong nhà. Mai lùi lại một bước, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng.
Tiếng hát ru đột ngột dừng lại. Thay vào đó, là một tiếng nấc nghẹn ngào, rồi tiếng đàn tranh réo rắt vang lên, không phải từ bên trong căn phòng kia, mà từ đâu đó rất gần, có lẽ là từ gian phòng chính, nơi cô vừa rời đi. Tiếng đàn không dồn dập, mà chậm rãi, từng nốt nhạc gieo vào không gian sự cô độc, nỗi đau và một nỗi ám ảnh khôn nguôi. Nó là một giai điệu cổ xưa, chưa từng được cô nghe thấy trong bất kỳ bản thu nào, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, thôi thúc cô phải tìm đến. Mai quay người, bước nhanh về phía gian chính. Cô nghe thấy rõ ràng tiếng “cót két” của sàn gỗ, không phải do bước chân của cô, mà là từ phía trước, như thể có ai đó đang đi lại trong phòng khách. Khi Mai đến ngưỡng cửa gian chính, tiếng đàn im bặt. Căn phòng tối đen như mực, ánh đèn dầu của cô chỉ chiếu rọi được một góc nhỏ. Cô không còn nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ, không còn tiếng dế kêu, không còn tiếng lá tre xào xạc. Tất cả chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Bỗng nhiên, một tiếng "thịch" khô khốc vang lên từ phía bàn thờ tổ tiên. Cô đưa đèn dầu lên cao. Ánh sáng bập bùng chiếu rọi vào bàn thờ. Bức ảnh cụ bà vẫn ở đó, nhưng lần này, đôi mắt trong ảnh dường như không còn nhìn thẳng về phía cô nữa, mà hơi chếch xuống, như đang nhìn vào một vật gì đó dưới chân bàn thờ. Phía dưới, một chiếc mặt nạ gỗ cũ kỹ, được chạm khắc hình một khuôn mặt phụ nữ với đôi mắt nhắm nghiền, đã đổ xuống từ một giá đỡ vô hình, nằm chỏng chơ trên mặt đất. Mai nhớ rất rõ chiếc mặt nạ này được đặt ở một vị trí cao hơn, khuất sau lư hương. Nó không thể tự rơi xuống như vậy. Làn hơi lạnh đột ngột ập đến, quấn chặt lấy cô như một sợi dây thừng vô hình. Cô ngửi thấy mùi trầm hương đặc quánh, nhưng lần này, nó không còn thoang thoảng nữa, mà là mùi cháy sém, như thể một cây nhang lớn vừa bị đốt trụi trong chớp mắt. Trong màn khói mờ ảo, cô thấy rõ ràng một bóng đen lướt qua phía sau bức ảnh cụ bà, chỉ là một cái chớp mắt, một hình ảnh không rõ ràng, nhưng cô biết chắc chắn, đó không phải là một cái bóng do ánh đèn dầu tạo ra. Lạnh buốt, tê dại, cả cơ thể Mai cứng đờ.
Tiếng đàn tranh lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như thể người chơi đàn đang đứng ngay sau lưng cô. Nó không còn là khúc hát ru buồn bã nữa, mà là một giai điệu dữ dội, ma mị, đầy ai oán và căm phẫn, gõ vào từng sợi thần kinh của Mai. Một nỗi sợ hãi tột độ, nguyên thủy, bóp nghẹt lấy trái tim cô. Cô biết mình không còn đơn độc trong căn nhà này.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Đối mặt với tiếng đàn và bóng đen bằng cách từ từ quay lại, đối diện với thứ đang ở sau lưng mình.
An toàn
🔥
Chạy thật nhanh ra khỏi căn nhà, tìm kiếm sự giúp đỡ ở bất kỳ đâu trong màn đêm Thôn Trăng.
Táo bạo
✨
Cố gắng tìm hiểu nguồn gốc của tiếng đàn và bóng đen, có lẽ nó ẩn chứa một thông điệp hay bí mật nào đó.
Bất ngờ
6
Tiếng Động Giữa Sương
10,060 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mùi Hương Cũ Của Kẻ Lạ
8,272 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Nguyền Từ Thinh Lặng
12,049 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mùi Hương Từ Giếng Cạn
6,298 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Ru Trong Sương
7,664 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Ru Trong Sương
11,335 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Ru Từ Huyết Mạch
10,317 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Huyết Thệ
10,625 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khúc Ca Thức Tỉnh
8,920 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Thỉnh Cầu Từ Cố Nhân
10,616 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vòng Vây Của Cố Nhân
11,183 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mùi Nhựa Trầm Cổ
8,156 từ
🔒 Đăng nhập
18
Tiếng Gọi Từ Vực Thẳm
11,682 từ
🔒 Đăng nhập
19
Tiếng Gọi Từ Thâm Uyên
9,462 từ
🔒 Đăng nhập
20
Màn Sương Kêu Hồi Kết
10,583 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.