Cô là một nhạc sĩ thiên tài, nhưng lại bị mất khả năng nghe sau một tai nạn. Cuộc đời cô chìm trong sự im lặng và tuyệt vọng. Anh là một kỹ sư âm thanh, người đã nỗ lực tìm mọi cách để giúp cô nghe lại. Dù không thể nghe thấy giai điệu của thế giới, cô lại có thể cảm nhận được âm thanh của hạnh phúc thật sự qua sự kiên trì và tình yêu của anh. Liệu cô có thể một lần nữa hòa mình vào bản nhạc cuộc đời?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khi Im Lặng Cất Lời — Đọc thử miễn phí
Thế giới của Như Ý đã chết lặng từ hai năm trước, không một âm thanh, không một nốt nhạc, chỉ còn lại sự trống rỗng đến tận cùng. Sáng nay, ngay cả tiếng chuông báo thức cô đặt chế độ rung mạnh nhất cũng chỉ là một sự lay động vô nghĩa trên chiếc gối, như một lời nhắc nhở phũ phàng về bản án vĩnh viễn mà số phận đã phán quyết. Cô mở mắt, ánh sáng nhợt nhạt của buổi bình minh tháng 11 len lỏi qua ô cửa sổ kính lớn của căn hộ chung cư cao cấp ở Quận 1, hắt lên cây đàn piano grand màu đen bóng loáng giữa phòng khách. Những phím đàn trắng ngà ấy, từng là hơi thở của cô, giờ đây chỉ là một tượng đài câm lặng, một bằng chứng cho cuộc đời đã mất.
Như Ý đưa tay chạm nhẹ vào mặt gỗ lạnh lẽo của đàn, cảm nhận từng thớ vân mịn màng dưới đầu ngón tay. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ chiếc ghế bọc da cũ kỹ đặt cạnh, mùi của những buổi tập thâu đêm, của mồ hôi và cả những giọt nước mắt hạnh phúc, bất chợt ùa về. Cô nhắm mắt, cố hình dung lại âm thanh của một nốt Đô trưởng, một hợp âm rạng rỡ, nhưng chỉ có màn đêm đặc quánh trong tâm trí. Nỗi đau này, nó không còn giằng xé như những ngày đầu, mà âm ỉ, dai dẳng như một vết thương không thể lành, đôi khi lại hóa thành một cơn tê dại, khiến cô muốn buông xuôi tất cả. Cô đứng dậy, bước về phía ban công, gió sớm mơn man trên da thịt, se lạnh nhưng cũng mang theo mùi hơi ẩm của sương đêm và một chút bụi đường đặc trưng của Sài Gòn đang thức giấc. Từ trên cao, cô nhìn xuống thành phố vẫn còn đang ngái ngủ, những chiếc xe lướt đi im lìm như những con ma, đèn đường hắt bóng lên con đường nhựa ướt sũng sau trận mưa đêm qua. “Bình tĩnh đi Như Ý,” cô tự nhủ thầm trong đầu, “mày đã sống sót qua hai năm như thế này, mày sẽ sống sót được qua ngày hôm nay.”
Buổi sáng của Như Ý thường bắt đầu bằng một ly cà phê đen đá không đường, pha thật đặc, để cảm nhận vị đắng gắt xộc thẳng vào cuống họng, như một cú sốc điện giúp cô tỉnh táo. Cô ngồi bên quầy bar bếp, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại, đọc tin tức mà không cần nghe. Đôi khi, cô bắt gặp những bài báo về các buổi hòa nhạc lớn, về những tài năng âm nhạc mới nổi, và một vết cắt vô hình lại cứa vào trái tim. Cô không còn ghé thăm phòng thu nữa, nơi cô từng dành cả thanh xuân để tạo ra những bản nhạc, những giai điệu đi vào lòng người. Nơi đó, giờ đây, chắc hẳn đã có người khác lấp đầy khoảng trống của cô. Một ý nghĩ cay đắng lướt qua.
Tiếng chuông cửa rung bần bật, đủ mạnh để Như Ý cảm nhận được sự chấn động từ sàn nhà. Chắc chắn là Lan Anh, chỉ có cô bạn thân chí cốt ấy mới có thể phá tan bầu không khí tĩnh lặng của cô bằng một cách thô bạo như vậy. Như Ý khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Cô ra mở cửa, Lan Anh đã đứng sẵn đó với một túi đồ ăn sáng to tướng, mùi bánh mì nóng hổi và trà sữa thoang thoảng bay vào căn hộ. “Trời ơi Như Ý ơi, mày tưởng tao muốn chết đói ngoài này hay gì hả?” Lan Anh lầm bầm, tay huơ loạn xạ ra hiệu cho cô. “Tao nhấn chuông muốn bung cái cửa nhà mày ra luôn rồi đó.” Như Ý bật cười không thành tiếng, lùi lại cho Lan Anh vào. “Mày biết tao không nghe mà.” Như Ý gõ vào lòng bàn tay Lan Anh, một cử chỉ quen thuộc giữa họ. Lan Anh thở dài, đôi mắt nhìn bạn đầy xót xa. “Biết rồi, khổ lắm nói mãi. Nhưng mà… nhìn mày cứ ngồi lặng thinh như vậy, tao chịu không nổi.” Lan Anh đặt túi đồ ăn xuống bàn, lục lọi tìm chiếc bút và một cuốn sổ nhỏ. Đó là cách họ giao tiếp chủ yếu khi Lan Anh có quá nhiều điều muốn nói. Lan Anh viết nguệch ngoạc: “Mày có nhớ hôm nay là ngày gì không?” Như Ý nhíu mày, lắc đầu. “Mày thật sự quên rồi hả? Ngày mở cửa của trung tâm âm thanh công nghệ cao của Thiên Minh đó! Anh ta mời mày đến mà mày quên luôn?” Như Ý sững lại. Thiên Minh? Cái tên đó, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản nhạc im lặng của cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thiên Minh. Kỹ sư âm thanh thiên tài, người mà giới công nghệ gọi là “phù thủy của âm thanh”. Anh ta từng là đối thủ đáng gờm của cô trong một cuộc thi tài năng âm nhạc khi họ còn trẻ, nhưng theo một cách khác. Cô tạo ra giai điệu, anh ta tạo ra công nghệ để hoàn thiện giai điệu đó. Sau tai nạn của cô, anh ta là người duy nhất không bỏ cuộc, luôn tìm cách liên lạc, giới thiệu những công nghệ mới nhất về thính giác. Nhưng Như Ý luôn từ chối. Cô không muốn một chút hy vọng nào được nhen nhóm rồi lại bị dập tắt phũ phàng. “Tao không muốn đi đâu,” Như Ý gõ mạnh vào cuốn sổ của Lan Anh. “Mày biết rõ lý do mà.” Lan Anh nhăn mặt, ánh mắt kiên quyết. “Không được! Lần này mày phải đi. Anh ta đã dành ra cả mấy năm trời để nghiên cứu, để tạo ra cái trung tâm này. Nghe nói là có thiết bị mới nhất, có thể… có thể giúp mày cảm nhận được âm thanh đó. Chỉ là cảm nhận thôi cũng được mà Như Ý.” Ngón tay Lan Anh run nhẹ khi viết, như thể đang đặt hết hy vọng vào những con chữ đó. Như Ý cúi đầu, nhìn vào ly cà phê đã nguội lạnh. Một làn gió nhẹ từ ban công lùa vào, mang theo mùi phở thoang thoảng từ quán ăn dưới hẻm, khiến cô cảm thấy một sự cô đơn khó tả. Cô thở dài, cảm nhận vị đắng của cà phê còn đọng trên môi, trộn lẫn với vị mặn của một giọt nước mắt vô tình rơi xuống.
Như Ý không thể từ chối Lan Anh được. Lan Anh đã ở bên cô qua những ngày tháng tăm tối nhất, chứng kiến cô vật vã với sự im lặng, với nỗi tuyệt vọng. Cô bạn thân đã khóc cùng cô, cười cùng cô, và đôi khi, còn đánh nhau với cô để kéo cô ra khỏi vực thẳm. Như Ý gật đầu, một cái gật đầu miễn cưỡng. Lan Anh reo lên vui sướng, ôm chầm lấy cô bạn. “Được rồi! Vậy là quyết định thế nhé! Tao sẽ đưa mày đi. Chuẩn bị tinh thần đón nhận những điều bất ngờ đi, bà ơi!” Lan Anh vừa nói vừa huơ tay múa chân, miệng lảm nhảm những điều mà Như Ý chỉ có thể đoán mò qua khẩu hình. Như Ý khẽ lắc đầu. Bất ngờ? Với cô, điều bất ngờ duy nhất có thể xảy ra là một ngày nào đó, cô lại có thể nghe thấy tiếng chim hót, tiếng mưa rơi, hay tiếng đàn piano thân thuộc. Nhưng đó là một điều bất khả thi, cô biết rõ.
Trung tâm âm thanh của Thiên Minh nằm trong một tòa nhà kính cao chót vót ở Quận 3, khác hẳn với vẻ cổ điển của phòng thu cũ của cô. Bước vào sảnh chính, Như Ý cảm nhận được một luồng không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa thổi vào, mang theo mùi kim loại mới và một chút hương hoa nhài nhẹ nhàng từ lọ hoa lớn đặt ở góc. Cô nhìn quanh, mọi thứ đều sáng choang, hiện đại, với những màn hình LED khổng lồ trình chiếu hình ảnh những dải sóng âm rực rỡ. Tuy không thể nghe, cô vẫn cảm nhận được sự sôi động, bận rộn qua ánh mắt của những người đang đi lại, qua những cử chỉ nhanh nhẹn, dứt khoát của họ.
Lan Anh nắm chặt tay Như Ý, kéo cô đi về phía thang máy. “Đông quá trời luôn Như Ý ơi,” Lan Anh lẩm bẩm, “chắc ai cũng tò mò về công trình của Thiên Minh.” Như Ý gật đầu, ánh mắt lướt qua đám đông. Bỗng nhiên, cô cảm nhận được một ánh nhìn sắc bén, thẳng tắp hướng về phía mình. Cô ngẩng đầu, đôi mắt chạm phải một đôi mắt khác, sâu thẳm như hồ nước đen không đáy. Thiên Minh. Anh ta đứng cách đó không xa, giữa một nhóm người mặc vest đen lịch lãm, dáng người cao ráo, vững chãi, toát lên một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Khóe môi anh ta khẽ cong lên một chút, chỉ 2 milimet, nhưng đủ để Như Ý nhận ra đó là một nụ cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều điều. Tim Như Ý thắt lại một cái, như ai vắt khô nó ra. Cô giật mình, vội vàng quay mặt đi, giấu bàn tay đang run nhẹ sau lưng. Cô không muốn anh ta thấy sự yếu đuối của mình. Cô không muốn anh ta thấy cô vẫn còn bị ám ảnh bởi những gì đã mất.
Lan Anh kéo cô vào thang máy, và trong khoảnh khắc cánh cửa kính khép lại, Như Ý vẫn cảm nhận được ánh mắt của Thiên Minh như đang xuyên thấu qua lớp kính, ghim chặt vào cô. Ánh đèn neon trong thang máy phản chiếu lên gương mặt cô, khiến cô trông càng thêm xanh xao. “Thiên Minh đó!” Lan Anh phấn khích viết vào cuốn sổ. “Anh ta đang nhìn mày đó Như Ý! Trời ơi, đẹp trai gì đâu mà đẹp trai dữ thần vậy nè!” Như Ý không đáp, cô chỉ nhìn chằm chằm vào những con số đang nhảy múa trên bảng điện tử. Mùi nước hoa nam tính mạnh mẽ của ai đó trong thang máy khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô nhớ lại mùi đàn hương trên áo vest của Thiên Minh ngày trước, mùi của sự kiên định và một chút bí ẩn.
Họ đến tầng 30, nơi có một phòng thí nghiệm lớn, tràn ngập các thiết bị âm thanh tối tân. Phòng họp kính trong suốt, nhìn thẳng xuống thành phố Sài Gòn nhộn nhịp. Như Ý bước vào, cảm nhận nền sàn đá hoa cương lạnh lẽo dưới đế giày. Cô liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm Thiên Minh, và thấy anh ta đang đứng giữa phòng, nói chuyện với một nhóm phóng viên. Anh ta dùng ngôn ngữ ký hiệu một cách trôi chảy, điêu luyện, vừa nói vừa giải thích về các thiết bị bằng một nụ cười chuyên nghiệp. Như Ý sững sờ. Cô không biết anh ta lại học ngôn ngữ ký hiệu. Anh ta học vì cô sao? Một tia hy vọng nhỏ bé chợt lóe lên trong lòng cô, rồi nhanh chóng bị chính cô dập tắt. Đừng ảo tưởng Như Ý. Anh ta là một kỹ sư âm thanh, học ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp với người khiếm thính là điều bình thường.
Sau buổi giới thiệu, Thiên Minh tiến về phía Như Ý. Bước chân anh ta dứt khoát, tiếng giày da gõ trên sàn đá hoa cương, dù Như Ý không nghe được, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự vững chãi của từng bước đi. Anh ta dừng lại trước mặt cô, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, không một chút né tránh. “Chào Như Ý,” anh ta khẽ nói, khẩu hình môi rõ ràng, chậm rãi. Anh ta còn dùng cả ngôn ngữ ký hiệu. Như Ý thấy đầu ngón tay mình run nhẹ. Cô giấu tay sau lưng, rồi khẽ gật đầu đáp lại. “Chào anh.” Lan Anh đứng cạnh, ánh mắt lấp lánh như đang xem một bộ phim tình cảm. “Anh Thiên Minh, đây là Như Ý, bạn thân em,” Lan Anh viết vội vào sổ. “Em đã nói chuyện với cô ấy rất nhiều về anh.” Thiên Minh khẽ cười, nụ cười lần này ấm áp hơn, làm tan đi vẻ lạnh lùng thường thấy. Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay Như Ý, rồi rụt lại ngay lập tức. Một cái chạm nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để khiến da thịt Như Ý nóng ran.
“Tôi rất vui khi cô đến,” Thiên Minh nói, rồi anh ta dùng ngôn ngữ ký hiệu chậm rãi. “Tôi biết cô đã từ chối rất nhiều lời mời của tôi trước đây.” Như Ý nhìn vào đôi mắt anh, không nói gì. Cô cảm nhận được một dòng điện chạy qua từ đầu ngón tay anh, một sự kết nối mà cô đã cố gắng chối bỏ suốt hai năm qua. Cô muốn nói gì đó. Muốn giải thích. Muốn xin lỗi. Nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối đá, không thể thốt nên lời. Lan Anh thấy không khí có vẻ căng thẳng, vội vàng chen vào: “Anh Thiên Minh, anh có thể giới thiệu cho Như Ý những thiết bị mới nhất của anh không? Cô ấy rất tò mò đó!” Thiên Minh gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Như Ý. “Tất nhiên rồi. Mời cô đi theo tôi.” Anh ta quay người, đi về phía một căn phòng nhỏ hơn nằm sâu bên trong. Như Ý do dự. Trái tim cô đập thình thịch, một nhịp đập hỗn loạn mà cô chưa từng cảm nhận được kể từ tai nạn.
Trong căn phòng nhỏ, mùi linh kiện điện tử mới và một chút hương bạc hà thoang thoảng từ lọ khuếch tán đặt trên bàn làm việc. Thiên Minh chỉ vào một chiếc tai nghe nhỏ gọn, màu bạc lấp lánh đặt trên lớp vải nhung đen. “Đây là thiết bị mới nhất của chúng tôi,” anh ta giải thích bằng ngôn ngữ ký hiệu và khẩu hình, đôi mắt đầy vẻ đam mê. “Nó không phải là một thiết bị trợ thính thông thường. Nó là một bộ cảm biến sóng âm, có thể chuyển đổi tần số âm thanh thành rung động điện từ, truyền trực tiếp vào xương thái dương. Nó không giúp cô nghe được, nhưng cô có thể cảm nhận được âm thanh.” Như Ý nhìn chằm chằm vào chiếc tai nghe, đôi mắt cô dao động mãnh liệt. Cảm nhận được âm thanh? Ý nghĩ đó vừa xa vời, vừa thực tế đến đáng sợ. Cô đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào kim loại lạnh lẽo của thiết bị.
“Chúng tôi đã thử nghiệm rất nhiều,” Thiên Minh tiếp tục, giọng nói anh ta trầm ấm, dù cô không nghe được, nhưng cô cảm nhận được sự chân thành qua biểu cảm và ánh mắt. “Ban đầu, nó chỉ là những rung động hỗn loạn. Nhưng theo thời gian, não bộ sẽ học cách phân tích các tín hiệu này. Cô có thể cảm nhận được nhịp điệu, cường độ, và thậm chí là sắc thái của âm thanh.” Anh ta nhìn cô, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can cô. “Cô Như Ý, tôi biết cô đã từ bỏ hy vọng. Nhưng xin cô, hãy cho bản thân một cơ hội nữa. Một cơ hội để cảm nhận lại thế giới của cô.” Một câu nói, và Như Ý cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng. Cô muốn chạy trốn, muốn thoát khỏi ánh mắt đầy hy vọng đó, ánh mắt đang cố gắng kéo cô ra khỏi vỏ bọc an toàn của sự im lặng. Cô sợ. Sợ hy vọng, sợ thất vọng, sợ phải đối mặt với một lần nữa, sự thật tàn nhẫn rằng cô không thể nghe. Đầu ngón tay cô siết chặt vào nhau, cô cắn chặt môi, cảm nhận vị kim loại của máu.
“Thử một chút nhé?” Thiên Minh hỏi, giọng nói anh ta nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu nỗi sợ hãi trong cô. Anh ta cầm chiếc tai nghe lên, cẩn thận như đang nâng niu một báu vật. “Chỉ một phút thôi. Để cô cảm nhận được điều gì đó khác biệt.” Như Ý nhìn chiếc tai nghe, rồi nhìn Thiên Minh. Ánh đèn vàng hắt lên gò má anh, tạo ra những mảng sáng tối trên khuôn mặt cương nghị. Anh ta không ép buộc, nhưng ánh mắt anh ta lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bạc hà từ lọ khuếch tán xộc vào mũi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Một phút. Chỉ một phút thôi. Cô có mất gì đâu? Cô đã mất tất cả rồi mà. Cô gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé, gần như không thể nhận ra. Thiên Minh khẽ mỉm cười, nụ cười lần này rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến cô bất giác cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Anh ta tiến lại gần, cầm chiếc tai nghe đặt nhẹ lên vùng xương thái dương của cô, ngón tay anh ta vô tình chạm vào tóc cô, một sợi tóc mềm mại vướng vào khóe môi anh. Và đúng lúc đó, một tiếng động đột ngột vang lên từ bên ngoài, tiếng còi xe cấp cứu chói tai xuyên qua lớp kính cách âm, vọng vào căn phòng với cường độ dữ dội, khiến cả căn phòng rung lên bần bật. Như Ý giật mình, mắt mở to, cảm nhận một luồng rung động mạnh mẽ đột ngột truyền thẳng vào thái dương, một thứ cảm giác chưa từng có, vừa chói tai, vừa đau đớn, vừa… kinh hoàng.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Rút lui: Lùi lại, đẩy nhẹ tay anh, lắc đầu từ chối tiếp tục.
An toàn
🔥
Tin tưởng: Mặc kệ sự sợ hãi, giữ nguyên vị trí, nhắm mắt lại.
Táo bạo
✨
Hoảng loạn
Bất ngờ
6
Nhịp Đập Vọng Về
9,571 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dư Âm Của Hạnh Phúc
7,332 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Hiệu Từ Anh
11,979 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Gọi Từ Bóng Đêm
12,077 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dư Âm Của Tình Yêu
8,412 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Thì Thầm Của Quá Khứ
11,484 từ
🔒 Đăng nhập
12
Nốt Nhạc Đứt Gãy
9,407 từ
🔒 Đăng nhập
13
Phần 13
7,988 từ
🔒 Đăng nhập
14
Tiếng Vọng Từ Ký Ức
9,057 từ
🔒 Đăng nhập
15
Âm Thanh Của Hạnh Phúc Thật
6,407 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Rạn Của Sự Thật
12,080 từ
🔒 Đăng nhập
17
Nốt Nhạc Vỡ Tan
11,838 từ
🔒 Đăng nhập
18
Giữa Giông Bão Âm Thanh
7,432 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giữa Im Lặng Vỡ Tan
13,482 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khúc Ca Của Hồi Ức
10,525 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?