Cô là nhân viên văn phòng bình thường, mỗi sáng đều gặp một anh chàng hàng xóm lịch lãm, dễ mến. Cô thích trò chuyện với anh về những điều vụn vặt trong cuộc sống. Cho đến một ngày, cô bước vào buổi họp quan trọng của công ty và nhận ra "anh chàng hàng xóm" kia chính là vị sếp tổng mới, quyền lực và bí ẩn. Từ đó, mối quan hệ giữa họ trở nên phức tạp hơn, đầy những tình huống dở khóc dở cười và những rung động bất ngờ.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ánh Mắt Đầu Tiên — Đọc thử miễn phí
Cửa thang máy mở ra, và Như Ý biết, cuộc đời cô vừa lật sang một trang mới, nhưng không phải theo cách cô hằng mơ ước. Sáng nay, mùi cà phê sữa đá đậm đặc từ quán quen dưới sảnh chung cư vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về sự bình yên giả tạo của vài phút trước. Cô đã thấy anh, Tống Lâm, người đàn ông bí ẩn sống ở tầng trên, đang đứng đợi thang máy. Ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa kính, hắt lên mái tóc đen nhánh và đường xương quai hàm sắc sảo của anh, khiến đôi mắt anh lấp lánh như có tia sáng ẩn hiện. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng tinh tươm như mọi khi, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ người anh dịu dàng xoa dịu mọi giác quan đang ngủ gật của cô. "Chào buổi sáng, Như Ý," giọng anh trầm ấm, mang theo sự thân mật đã hình thành từ những lần chạm mặt ngẫu nhiên, từ những câu chuyện phiếm về tắc đường, về thời tiết, thậm chí là về bộ phim kinh dị mới ra rạp mà cả hai đều "lỡ" xem. Cô mỉm cười, đôi môi còn phảng phất vị ngọt của viên kẹo bạc hà, cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một chút bối rối quen thuộc mỗi khi anh xuất hiện. "Chào anh, Tống Lâm. Lại đi làm sớm thế ạ?" Một câu hỏi vô vị, nhưng là cách cô níu giữ khoảnh khắc này, kéo dài thêm chút nữa sự gần gũi vô hại. Anh chỉ khẽ gật đầu, khóe môi cong lên hai milimet, tạo thành một nụ cười nửa vời, đủ để khiến trái tim cô khẽ đập lỗi nhịp. Ngón tay cô siết chặt quai túi xách, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
Khoảnh khắc đó, cô thầm nghĩ, nếu cuộc sống chỉ có những buổi sáng bình yên như thế này, gặp gỡ anh trên hành lang chung cư, cùng đi chung một chuyến thang máy, cô sẽ chẳng mong ước gì hơn. Mùi hương của anh, sự trầm tĩnh của anh, và cái cách anh lắng nghe những câu chuyện vớ vẩn của cô về công việc hay mấy chuyện trên mạng xã hội, tất cả đều tạo nên một góc nhỏ ấm áp trong cuộc sống bận rộn. Hôm nay, anh lại cầm theo một tờ báo giấy, tờ báo cô vẫn thường thấy anh đọc lướt qua mỗi sáng. Anh không bao giờ dùng điện thoại để đọc tin tức, điều đó khiến anh trở nên khác biệt, như một người đến từ thời đại cũ, nhưng lại mang một vẻ quyến rũ khó cưỡng của người thành công và có gu. Cô lén nhìn anh, ánh mắt lướt qua vai anh, rồi nhìn xuống đôi giày da đen bóng, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Thang máy dừng lại ở tầng trệt. Cánh cửa trượt mở nhẹ nhàng. Một làn gió thoảng mang theo mùi khói xe và hơi ẩm từ mặt đường sau cơn mưa đêm xộc vào, đánh thức cô khỏi những suy nghĩ mông lung. Anh bước ra trước, vẫn phong thái điềm đạm ấy, và quay đầu lại, khẽ nháy mắt với cô, một hành động bất ngờ mà cô chưa từng thấy trước đây. "Hẹn gặp lại, Như Ý." Giọng anh như một lời thì thầm, ấm áp mà bí ẩn. Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, cảm giác vừa hụt hẫng vừa xao xuyến. Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục bông mềm. Chỉ có thể gật đầu, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần giữa dòng người hối hả.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Đến công ty, Như Ý vẫn còn ngẩn ngơ. Mùi nước hoa hồng nhạt từ lọ xịt phòng trong thang máy công ty cũng không thể át đi mùi đàn hương còn vương vất trong tâm trí cô. "Trời ơi Như Ý ơi, mày mơ mộng cái gì mà mặt mày cứ đần ra thế kia?" Thanh Trúc, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp ngồi đối diện, vỗ mạnh vào vai cô, khiến cô giật mình. "Sếp gọi lên họp gấp rồi kìa, còn ngồi đó mà ngắm giai." Giọng Thanh Trúc lanh lảnh, mang theo chút tiếng lóng quen thuộc của dân Sài Gòn, khiến cô bật cười. "Ngắm giai nào? Mày lại nói bậy bạ gì vậy?" Như Ý giả vờ trách móc, nhưng khóe môi không thể ngừng cong lên. "Thôi đi bà, cái mặt bà còn ghi rõ 'Tống Lâm' kìa." Thanh Trúc nheo mắt trêu chọc, tay vẫn gõ lạch cạch trên bàn phím. Tiếng gõ phím của Thanh Trúc, tiếng điều hòa rè rè và tiếng nói chuyện rì rầm của các đồng nghiệp hòa vào nhau, tạo thành bản giao hưởng quen thuộc của một buổi sáng văn phòng. Như Ý hít một hơi thật sâu, mùi giấy in mới và mực bút bi lan tỏa trong không khí, cố gắng xua đi hình bóng của anh chàng hàng xóm. "Có chuyện gì mà họp gấp thế?" cô hỏi, cố gắng chuyển chủ đề. "Nghe đồn là sếp tổng mới về đó mày. Một trong những 'cá mập' của giới tài chính, mua lại cổ phần công ty mình, rồi bây giờ về nắm quyền trực tiếp luôn." Thanh Trúc hạ giọng thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự tò mò và một chút sợ hãi. "Nghe nói khó tính cực kỳ, không ai dám ho he gì đâu."
Tim Như Ý đập thình thịch. Sếp tổng mới? Cô đã nghe phong phanh về chuyện này từ vài tuần trước, nhưng không nghĩ nó lại đến nhanh như vậy. Cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng dâng lên trong lòng. Cô lướt ngón tay lên mặt bàn gỗ sồi lạnh lẽo, cảm nhận từng đường vân thô ráp. Một sếp tổng khó tính thì có khác gì địa ngục trần gian? Mùi cà phê đắng đã tan hết trên đầu lưỡi, thay vào đó là vị chát của sự lo âu. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA khó nhằn nhất, mày sống sót được qua bữa họp này." Cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Nhưng dường như có một linh cảm chẳng lành đang luẩn quẩn trong tâm trí cô, một cảm giác bất an mơ hồ như những đám mây đen kéo đến trước cơn bão. Cô đứng dậy, sửa sang lại chiếc áo sơ mi màu kem, cảm thấy lớp vải mỏng dính vào người vì chút mồ hôi lạnh. Tiếng giày cao gót của cô gõ lách cách trên sàn đá hoa, nghe rõ mồn một trong hành lang vắng vẻ dẫn đến phòng họp. Từ xa, cô đã thấy cánh cửa phòng họp bằng kính mờ đang hé mở, và bên trong, những bóng người lờ mờ đang an tọa. Hơi thở cô khẽ gấp gáp, tự nhủ phải tỏ ra chuyên nghiệp và tự tin nhất có thể. Dù sao, đây cũng là cơ hội để cô thể hiện bản thân, để cho vị sếp tổng mới thấy được năng lực của mình.
Như Ý đẩy nhẹ cánh cửa, mùi điều hòa lạnh toát cùng mùi nước hoa nam tính nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô. Phòng họp yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng bút viết sột soạt trên giấy và tiếng húng hắng của vài người. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa, quay lưng về phía cửa. Anh ta có một vóc dáng cao lớn, vai rộng, mặc một bộ vest đen lịch lãm, trông vô cùng uy nghiêm. Cô cố gắng lướt tìm một chỗ trống ở cuối bàn, tránh gây sự chú ý. "Mời vào, cô Như Ý." Giọng nói trầm thấp, vang vọng khắp căn phòng, khiến từng tế bào trong cơ thể cô như đông cứng lại. Giọng nói này... quá quen thuộc. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hoài nghi và sợ hãi. Người đàn ông từ từ quay chiếc ghế xoay lại. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao, lên sống mũi thẳng tắp và đôi môi mỏng. Và rồi, đôi mắt ấy... đôi mắt đen sâu thẳm, sắc lạnh mà cô đã từng thấy lấp lánh dưới ánh nắng sớm nay, giờ đây nhìn thẳng vào cô, không một chút biểu cảm.
Cả thế giới của Như Ý như chao đảo, đổ sập. Tim cô ngừng đập một nhịp, rồi đập điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi đàn hương vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn là sự ấm áp mà là một thứ áp lực vô hình, đè nặng lên lồng ngực cô. Cô cảm nhận được vị mặn chát của nước mắt sắp trào ra, nhưng cô nuốt ngược vào trong, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Không, không thể nào. Đây không phải là Tống Lâm, anh chàng hàng xóm thân thiện mỗi sáng, người từng cười hiền với cô khi cô làm đổ cà phê vào áo. Đây là Tống Lâm, nhưng lại là một Tống Lâm hoàn toàn xa lạ, đầy quyền lực và lạnh lùng, như một vị thần vừa giáng thế. Anh không cười, không nháy mắt, chỉ nhìn cô chằm chằm, đôi mắt anh tối hơn trong bóng đêm của sự thật vừa được phơi bày. "Cô Như Ý," anh lặp lại, giọng nói giờ đây không còn sự thân mật mà thay vào đó là sự lạnh lùng, xa cách, từng lời nói như một nhát dao găm vào trái tim cô. "Cô có vẻ bất ngờ khi thấy tôi ở đây?" Một nụ cười mỉm hiện lên trên môi anh, nhưng đôi mắt anh không cười, và nụ cười đó sắc lạnh như băng. Cả căn phòng như nín thở. Mọi ánh mắt giờ đây đều đổ dồn về phía cô, và cô cảm thấy mình như một con cá nhỏ đang mắc cạn, bị phơi bày dưới ánh mặt trời. Đầu óc cô quay cuồng. Cô muốn bỏ chạy, muốn hét lên, muốn làm bất cứ điều gì để thoát khỏi ánh mắt đó, khỏi sự thật nghiệt ngã này. Nhưng cô không thể. Chân cô như bị đóng đinh xuống sàn.
"Chào buổi sáng, cô Như Ý," anh lại nói, nhưng lần này với một sự nhấn nhá khác lạ, đầy ẩn ý. Như thể anh đang chơi đùa với nỗi sợ hãi của cô, tận hưởng sự bối rối của cô. Anh ta biết. Anh ta biết cô đang hoảng loạn. Anh ta biết cô đã nhìn anh ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ và có phần say mê mỗi buổi sáng. Điều đó khiến cô cảm thấy vừa xấu hổ, vừa tức giận, vừa tủi thân. Cô muốn bật khóc, muốn biến mất khỏi nơi này. Mùi nước hoa nam tính nồng nặc trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt, khó thở. Ngón tay cô siết chặt đến mức móng tay ghim vào lòng bàn tay, đau nhói. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập, tiếng máu chảy rần rật trong tai, át đi mọi âm thanh khác xung quanh. "Mời cô ngồi." Anh ra hiệu bằng một cái vẫy tay nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ. Cô như một con rối, từ từ lê bước đến chiếc ghế trống gần nhất. Mắt cô vẫn dán chặt vào anh, cố gắng tìm kiếm một chút quen thuộc, một chút ấm áp từ anh chàng hàng xóm mà cô từng ngưỡng mộ. Nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là một bức tường băng giá, một ánh mắt thâm sâu không thể đọc vị. Anh ta không phải Tống Lâm của buổi sáng. Anh ta là Tống Lâm của một thế giới khác, một thế giới mà cô, một nhân viên văn phòng bình thường, không bao giờ thuộc về.
Cả buổi họp trôi qua trong mơ hồ. Giọng anh ta, tiếng gõ bút của anh ta, ánh mắt anh ta lướt qua cô mỗi khi cô lỡ ngẩng đầu lên, tất cả đều như những mũi kim châm vào thần kinh cô. Cô không nhớ mình đã nghe được những gì, chỉ biết rằng những lời anh ta nói đều rất sắc bén, rất dứt khoát, thể hiện một quyền lực tuyệt đối. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán cà phê rooftop mà cô từng mơ được hẹn hò với anh ta, giờ đây chỉ còn là một giấc mộng xa vời. Cô chỉ biết gật đầu, cố gắng ghi chép vài ba câu chữ vô nghĩa vào cuốn sổ tay. Khi cuộc họp kết thúc, cô là người đầu tiên bật dậy, vội vã cúi chào và bước ra khỏi phòng, không dám quay đầu nhìn lại. Cô cảm thấy một làn gió mát lạnh từ cửa sổ xe ô tô ngoài kia đang gọi mời, muốn cuốn trôi tất cả sự thật phũ phàng này đi. Khi cô vừa thở phào nhẹ nhõm, vội vã đi qua hành lang, một giọng nói trầm thấp lại vang lên từ phía sau, khiến cô đứng khựng lại như trời trồng. "Cô Như Ý." Lần này, giọng anh không còn sự lạnh lùng của sếp tổng, mà là một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự quen thuộc và một điều gì đó... đen tối hơn. Cô quay đầu lại, và thấy anh đang đứng đó, dựa lưng vào khung cửa phòng họp, ánh mắt nhìn cô đầy dò xét, như thể đang nhìn thấu tâm can cô. Mùi đàn hương lại một lần nữa bao trùm lấy cô, nhưng lần này nó khiến cô muốn lùi lại, muốn chạy trốn. Anh bước một bước chậm rãi về phía cô, và cô cảm thấy từng sợi tóc trên gáy mình dựng đứng lên. "Chúng ta cần nói chuyện."
CHOICES
1. Lùi lại, nói "Tôi không có gì để nói với sếp." 🛡️
2. Đứng yên, nhìn thẳng vào anh, hỏi "Nói chuyện gì?" 🔥
3. Quay lưng bỏ đi, giả vờ như không nghe thấy anh. ✨