Cơn mưa chiều tầm tã đổ xuống đường nhựa đen bóng, hắt vào khung cửa sổ lấm lem. Trong căn phòng chật chội mùi ẩm mốc và giấy cũ, An nhíu mày nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Cô đang chỉnh sửa bộ ảnh kỷ yếu cho lớp chuyên Văn. Từng khuôn mặt tuổi mười tám rạng rỡ hiện lên, thanh thoát dưới ánh đèn studio. Mọi thứ thật bình thường. Bình yên đến nao lòng. Trừ một tấm ảnh.
Đó là ảnh tập thể. An đã chụp hàng trăm bức tương tự, nhưng bức này… Cô phóng to. Từng gương mặt bạn bè hiện rõ mồn một. Cô gái ngồi bàn đầu, tóc dài ngang vai, nở nụ cười duyên dáng. Cậu bạn phía sau, mắt đeo kính, tay gãi đầu ngượng nghịu. An lướt qua từng người, kiểm tra ánh sáng, màu sắc. Bỗng, ngón tay cô khựng lại.
Trong bức ảnh chụp tập thể đó, An thấy mình. Cô ngồi ở hàng thứ ba, giữa hai đứa bạn thân. Ánh đèn flash hắt vào, khiến mọi thứ sáng bừng. Mái tóc đen nhánh của cô lòa xòa, nụ cười tươi rói. Mọi thứ đều đúng. Bình thường. Thế nhưng, có một chi tiết nhỏ, rất nhỏ, khiến An rùng mình. Đôi mắt của cô trong ảnh. Chúng không phản chiếu ánh đèn flash. Không có màu nâu trầm quen thuộc. Chúng rực sáng. Một đốm lửa vàng cam li ti, lập lòe trong bóng tối của con ngươi. Giống hệt hai đốm lửa đang cháy âm ỉ.
An dụi mắt, nhìn lại. Có lẽ do lỗi ánh sáng? Hay màn hình máy tính có vấn đề? Cô vội vàng mở bức ảnh gốc, chưa chỉnh sửa. Đốm lửa ấy vẫn còn đó. Nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn sáng rực. Ánh sáng vàng cam ấy, như thể có một nguồn nhiệt ẩn sâu bên trong. An thử phóng to thật kỹ đôi mắt của những người khác. Tất cả đều bình thường. Đều là những con ngươi đen láy, có chút ánh sáng phản chiếu từ đèn flash. Chỉ có đôi mắt của cô. Cô lùi lại, nhìn tổng thể bức ảnh. Hai đốm lửa vàng cam ấy, lấp lánh như hai vì sao nhỏ trong đêm tối của bức ảnh.
Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi nước trong nhà vệ sinh. Lạch. Tách. Lạch. Tách. An nghe rõ mồn một. Nó đều đặn, như nhịp đập của một trái tim đơn độc trong căn phòng im ắng. Ngoài kia, tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa.
Bỗng, tiếng lạch tách dừng hẳn.
Sự im lặng bao trùm lấy An. Một sự im lặng nặng nề, khác hẳn với sự tĩnh lặng bình thường. Tiếng quạt trần vẫn quay đều, nhưng cô không còn nghe thấy tiếng cánh quạt vù vù nữa. Tiếng xe cộ ngoài đường cũng biến mất. Mọi âm thanh như bị hút vào một hố đen vô hình. An nuốt khan. Cô cảm thấy một làn hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dù căn phòng vẫn ấm áp. Đầu óc cô quay cuồng. Cô thử lay chuột, nhưng con trỏ vẫn đứng im. Màn hình máy tính đột nhiên tối sầm, chỉ còn hiện lên duy nhất bức ảnh tập thể. Và đôi mắt của An, rực cháy hai đốm lửa vàng cam, nhìn thẳng vào cô, xuyên qua màn hình.
