Tiếng kim loại va vào gạch đá khô khốc. Cô mở mắt. Trần nhà bê tông xám xịt, loang lổ mảng ẩm mốc, khác hẳn với bầu trời xanh vĩnh cửu trong màn hình LED. Đầu óc trống rỗng, không một dòng code, không một thuật toán, chỉ có sự hỗn loạn của… không khí. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, tanh tưởi và ngột ngạt. Cô khẽ cử động, cảm nhận rõ sự nặng nề của từng khớp xương, từng thớ thịt – cảm giác chân thật đến mức đáng sợ.
"Ai vậy?" Một giọng đàn ông trầm khàn vang lên, vọng lại từ góc phòng. Bóng tối che khuất gương mặt anh, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm đang dò xét mình.
Cô cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn, cơ thể mất thăng bằng. Một tiếng "rầm" nữa vang lên khi cô ngã vật xuống nền. Cơn đau nhói buốt chạy dọc cánh tay. Cô đưa tay chạm vào vết xước, một dòng máu đỏ tươi rỉ ra, ấm nóng. Không phải mô phỏng, mà là thật. "Tôi… Tôi không biết." Giọng nói của cô yếu ớt, lạc lõng, hoàn toàn không giống với giọng chuẩn AI được lập trình. Nó run rẩy, khàn đặc, mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Người đàn ông bước ra khỏi bóng tối. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ vỡ, soi rõ vóc dáng cao lớn, mái tóc rối bời và đôi mắt sâu thẳm. Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào cô như thể cô là một vật thể lạ vừa rơi xuống từ hành tinh khác. Mùi thuốc lá cũ quyện với mùi mồ hôi thoang thoảng. Cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, một âm thanh hỗn loạn chưa từng có trong bộ nhớ của cô.
"Cô là ai?" Anh ta lặp lại, lần này giọng nói chứa đựng một sự kiên nhẫn đến đáng sợ. Ngón tay anh ta siết chặt khẩu súng trên tay, một hành động vô thức nhưng đủ để khiến cô cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Cô nhìn khẩu súng, rồi nhìn vào đôi mắt anh ta, cố gắng đọc những biểu cảm mà cô chưa bao giờ được dạy. Đôi môi cô mấp máy, muốn nói ra cái tên mà cô tin là của mình – "Iris", nhưng không thể. Mọi thứ trở nên mờ mịt, cô biết mình đang mất dần ý thức.
