Dưới ánh trăng lộng lẫy nhưng mục ruỗng của hào môn, cuộc
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Dưới Vỏ Bọc Hào Hoa — Đọc thử miễn phí
Một mảnh thủy tinh vỡ sắc lạnh trong lòng bàn tay, Như Ý siết chặt, cảm giác nhói buốt xuyên qua lớp vải ren mỏng của chiếc găng tay trắng muốt. Nụ cười trên môi cô đông cứng lại, như một khối băng vô tri. Cổ họng khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của một lời hứa mà cô chưa bao giờ muốn trao. Ánh đèn pha lê rực rỡ từ trên cao hắt xuống, phản chiếu lung linh trên hàng trăm khuôn mặt xa lạ, những tiếng cười nói chúc tụng vỡ òa như pháo hoa, nhưng tất cả đều là giả dối, như chính cái hôn lễ đính ước này. Cô nhìn xuống chiếc nhẫn kim cương to bản đang lấp lánh trên ngón áp út, tự hỏi, liệu có phải đây là thứ còng tay mới, hay chỉ là một chiếc bẫy lộng lẫy được giăng ra giữa tầng không của Sài Gòn hoa lệ? Mùi nước hoa đắt tiền, tiếng nhạc giao hưởng du dương, cùng với cái oi nồng đặc trưng của một đêm tháng Tư, tất cả xoắn xuýt lấy nhau, bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị xiềng xích, và trái tim như ai đó đang vắt khô từng giọt cảm xúc.
Một bóng hình cao lớn lướt qua tầm mắt, khiến không khí quanh cô đột ngột cô đặc. Minh Khang. Anh ta vừa bước vào, và ngay lập tức, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cửa. Tiếng xì xào to hơn một chút, rồi lại chìm xuống, nhường chỗ cho sự uy quyền không lời mà anh ta mang theo. Cô dõi theo từng bước chân anh, giày da đen bóng loáng gõ nhịp trên sàn đá cẩm thạch, mỗi tiếng vang vọng như một nhát búa đóng vào lồng ngực cô. Hàng mi dài của anh rũ xuống, che đi đôi mắt sâu thẳm, nhưng cô biết, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh ấy là một dòng xoáy lạnh lùng mà không ai có thể chạm tới. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ bộ vest bespoke anh mặc, đột nhiên len lỏi vào khứu giác cô, mang theo sự tĩnh lặng đầy đe dọa. Anh không nói một lời, chỉ liếc mắt qua đám đông, rồi dừng lại ở cô, ánh nhìn tựa hồ xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc mà cô đã dày công xây đắp.
Minh Khang tiến về phía cô, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Cô cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình hạ xuống vài độ, những tiếng nói xung quanh bỗng trở nên xa xăm. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cố gắng giấu chúng sau tấm váy cưới ren trắng muốt. Ánh đèn chùm phản chiếu trên gò má cao của anh, tạo ra những mảng sáng tối sắc nét, khiến gương mặt anh càng thêm bí ẩn, khó lường. Anh đứng trước mặt cô, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh như băng từ anh phả ra. "Cô có ổn không?" Anh hỏi, giọng nói trầm thấp, đều đều, như tiếng vọng từ một hang động sâu thẳm. Nhưng ánh mắt anh lại lướt qua, không hề dừng lại trên cô, như thể anh đang nhìn xuyên qua cô, thấy một thứ gì đó vô hình khác. Cô nhận ra, đây không phải là một câu hỏi quan tâm, mà là một lời nhắc nhở. Nhắc nhở cô phải giữ vững vai diễn của mình.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Như Ý gật đầu nhẹ, cảm giác cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt. "Tôi ổn." Cô đáp, âm thanh khàn đặc, không thể giấu được sự căng thẳng. Đôi môi cô vẫn giữ nụ cười xã giao, nhưng hai bên mép đã tê dại. Anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên eo cô, một cái chạm hờ hững nhưng mang đầy sức nặng của sự chiếm hữu. Ngón tay anh lạnh buốt, xuyên qua lớp vải mỏng, khiến cô rùng mình. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán bỗng trở nên chói tai, như đang chế giễu sự gượng gạo của cả hai. Khách mời bắt đầu vỗ tay lưa thưa, rồi dồn dập hơn, buộc họ phải bước ra giữa sàn nhảy. Ánh đèn sân khấu đổ dồn, biến họ thành tâm điểm của sự chú ý. Cô nghĩ, đây không phải là điệu vũ của tình yêu, mà là một màn trình diễn của những kẻ bị trói buộc.
Bàn tay Minh Khang nắm lấy tay cô, siết nhẹ, đủ để cô không thể thoát ra. Anh kéo cô vào lòng, một động tác thuần thục, không chút tình cảm. Cô ngửi thấy mùi cà phê đắng còn vương trên hơi thở anh, trộn lẫn với mùi đàn hương, một sự kết hợp lạnh lẽo. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào đám đông, hoàn toàn phớt lờ cô, như thể cô chỉ là một vật trang trí đi kèm. "Cố gắng lên," anh thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho cô nghe, không một chút biểu cảm. Nó như một mệnh lệnh, một lời nhắc nhở cô về vai trò của mình. Cô cảm thấy tim mình co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, không còn chút hơi ấm nào. Điệu nhạc chậm rãi trôi, Minh Khang dẫn cô xoay nhẹ, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình đang nhảy múa trên một vực sâu, với ánh hào quang giả dối bao quanh.
"Trời ơi mày ơi! Nhìn mày cứ như cô dâu bị ép cưới ấy!" Một tiếng thì thầm chói tai vang lên ngay bên tai Như Ý, kéo cô ra khỏi cõi mộng mị lạnh lẽo. Mai. Cô bạn thân từ thuở nhỏ của Như Ý, đang đứng ngay sát bên, ánh mắt láo liên quét qua Minh Khang rồi lại dừng trên mặt cô, vẻ mặt không giấu nổi sự lo lắng. Mùi nước hoa hồng nhạt từ Mai thoảng qua, mang theo chút hơi ấm và sự quen thuộc mà Như Ý đang khao khát. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," Mai nói nhỏ, rồi lại lườm Minh Khang một cái rõ điệu. Minh Khang khẽ nhếch mép, một nụ cười cực kỳ mờ nhạt, như thể anh đã quen với sự "láo lếu" của Mai. Đám đông xung quanh vẫn tiếp tục trò chuyện, không ai để ý đến cuộc trao đổi nhanh như chớp này. Mai nghiêng người sát hơn, giọng hạ thấp: "Này, có gì đó không ổn. Mặt thằng cha này cứ như vừa ăn chanh ấy."
Như Ý khẽ cấu vào cánh tay Mai, ra hiệu cho cô im lặng. "Mày nói linh tinh gì đấy," cô thì thầm, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Nhưng trong lòng, cô biết Mai không hề nói sai. Từ lúc đặt chân vào bữa tiệc này, không có gì là "ổn" cả. Minh Khang vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, dù đang phải đối mặt với những lời chúc tụng nồng nhiệt nhất. Anh chỉ gật đầu xã giao, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhanh chóng quay đi, như thể không muốn bất kỳ ai nhìn thấy một tia cảm xúc nhỏ nhất trên gương mặt anh khi ở cạnh cô. Một sợi tóc con vương vào khóe môi Như Ý, cô đưa tay lên khẽ gạt, cảm nhận được lớp son môi khô khốc. "Hay là mày nói thẳng với tao đi, có phải mày bị ép không?" Mai lại hỏi, đôi mắt nâu xoáy sâu vào cô, không chút hài hước nào. Như Ý cảm thấy cổ họng mình lại nghẹn lại.
Minh Khang đột ngột đặt tay lên eo Như Ý, kéo cô sát hơn về phía mình, hành động đột ngột khiến Mai giật mình lùi lại một bước. Anh ta không nói gì, chỉ liếc nhìn Mai một cái sắc như dao cạo, đủ để cô bạn thân của Như Ý im bặt. Như Ý cảm thấy toàn thân mình đông cứng. Tay anh ấm lên, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ bên trong vẫn không hề tan biến. Cô biết đây là lời cảnh cáo, rằng cô không được phép nói ra bất cứ điều gì. Cô quay mặt đi, tránh ánh mắt của Mai, cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Tiếng nhạc bỗng chuyển sang một bản valse êm dịu, nhưng nó lại càng nhấn chìm cô vào sự tuyệt vọng. Một ông chú nào đó đến chúc mừng, giọng nói ồn ào. "Chúc mừng hai cháu trăm năm hạnh phúc! Minh Khang của chúng ta cuối cùng cũng tìm được người bạn đời rồi."
"Vâng, cảm ơn chú," Minh Khang đáp lời, giọng nói không một chút gợn sóng, nhưng bàn tay anh lại siết nhẹ eo cô, như thể muốn nhắc nhở cô điều gì đó. Như Ý ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô thấy một tia lạnh lùng xen lẫn sự kiểm soát trong ánh mắt đen thẳm ấy, nhưng cũng có một cái gì đó mong manh, khó hiểu, như một vết nứt nhỏ xíu trên lớp băng dày. Nó biến mất nhanh như chớp, khiến cô tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không. Mùi rượu vang đỏ thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi xì gà từ những vị khách nam, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả. Cô cảm thấy mệt mỏi, muốn thoát khỏi cái vai diễn này, muốn được hít thở không khí trong lành của đêm Sài Gòn.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm khàn vang lên từ phía cửa phòng tiệc, cắt ngang mọi cuộc trò chuyện. "Đêm nay thật náo nhiệt, phải không, Minh Khang?" Như Ý giật mình quay lại. Một người đàn ông cao lớn, mái tóc bạc trắng nhưng vẫn còn phong độ, đang đứng đó, với nụ cười nhạt nhẽo trên môi. Đây không phải là một trong những vị khách mời mà cô được giới thiệu. Hàng lông mày Minh Khang khẽ nhíu lại, nhưng chỉ trong tích tắc. Anh buông tay Như Ý ra, bước lên phía trước một bước. "Ông Hoàng," anh nói, giọng điệu khách sáo nhưng có chút căng thẳng. Tiếng giày da gõ trên sàn cẩm thạch của người đàn ông kia vang lên, từng bước chân đều như tiếng trống dội vào lòng ngực Như Ý. Không khí trong phòng tiệc đột nhiên chùng xuống, những ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía ba người.
"Cô bé đây chắc là hôn thê của cậu?" Ông Hoàng liếc nhìn Như Ý, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Nụ cười trên môi cô đông cứng, cô cảm thấy như mình đang bị một tia laze chiếu thẳng vào. Cô nhìn Minh Khang, tìm kiếm một lời giải thích, nhưng anh ta chỉ đứng đó, bất động. "Đúng vậy," Minh Khang đáp, giọng trầm hơn bình thường. Mùi nguy hiểm bắt đầu len lỏi vào khứu giác cô, khiến sống lưng cô lạnh toát. Cô cảm nhận rõ sự căng thẳng giữa hai người đàn ông này. Đây không phải là một cuộc gặp gỡ xã giao thông thường. Nó có gì đó sai sai, một điều gì đó đáng sợ đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc hào hoa của bữa tiệc. "Thật không ngờ, Minh Khang cuối cùng cũng chịu cưới vợ. Tưởng cậu cả đời chỉ muốn giữ cái bí mật của mình chứ." Ông Hoàng nói, giọng điệu đầy ẩn ý.
Minh Khang không đáp, đôi mắt anh tối sầm lại. Anh lướt nhìn Như Ý một cái, ánh mắt đó như một lời cảnh báo. Cô hiểu, cô phải im lặng. Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực, tiếng trống vang dội đến tận mang tai. Bí mật gì? Cô không biết. Cô chỉ là con cờ trong ván cờ này. Bàn tay cô siết chặt lấy nhau đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt. Mùi phấn son, mùi rượu, mùi đàn hương, giờ đây tất cả đều quyện vào mùi của sự nguy hiểm đang rình rập. Ông Hoàng cười khẩy, như thể vừa ném một quả bom hẹn giờ vào giữa phòng tiệc. "Đừng quên những gì đã hứa, Minh Khang. Hôn nhân này, không phải chỉ là chuyện của riêng hai đứa đâu." Ông ta nói, rồi quay người bước đi, bỏ lại sau lưng sự tĩnh lặng đến đáng sợ, và một câu hỏi lớn lao đang lơ lửng trong đầu Như Ý.
Minh Khang quay lại nhìn Như Ý, đôi mắt đen sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cằm cô, ép cô ngẩng mặt lên. Ngón tay anh lạnh buốt, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể chống cự. "Đừng quên vai trò của cô," anh nói khẽ, giọng điệu lạnh lùng không một chút nhiệt độ. Cô cảm nhận được hơi thở của anh phả vào mặt mình, mùi bạc hà và cà phê đắng. Cô muốn nói gì đó, muốn hỏi về "bí mật", về "lời hứa" mà ông Hoàng vừa nhắc đến, nhưng cổ họng cô như bị đóng băng. Ánh đèn màu xanh lam hắt lên từ một góc phòng, khiến gương mặt Minh Khang càng thêm u tối, khó đoán. Anh buông tay, lùi lại một bước, nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt lấy cô, như thể đang đọc từng suy nghĩ trong đầu cô.
"Thằng cha đó là ai vậy?" Mai bất ngờ xuất hiện lại, giọng nói đầy cảnh giác. Cô bạn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mật Ngọt Và Máu Độc
9,664 từ
🔒 Đăng nhập
7
Ánh Mắt Tựa Máu Hồng
12,562 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Hứa Giăng Mắc Màn Sương
10,431 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Cắt Trong Trăng
7,444 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Thì Thầm Dưới Trăng Bạc
11,607 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Thương Chưa Lành, Lời Nói Dối Tan Vỡ
10,163 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Mật Đẩy Ngã
6,726 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Hứa Lạnh Như Băng
6,017 từ
🔒 Đăng nhập
14
Màn Kịch Vỡ Tan
10,465 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vỡ Nát Ánh Trăng
3,057 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ánh Trăng Vỡ Tan
12,136 từ
🔒 Đăng nhập
17
Ván Cờ Sinh Tử
12,628 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lưỡi Dao Treo Lơ Lửng
12,305 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bản Giao Ước Đổi Mạng
8,229 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hoán Đổi Và Hồi Sinh
14,871 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?