Căn phòng khách lộng lẫy ngày nào giờ đây chìm trong vẻ cũ kỹ, mảng tường loang lổ như tấm da già. Ánh nắng chiều xiên qua khung cửa sổ, hắt lên chiếc tủ thờ sơn son thếp vàng, nơi đặt tấm ảnh cưới của ông bà. Bà Tâm, tuổi đã ngoài sáu mươi, tóc điểm bạc, tay run run xếp lại mớ quần áo trên ghế sofa. Mọi thứ đều bình thường, đến từng nếp nhăn trên áo sơ mi của ông Phát – người đàn ông đã mất cách đây hai năm. Chỉ có điều, chiếc áo cưới màu trắng ngà của bà, treo ngay ngắn ở góc tủ, trông như có một vệt đỏ thẫm mờ ảo ở vị trí trái tim. Bà dừng tay, nheo mắt nhìn kỹ. Vệt đó, hình như, to hơn ban sáng.
Tiếng quạt trần cũ kỹ kêu è è, đều đặn như nhịp thở của căn nhà. Rồi đột nhiên, nó khựng lại một tiếng cái "cạch", không quay nữa. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Bà Tâm giật mình, ngẩng đầu. Một làn gió lạnh luồn qua khe cửa khép hờ, thổi bay tấm rèm cửa sổ, để lộ mảng tường ố vàng ẩn hiện sau đó. Bà khẽ rùng mình, không hiểu sao giữa trưa hè lại có hơi lạnh buốt sống lưng đến thế.
Bà bước lại gần chiếc áo cưới, vươn tay chạm vào. Chất vải lụa mềm mại, nhưng dưới đầu ngón tay bà, có một cảm giác ẩm ướt lạ thường. Bà Tâm rụt tay lại, vệt đỏ kia giờ đã hiện rõ mồn một, như một đóa hoa hồng máu đang nở rộ trên nền lụa trắng. Vệt ố không phải là vết bẩn đơn thuần, nó thấm sâu vào từng sợi vải, đen sậm, tanh tưởi một cách mơ hồ. Bà đưa tay lên ngửi, mùi tanh nhẹ nhàng phảng phất, trộn lẫn với mùi nhang trầm đã cũ. Bà Tâm thẫn thờ, cố lục lọi trong trí nhớ, tự hỏi liệu bà có từng làm đổ thứ gì lên chiếc áo không. Nhưng không, chiếc áo đã được cất kỹ trong tủ, từ ngày ông mất.
Đột nhiên, chiếc đồng hồ quả lắc trên tường bắt đầu đổ chuông. Ba tiếng "tùng... tùng... tùng..." vang lên nặng nề, dù bây giờ mới chỉ là hai giờ chiều. Bà Tâm ngước nhìn, đôi mắt mờ đục chứa đầy sự hoang mang. Chiếc kim giờ đang chỉ vào số ba, kim phút thì dừng hẳn ở con số mười hai. Bà nhíu mày, tự hỏi ai đã chỉnh đồng hồ sai như vậy. Rồi bà nhìn xuống chiếc áo cưới lần nữa. Vệt ố đỏ thẫm ấy, như có mạch đập, lại lớn thêm một chút.
Một giọng nói thì thầm vọng lại từ góc tủ, như tiếng gió lùa qua lá khô, nhưng bà Tâm chắc chắn, đó là tiếng gọi tên mình. "Tâm...". Bà cứng đờ người, tóc gáy dựng đứng. Trong căn nhà này, chỉ còn mỗi bà.
CHOICES 1. 🛡️ Bà Tâm vội vàng đóng cửa tủ, lấy hết can đảm rời khỏi phòng. 2. 🔥 Bà Tâm tiến lại gần hơn, muốn xem rõ vệt ố và tìm hiểu xem giọng nói từ đâu. 3. ✨ Bà Tâm quay lưng lại phía chiếc áo cưới, nhìn thẳng vào chiếc tủ thờ, nơi ảnh ông Phát đang cười.
