Khi ánh đèn mờ dần, bóng đen trong góc phòng như đang cựa mình thức dậy. Một tiếng thở dài vang lên, trầm lắng và nặng nề, đè nén không gian tĩnh lặng của ngôi nhà. Thời gian như ngừng đọng, chỉ còn lại những âm thanh lạ lùng và cảm giác cồn cào trong lòng.
"Thầy ơi, con thấy bóng ai đó trong gương!" Giọng nói của Tâm, cô bé mười tuổi, vang lên trong sự lo lắng. Đôi mắt sáng của cô mở to nhìn chằm chằm vào màn hình phản chiếu. Nhưng trong gương, không có ai ngoài hình ảnh của chính mình, và chị gái cô, Mai, đứng bên cạnh, với mái tóc dài đen nhánh và gương mặt trái xoan y hệt như Tâm.
"Em lại đùa phải không?" Mai cười, mặc dù trong lòng cô không khỏi rờn rợn. "Chúng mình không thể có thứ gì lạ lùng ở đây đâu."
"Em không đùa đâu, chị!" Tâm khăng khăng, môi cô run rẩy. "Em thấy rõ mà! Có ai đó đứng sau lưng chúng ta."
Mai liếc nhìn ra phía sau, nơi bóng tối dày đặc bao trùm. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào tim cô. "Có thể chỉ là bóng đèn nhấp nháy," cô trấn an, nhưng giọng nói có phần yếu ớt. "Chúng mình nên đi ngủ thôi."
Đêm trôi qua trong sự bất an. Hơi thở của hai chị em hòa quyện trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà cổ kính. Bàn thờ tổ tiên với những bức ảnh đen trắng của người đã khuất làm cho không khí trở nên nặng nề hơn. Mùi nhang cháy từ chiều hôm vẫn còn vương vấn, như lời nhắc nhở về những linh hồn chưa yên nghỉ.
Tâm xoay người, cảm giác như có ai đó đang nhìn mình từ bóng tối. Cô chợt nhớ đến câu chuyện mà bà thường kể về cặp song sinh: một người sống, một người chết từ lúc ra đời. Cô nhìn sang Mai, người chị giống mình như hai giọt nước, nhưng lại mang theo một nỗi lo lắng thầm kín.
"Chị, nếu có... có điều gì xấu xảy ra, em biết chị sẽ không để em một mình đúng không?" Tâm hỏi, giọng cô run rẩy.
Mai nắm chặt tay em gái, ánh mắt cũng như đang tìm kiếm một lời hứa. "Chị sẽ luôn bên em, không có gì phải lo cả."
Nhưng giữa những lời hứa từ chị gái, Tâm lại cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt chạm vào vai mình. Cô quay lại, chỉ thấy bóng tối. "Chị, em cảm thấy không ổn...," cô thì thào.
