Chiếc điện thoại rơi khỏi tay, mảnh vỡ thủy tinh vương vãi trên nền gạch lạnh, phản chiếu ánh mắt trống rỗng của Như Ý. Tiếng chuông báo hiệu cuộc gọi nhỡ vẫn dai dẳng vang lên từ chiếc điện thoại vỡ, như tiếng gõ cửa từ một thế giới mà cô luôn cố gắng chối bỏ. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ chiếc áo vest anh bỏ quên trên ghế sofa bỗng trở nên nồng nặc, quấn lấy từng giác quan, nhắc nhở cô về sự hiện diện xa cách của người đàn ông ấy. Cô lùi lại một bước, đầu ngón chân chạm vào mảnh kính vỡ, một cảm giác nhói buốt chạy dọc theo sống lưng, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với cơn ớn lạnh vừa chạy qua lồng ngực. Hạo Nam. Tai nạn. Nguy kịch. Ba từ đó xoáy vào tâm trí cô như những mũi khoan nhọn, không phải là sự đau khổ của một người vợ, mà là nỗi kinh hoàng của một kẻ đang cố che giấu bí mật. Cô biết mình phải làm gì, phải diễn vai gì. Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này, và mày sẽ sống sót được qua cái đêm nay. Cô hít một hơi thật sâu, vị đắng chát của cà phê sữa đá lúc sáng vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, giờ hòa lẫn với vị mặn chát của một giọt nước mắt vô thức vừa lăn xuống.
Một lát sau, cô đã ngồi trong chiếc taxi chạy vội vã trên đường phố Sài Gòn đang chìm dần vào màn đêm. Làn gió đêm lùa vào cửa xe, lạnh buốt như chính cõi lòng cô lúc này, mang theo mùi khói bụi và ẩm ướt của cơn mưa chiều vừa tạnh. Những ánh đèn neon từ các bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy liên hồi, tạo thành vệt sáng dài lướt qua khung cửa kính, làm mờ đi khuôn mặt căng thẳng của cô. Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, một vòng kim loại lạnh lẽo và vô tri, biểu tượng của một cuộc hôn nhân được xây dựng trên sự sắp đặt và những lời nói dối tinh vi. Bàn tay cô run nhẹ, cô vội giấu chúng vào trong lòng, giả vờ như đang kiểm tra tin nhắn. Trong đầu cô, hàng trăm kịch bản bắt đầu chạy đua, kịch bản về một người vợ đau khổ, lo lắng, kịch bản về việc giữ chặt bí mật của mình nếu anh tỉnh dậy, hoặc tệ hơn, nếu anh không bao giờ tỉnh dậy. Tim cô co thắt một cái, không phải vì lo cho anh, mà vì sợ hãi những hậu quả không lường trước. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tấm kính phản chiếu khuôn mặt vô cảm của chính mình, rồi, một giọt nước mắt lăn dài – không phải vì lo lắng, mà vì sự trớ trêu của định mệnh.
Mùi cồn sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, đánh thức cô khỏi cơn mơ hồ ngay khi bước chân vào tiền sảnh bệnh viện. Ánh đèn huỳnh quang trắng bệch hắt xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, phản chiếu những gương mặt lo âu của người thân Hạo Nam đang tụ tập. Họ nhìn cô, những ánh mắt đánh giá, dò xét như thường lệ, nhưng hôm nay xen lẫn một chút thương hại và, cô có cảm giác, một sự thỏa mãn ngầm. "Như Ý, con đến rồi à." Giọng bà Trần, mẹ chồng cô, khô khốc như vỏ cây, không hề có chút ấm áp nào. Bà là người phụ nữ quyền lực, luôn giữ vẻ lạnh lùng, và trong mắt bà, cô chỉ là một quân cờ hoàn hảo trong ván cờ gia tộc. Cô cúi đầu chào, nụ cười trên môi đông cứng—vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cô cảm nhận được sợi tóc vừa gội mùi bưởi trên gáy mình đang ẩm ướt vì mồ hôi lạnh. Tiếng giày da của chú Hùng, em trai Hạo Nam, gõ nhịp trên sàn, tạo nên một âm thanh khô khốc, căng thẳng. Vị đắng chát trong miệng cô càng thêm đậm đặc khi nghe bà Trần khẽ liếc cô, ánh mắt sắc như dao găm khiến cô rùng mình, "Con bé đó... nó đã đến chưa?"
