Ngồi trước chiếc tivi cũ, ông Sáu khẽ rít điếu thuốc. Đêm, sương giăng đặc, phủ trắng cả mái hiên. Tiếng dế kêu rỉ rả từ phía vườn chuối sau nhà, đều đặn như nhịp thời gian trôi. Chiếc quạt trần quay chậm rì rì, tạo ra một luồng gió heo may đủ để làm lay động tấm màn cửa mỏng tang. Mọi thứ thật bình yên, như bao đêm miền quê khác. Ông Sáu vươn tay, chạm vào nút nguồn. Màn hình tối sầm. Một vệt sáng xanh mờ nhạt lướt qua rồi tan biến, để lại một mặt kính đen tuyền.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, qua lớp kính phản chiếu, ông Sáu thấy… một vệt sáng khác. Một vệt sáng trắng bạc, không phải từ đèn, mà là từ đâu đó rất gần. Gần đến nỗi, ông có thể cảm nhận được hơi lạnh phả ra sau gáy. Trái tim già nua của ông chợt nảy lên một nhịp. Ông nhìn chằm chằm vào màn hình, cố gắng phân biệt. Có lẽ là ánh trăng hắt qua khung cửa sổ? Hay chỉ là ảo giác do mắt đã quá mỏi?
Ông Sáu ho khan, đưa tay day day thái dương. Đêm nay sao mà tự nhiên lạnh thế. Ông rùng mình, khẽ quay đầu lại. Không có gì. Chỉ có bức tường vôi trắng quen thuộc, với tấm lịch treo tường hình Đức Phật mỉm cười hiền từ. Ông thở phào, nghĩ bụng chắc do mình tuổi cao sức yếu, dễ sinh nghi.
Ông lại hướng mắt về phía màn hình tivi. Lần này, vệt sáng không còn là vệt sáng nữa. Nó là một hình bóng. Một hình bóng mờ ảo, cao lớn, đứng sừng sững ngay sau lưng ông. Tóc gáy ông dựng đứng. Một mùi hương lạ lùng phảng phất, như mùi đất ẩm mới bốc lên từ lòng đất lạnh giá, hòa lẫn với mùi hoa cúc trắng thắp dở trên bàn thờ. Bàn thờ tổ tiên đặt ngay góc phòng, cách ông không quá năm bước chân. Nhưng nãy giờ, hương cúc đâu có nồng như vậy? Ông Sáu nắm chặt điếu thuốc đã tàn trong tay, khói thuốc đã tắt từ bao giờ.
Tiếng dế vẫn rả rích. Tiếng quạt trần vẫn quay đều. Nhưng ông Sáu không còn nghe thấy gì nữa. Cả căn phòng như chìm vào một khoảng im lặng đáng sợ. Bóng hình trên màn hình tivi không nhúc nhích. Nhưng ông Sáu biết, nó đang nhìn ông. Đôi mắt trong hình bóng đó, ông tin là nó đang nhìn thẳng vào ông, xuyên qua màn đêm, xuyên qua cả màn hình đen. Ông Sáu nuốt khan. Cổ họng khô rát. Ông Sáu run rẩy. Tay ông từ từ đưa lên, chạm vào phía sau gáy. Lạnh toát. Một hơi lạnh lẽo, buốt giá, không phải của sương đêm, mà là của sự hiện diện.
