Ngày đầu tiên chuyển đến căn hộ mới, Thảo cảm thấy một cảm giác lạ lẫm. Căn hộ bốn mươi mét vuông nằm ở tầng ba của một chung cư cũ kỹ, nhưng có điều gì đó khiến trái tim cô đập nhanh hơn. Mùi ẩm mốc từ những tấm thảm cũ, âm thanh lách cách của cửa sổ, cũng như những bức tường màu vàng nhạt đã phai màu, tất cả đều mang lại một bầu không khí kỳ quái. Dù vậy, cô vẫn hy vọng rằng nơi đây sẽ là khởi đầu mới cho một chương trong cuộc đời.
Cô bắt đầu sắp xếp đồ đạc, những chiếc hộp và vali được mở ra, tạo nên một không gian sống mới mẻ. Thào thức dậy vào buổi sáng với ánh nắng chiếu qua cửa sổ, cô cảm thấy cuộc sống sẽ trở nên tươi đẹp hơn trong căn hộ này. Nhưng khi đêm xuống, sự bình yên lại thay thế bởi một cảm giác bất an.
Cảm giác đó đầu tiên chỉ là những âm thanh lạ. Tiếng thì thầm vọng từ phía hành lang, tiếng chân lạo xạo trên sàn gỗ, nhưng khi cô đánh thức bản thân dậy, mọi thứ lại im lìm. Cô thường tự trấn an mình rằng đó chỉ là tiếng ồn của cuộc sống thường nhật, nhưng chẳng thể dập tắt nỗi sợ đang dâng trào trong lồng ngực.
Dần dần, Thảo bắt đầu nhận thấy những điều kỳ lạ hơn. Tối hôm ấy, khi cô định đi ngủ, ánh đèn hành lang bỗng chập chờn, và bóng đen chợt chuyển động phía cuối hành lang. Mỗi lần như thế, cô tự hỏi liệu có ai đó trong căn hộ bên cạnh, nhưng lần nào cũng như lần nào, chỉ có một khoảng không im lặng bao trùm. Thảo quyết định không nghĩ nhiều về điều đó.
Nhưng mọi chuyện thật sự trở nên nghiêm trọng hơn khi cô bắt đầu thấy hình ảnh của một người đàn bà. Đó là hình ảnh một người phụ nữ trung niên, mái tóc dài buộc lỏng. Cô lướt qua như một làn khói, và khi Thảo không kịp nhìn rõ, người đàn bà lại biến mất vào không gian. Cô thường bị đánh thức giữa đêm bởi những tiếng thở gấp và những ký ức mơ hồ về người phụ nữ đó.
Sáng hôm sau, Thảo không thể chợp mắt được. Cô quyết định ra ngoài, tản bộ quanh khu phố, hy vọng rằng không khí trong lành sẽ giúp xua tan đi cảm giác sợ hãi. Cô ghé vào quán cà phê nhỏ quen thuộc, thưởng thức những tách cà phê ấm nóng. Nhưng vẫn có một điều gì đó thôi thúc cô, khiến cô không thể quên đi hình ảnh của người đàn bà. Cô đã quyết định tìm hiểu thêm.
Về đến nhà, Thảo mở máy tính, tìm kiếm thông tin về chung cư. Những diễn đàn, những bài viết cũ và các bình luận từ những người sống tại đây khiến cô chợt lạnh gáy. "Có người đã biến mất trong căn hộ này", một dòng chữ gây ám ảnh lướt qua màn hình. "Có người phụ nữ đã sống ở đây và…". Cô không thể đọc tiếp. Cảm giác hoang mang lại ập đến, nhưng đồng thời, sự tò mò cũng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô.
