Một buổi tối định mệnh, khi tiếng chuông cửa cắt ngang sự tĩnh lặng của gia
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Chuông Cửa Mười Năm — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông cửa vang lên. Lần đầu tiên trong mười năm.
Mai giật mình, chiếc kim khâu đang lướt trên tấm lụa trắng khẽ trượt. Kim đâm vào đầu ngón tay cái, một chấm đỏ nhỏ xíu tóe ra, lạnh buốt. Phải, lạnh buốt, dù đêm tháng ba này cái nóng vẫn còn vương vấn trong không khí, đặc quánh như mật. Không khí trong căn nhà cổ hai tầng nằm sâu trong con hẻm nhỏ này lúc nào cũng vậy, một sự tĩnh lặng đặc trưng, thấm đẫm mùi gỗ cũ, mùi nhang trầm đã tắt từ chiều và cái lạnh ẩm ngầm từ dưới nền gạch. Mười năm rồi, không một ai bấm chuông nhà Mai. Họ biết, sau cái ngày định mệnh ấy, cánh cửa này chỉ mở ra cho những người đã quen mặt, hoặc những người đưa thư được báo trước. Những ai muốn viếng thăm đều sẽ gọi điện thoại trước.
Mai đặt chiếc khăn thêu dở xuống chiếc bàn gỗ lim đã sờn bóng, nơi ánh đèn vàng vọt từ chụp đèn cũ rọi xuống, làm nổi bật từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Bà nhẹ nhàng đưa ngón tay lên miệng mút vết máu vừa ứa ra, vị tanh nhạt nhòa gợi lên một cảm giác bất an khó tả. Tiếng chuông cửa vẫn lặp lại, đều đặn hơn, như một lời nhắc nhở kiên nhẫn, hay một sự thách thức nào đó. Mai không nhớ lần cuối cùng ai đó bấm chuông là khi nào, chỉ biết nó đã rỉ sét và im lìm suốt những năm qua, như một di vật của một thời đã cũ. Nhà chẳng còn trẻ con, cũng chẳng có mấy ai ghé thăm ngoài vài người thân và cô hàng xóm bán chè thường hay mang qua biếu Mai chút gì đó. Nhưng họ đều sẽ gọi vọng vào trước.
Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là một sự tò mò pha lẫn khó chịu. Ai có thể là người gõ cửa vào cái giờ khắc nhập nhoạng này, khi màn đêm đã phủ kín những hàng cây xoài già trước sân và tiếng côn trùng đã bắt đầu rả rích? Chiếc đồng hồ quả lắc đặt ở góc phòng khách, nơi ánh trăng vừa kịp lướt qua khung cửa sổ cao, tích tắc đều đều, như đếm ngược từng khoảnh khắc trôi qua.
Mai đứng dậy, tiếng ghế gỗ cọt kẹt vọng lại trong không gian tĩnh mịch. Bà là một phụ nữ đã ngoài bốn mươi, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng sau gáy, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt mang một vẻ u hoài khó giấu. Bà mặc một bộ đồ lụa màu xám nhạt, giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ trang nhã của người phụ nữ Hà Nội gốc. Mùi hương hoa bưởi thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn thờ tổ tiên, nơi bức ảnh đen trắng của chồng bà, Quang, vẫn mỉm cười lặng lẽ, như một lời nhắc nhở thường trực về sự vắng mặt.
Bước chân Mai nhẹ bẫng trên nền gạch tàu mát lạnh. Mỗi bước đi, tiếng xào xạc của vạt áo lụa như tiếng lá khô bay trong gió. Bà đi ngang qua bàn thờ, mùi nhang thoang thoảng hơn, nhưng không còn là mùi nhang trầm ấm cúng như ban chiều nữa. Thay vào đó, một mùi hương thoang thoảng của hoa cúc trắng, loại cúc thường dùng trong đám tang, chợt xộc vào cánh mũi, khiến Mai khẽ rùng mình. Lạ lùng. Bà không hề cắm cúc trắng. Bà luôn thích cúc vàng, loại cúc của sự sống, của hy vọng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mai dừng lại trước ngưỡng cửa gỗ lim nặng nề, những đường vân gỗ đã mờ nhạt theo thời gian. Từ kẽ hở dưới cánh cửa, một làn gió nhẹ lùa vào, mang theo mùi ẩm mốc của đất và một chút hương hoa lạ, không phải hoa cúc trắng nữa, mà là một mùi hương ngọt lờ lợ, như mùi của những bông hoa đã úa tàn, pha lẫn với mùi nước mưa đọng lâu ngày. Bà không thể xác định được nó là gì, chỉ biết nó khiến bà cảm thấy khó chịu.
Tiếng chuông cửa ngừng lại, nhưng ngay lập tức, một tiếng gõ cửa chậm rãi, nặng nề vang lên. Cốc... Cốc... Cốc...
Nó không giống tiếng gõ của một người khách lịch sự, mà giống tiếng gõ của một người đã quá quen thuộc với cánh cửa này, một người không cần phải giữ kẽ. Hoặc, một người không còn biết đến sự lịch sự là gì nữa.
Mai đưa tay lên nắm lấy cái chốt cửa bằng đồng đã cũ. Đầu ngón tay chạm vào kim loại lạnh buốt, cảm giác như chạm vào một tảng băng vừa vớt lên từ đáy giếng sâu. Bà hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên, lồng ngực tựa như đang đập một nhịp đập của sự chờ đợi. Ánh mắt bà lướt qua bức ảnh đen trắng của Quang trên bàn thờ một lần nữa, tìm kiếm một lời trấn an vô hình. Nhưng trong ánh mắt người đàn ông đã mất, bà chợt nhận ra một sự trống rỗng, một sự cô độc chưa từng thấy trước đây. Như thể, chính ông cũng đang nhìn ra cánh cửa, cùng bà, chờ đợi.
Chậm rãi, như kéo lê một gánh nặng vô hình, Mai mở chốt cửa. Tiếng cạch khô khốc vang vọng trong không gian, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Cánh cửa từ từ hé mở.
Bên ngoài, bóng đêm đặc quánh. Chiếc đèn đường duy nhất ở đầu hẻm đã hỏng từ mấy hôm trước, để lại một khoảng không gian đen như mực, nuốt chửng mọi vật thể, chỉ còn lờ mờ những hình khối mông lung của hàng rào cây xanh và cổng nhà hàng xóm. Mai nheo mắt nhìn ra, cố gắng xuyên qua bức màn tối tăm.
Và rồi, một bóng người hiện ra.
Người đó đứng lặng lẽ, hòa mình vào bóng tối đến mức Mai không nhận ra ngay lập tức. Chỉ khi một làn gió lạnh lướt qua, mang theo một mùi hương quen thuộc đến kinh hoàng – mùi thuốc lá Sông Cầu, loại thuốc lá mà Quang chồng bà vẫn hay hút – thì Mai mới cảm nhận được sự hiện diện của người đó.
Ông ta đứng đó, không nhúc nhích. Một vóc dáng cao lớn, hơi gầy, vai rộng. Chiếc áo sơ mi trắng đã cũ, không một nếp nhăn. Quần tây đen. Mái tóc vẫn đen nhánh, cắt ngắn gọn gàng. Gương mặt xương xương, ánh mắt sâu thẳm. Tất cả, từng đường nét một, đều là Quang. Chồng bà. Người đã mất tích trên biển mười năm về trước, được kết luận là đã chết.
Mười năm.
"Mai..."
Giọng nói của ông ta vang lên, trầm ấm, nhưng có một cái gì đó khô khốc, như thể đã lâu lắm rồi không được sử dụng. Một sự khàn đặc nhẹ, không phải do cảm lạnh, mà là một sự mỏi mệt chất chứa từ những nơi xa xăm. Nó không giống hoàn toàn giọng nói bà vẫn nhớ, nhưng sự tương đồng đủ lớn để trái tim bà thắt lại một nhịp.
Mai không nói được lời nào. Hơi thở như bị bóp nghẹt. Mười năm, bà đã chôn cất anh trong lòng, đã thắp nhang cho anh mỗi ngày trên bàn thờ. Đã đau khổ, đã chấp nhận sự thật tàn khốc rằng anh đã vĩnh viễn không trở về. Vậy mà giờ đây...
Ông ta bước thêm một bước, ánh sáng yếu ớt từ trong nhà hắt ra, đủ để Mai nhìn rõ hơn. Khuôn mặt ấy, đúng là Quang. Nhưng... đôi mắt. Đôi mắt ấy không có ánh sáng. Nó sâu hun hút, như hai hố đen nuốt chửng mọi cảm xúc, mọi sự sống. Một màu đen đặc quánh, không thấy con ngươi, không thấy lòng trắng, chỉ có một khoảng tối vô tận, phản chiếu lại nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Mai.
"Anh về rồi..." ông ta nói tiếp, giọng đều đều, không một chút biểu cảm.
Mai lùi lại một bước, chạm vào khung cửa. Chiếc kim khâu đã đâm vào tay bà lúc nãy, bây giờ nhói lên từng cơn, như muốn nhắc nhở bà về một vết thương sâu hơn. Mùi hoa cúc trắng thoang thoảng lại xộc vào mũi, lần này mạnh mẽ hơn, như thể nó đang tỏa ra từ chính người đàn ông đứng trước mặt bà.
"Quang... anh..." Giọng Mai nghẹn lại, không thành lời. Bà muốn hỏi anh đã ở đâu, tại sao lại trở về, tại sao anh lại trông như một bức tượng sống. Nhưng tất cả những câu hỏi ấy đều mắc kẹt trong cổ họng, bị chặn lại bởi một khối u lạnh lẽo của sự kinh hoàng.
Anh ta bước thêm một bước nữa, vượt qua ngưỡng cửa. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt tỏa ra, không phải cái lạnh ẩm của đêm khuya, mà là một cái lạnh thấu xương, mang theo mùi đất và cái vị lờ lợ của nước biển mặn chát. Những giọt nước li ti đọng trên tóc anh, và trên vai áo anh.
Quang đã bước vào nhà.
Bà không thể ngăn cản. Toàn thân Mai như bị đóng băng, đôi chân như bị xiềng xích vào nền nhà. Bà nhìn anh ta đi qua bàn thờ, đi ngang qua bức ảnh của chính anh, mà không một cái liếc mắt. Anh ta đi thẳng vào phòng khách, nơi ánh đèn vàng vọt vẫn đang hắt ra, tô điểm thêm cho vẻ quái dị của người đàn ông vừa trở về từ cõi chết.
Khi Quang ngồi xuống chiếc ghế bành cũ, chiếc ghế mà anh vẫn hay ngồi đọc báo mỗi tối, Mai mới cảm thấy mình có thể thở lại. Tiếng ghế gỗ kẽo kẹt dưới sức nặng của anh, nhưng không phải tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Nó nghe như tiếng xương cốt va vào nhau, khô khốc và rợn người.
"Em... em làm gì đấy?" Giọng Quang đột ngột vang lên, khiến Mai giật nảy mình. Anh ta không nhìn bà, mà nhìn thẳng vào bếp, nơi có mùi thức ăn đang bốc lên. "Em đang nấu bữa tối à?"
Câu hỏi của anh, nghe như một lời nhắc nhở. Hay một mệnh lệnh.
Mười năm, bà vẫn giữ thói quen nấu bữa tối cho hai người, dù chỉ có mình bà ăn. Một mâm cơm giản dị, nhưng đầy đủ hương vị. Bà luôn tin rằng, dù Quang có ở đâu, anh vẫn sẽ cảm nhận được hương vị của ngôi nhà này, của tình yêu này.
Và bây giờ, anh đã trở về, đúng lúc bữa tối đã dọn sẵn.
Mai cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy khắp cơ thể. Mùi hoa cúc trắng, mùi đất ẩm, mùi nước biển... tất cả hòa quyện lại, bao trùm lấy không gian. Bà nhìn vào bàn tay anh, những ngón tay dài, gầy guộc. Có một vết sẹo nhỏ trên ngón trỏ, mà bà nhớ đã nhìn thấy từ khi họ mới yêu nhau. Đúng là anh.
Nhưng đôi mắt trống rỗng ấy...
Và câu hỏi kia. "Em đang nấu bữa tối à?" Không phải "Em khỏe không?", không phải "Anh nhớ em", không phải một lời giải thích nào cho sự vắng mặt mười năm trời. Chỉ là câu hỏi về bữa tối.
Ngoài trời, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo những âm thanh mơ hồ, như tiếng ai đó đang thì thầm từ rất xa. Chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng khách vẫn tích tắc, nhưng giờ đây mỗi tiếng tích tắc như một nhát búa đóng vào trái tim Mai.
Quang quay đầu lại nhìn Mai. Đôi mắt đen kịt ấy vẫn trống rỗng, nhưng Mai cảm thấy như có một lực hút vô hình đang kéo bà về phía đó, một vực thẳm không đáy. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là nhìn. Cái nhìn ấy không mang sự giận dữ, không mang nỗi buồn, không mang sự yêu thương. Nó chỉ là một cái nhìn. Một cái nhìn của một kẻ đã sống lại.
Và bà, Mai, đứng lặng ở đó, giữa mùi hương của bữa tối, mùi hoa cúc trắng, và mùi của cái chết đã trở về.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
**Dọn cơm và mời anh ăn tối** 🛡️ (An toàn, thuận theo, tìm cách dò hỏi)
**Hỏi thẳng anh ta chuyện gì đang xảy ra** ✨ (Bất ngờ, đối diện trực tiếp với bí ẩn)
Bất ngờ
Vị Khách Định Mệnh
6,329 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dưới Ngưỡng Cửa
6,319 từ
🔒 Đăng nhập
8
Gương Mặt Từ Mười Năm
8,506 từ
🔒 Đăng nhập
9
Kẻ Trở Về
9,424 từ
🔒 Đăng nhập
10
Người Chờ Ở Ngưỡng Cửa
10,975 từ
🔒 Đăng nhập
11
Đêm Nay Có Khách
9,787 từ
🔒 Đăng nhập
12
Đứa Trẻ Từ Cổng Âm
8,636 từ
🔒 Đăng nhập
13
Kẻ Đến Từ Quá Khứ
14,626 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đêm Cửa Mở
12,169 từ
🔒 Đăng nhập
15
Tiếng Khóc Từ Mộ Sâu
12,143 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bóng Đêm Gõ Cửa
9,022 từ
🔒 Đăng nhập
17
Phần 17
7,076 từ
🔒 Đăng nhập
18
Tiếng Gõ Cửa Tử Thần
8,556 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ngưỡng Cửa Sinh Tử
7,829 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Hẹn Dưới Nguyệt Dạ
12,572 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.