Duy An tưởng cuộc đời mình đã khép lại sau bi kịch năm xưa,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lời Kêu Gọi Từ Đáy Mộ — Đọc thử miễn phí
Mỗi năm, vào đúng cái đêm giông bão xé toạc vòm trời và cướp đi tất cả của Duy An, hương trầm lại quyện đặc trong căn nhà gỗ mục. Đó là thứ mùi thiêng liêng và ám ảnh, như một lời nhắc nhở không ngừng về khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng cô. Cô ngồi lặng lẽ bên bàn thờ gia tiên, tấm ảnh đen trắng của người chồng quá cố và đứa con trai nhỏ mỉm cười hiền hậu, mãi mãi bị giữ lại trong khoảnh khắc của một hạnh phúc đã vỡ tan. Bóng đèn dầu leo lét hắt lên vách tường loang lổ vết thời gian, phủ một màu vàng úa lên không gian tĩnh mịch. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ nghe như tiếng ai đó đang khóc than ngoài sân, hòa cùng tiếng lá khô xào xạc dưới chân, tạo nên bản giao hưởng buồn bã của nỗi cô đơn.
Duy An vươn tay, đặt một cây nhang mới vào bát hương đã đầy tro. Mùi nhang trầm lan tỏa, xộc thẳng vào mũi, mang theo chút gì đó của đất đai và những hoài niệm xa xăm. Cô nhắm mắt, cảm nhận từng hơi thở nặng nề của mình trong bầu không khí đặc quánh. Đôi tay cô vẫn còn lưu giữ cảm giác lạnh ngắt của nền gạch hoa cũ, khi nãy cô đã quỳ gối lau dọn từng đường vân nhỏ. Từ khi biến cố xảy ra, việc chăm sóc bàn thờ, giữ gìn ngôi nhà cũ kỹ này, trở thành lẽ sống duy nhất của cô, một nghi thức buồn tẻ nhưng lại mang đến cảm giác an toàn giả tạo. Bên ngoài, tiếng ếch nhái đồng loạt cất lên từ phía cánh đồng lúa đang vào vụ, rồi bỗng chốc im bặt, như thể có một bóng đen khổng lồ nào đó vừa lướt qua, nuốt chửng cả không gian âm thanh của màn đêm. Duy An không để ý. Nỗi sợ hãi lớn nhất trong đời cô đã từng nếm trải. Giờ đây, cô chỉ còn trơ trọi với những gì còn sót lại.
Sáng hôm sau, mặt trời len lỏi qua những tán lá dày đặc của cây me cổ thụ trước nhà, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lấm tấm như kim cương vỡ. Duy An thức giấc, cảm nhận sự ẩm lạnh từ tấm chiếu tre thấm vào lưng. Khác với thường lệ, hôm nay cô cảm thấy một sự bồn chồn khó tả, như có sợi tơ vô hình nào đó đang thắt chặt lồng ngực. Tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn từ phòng khách dường như trở nên to hơn, lấn át cả tiếng ve râm ran vọng lại từ vườn. Cô đứng dậy, bước ra giếng múc nước rửa mặt. Mùi đất ẩm và rêu phong từ thành giếng sộc lên, hòa cùng mùi phèn nhè nhẹ của nước. Cô cúi xuống nhìn làn nước trong veo, thấy hình ảnh phản chiếu của mình với quầng thâm dưới mắt, tóc mai rủ xuống, mệt mỏi nhưng tĩnh lặng. Phía sau cô, tiếng lá cây xào xạc, nghe rõ như có ai đó đang bước chân trên lối đi rải sỏi. Duy An giật mình, quay phắt lại. Không có ai. Chỉ có cơn gió sớm mai đang đùa giỡn với tán lá. Nhưng cô vẫn cảm thấy sống lưng mình ớn lạnh, một cảm giác quen thuộc mỗi khi có điều gì đó không ổn sắp xảy ra.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cô trở vào nhà, pha một ấm trà lài. Hương trà thanh thoát lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi mùi ẩm mốc cũ kỹ đã thấm đẫm trong từng thớ gỗ, từng viên gạch của căn nhà. Trong lúc chờ trà ngấm, Duy An ra sân thượng phơi mấy bộ quần áo đã giặt từ đêm qua. Nắng tháng Sáu hanh hao, nhưng lại không có vẻ gì là oi ả, mà mang theo một sự dịu mát bất thường. Cô ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, cố hít sâu một hơi để đẩy đi cái nặng trĩu trong lồng ngực. Bỗng nhiên, mắt cô dừng lại ở chiếc hòm thư gỗ đã bạc màu, nằm chơ vơ nơi góc hàng rào. Nó không phải là nơi cô thường xuyên kiểm tra. Từ khi chồng mất, không còn ai gửi thư cho Duy An nữa. Chỉ có những hóa đơn điện nước mà cô đều đóng trực tuyến. Vậy mà hôm nay, chiếc hòm thư lại khẽ mở hé, như thể ai đó vừa ghé qua và quên đóng lại cẩn thận. Bên trong, một chiếc phong bì màu trắng tinh khôi, nổi bật giữa nền gỗ cũ kỹ.
Duy An bước đến gần, lòng bàn chân cảm nhận từng hạt sỏi nhỏ lăn dưới bước chân trần. Cô đưa tay chạm vào chiếc hòm thư, cảm giác thô ráp của gỗ cũ, nhưng chiếc phong bì bên trong lại mềm mại đến lạ. Cô rút nó ra. Mùi giấy mới, nhưng lại có pha chút mùi ẩm mốc nhè nhẹ, giống như mùi của một cuốn sách cũ đã nằm trong hầm chứa quá lâu. Không có tem bưu điện, cũng không có địa chỉ người gửi. Chỉ duy nhất dòng chữ nắn nót, viết tay bằng mực đen, ghi tên cô: "Cô Duy An." Chữ viết trông quen thuộc một cách kỳ lạ, nhưng cô không tài nào nhớ ra đã từng thấy nó ở đâu. Đầu óc cô cố gắng lục tìm trong ký ức, một cảm giác lấn cấn như có viên sỏi nhỏ mắc kẹt trong guồng máy đang quay. Ai có thể gửi thư tay cho cô? Và tại sao lại không có thông tin người gửi, người nhận rõ ràng?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Duy An, không phải vì gió, mà vì một điều gì đó khác. Cô lật mặt sau của phong bì. Không có gì. Chỉ là một tấm giấy trắng tinh. Lòng bàn tay cô bắt đầu rịn mồ hôi. Cô đứng đó, giữa nắng sớm, nhưng lại cảm thấy như đang bị bao bọc bởi một lớp sương lạnh giá. Cô quay người, bước nhanh vào nhà, cảm giác có ai đó đang dõi theo từ phía sau lưng, một ánh mắt vô hình, nặng trĩu. Tiếng cửa gỗ kẽo kẹt đóng lại phía sau cô, vọng lên một âm thanh khô khốc trong không gian yên ắng.
Duy An ngồi xuống chiếc ghế mây trong phòng khách, đặt lá thư lên bàn. Chiếc phong bì trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với màu nâu trầm của gỗ và sự úa tàn của thời gian trong căn nhà. Cô đưa tay chạm nhẹ vào nó, cảm nhận sự trơn nhẵn của giấy, lạnh lẽo như một tảng băng nhỏ. Cô cố gắng trấn tĩnh. Chắc chắn là một trò đùa, hay một người nào đó muốn trêu chọc cô. Nhưng tiếng lòng cô lại gào thét, rằng đây không phải là một trò đùa đơn thuần. Đầu cô bắt đầu đau nhức. Những ký ức về đêm giông bão năm xưa, về tiếng đổ vỡ, tiếng la hét tuyệt vọng, lại ùa về, rõ ràng như mới hôm qua. Cô khẽ rùng mình, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ đó.
Duy An hít sâu, rồi từ từ mở phong bì. Bên trong, là một mảnh giấy được gấp gọn gàng. Cô cẩn thận mở ra. Giấy vẫn trắng, mực vẫn đen, nhưng mùi ẩm mốc từ lúc nãy bỗng trở nên nồng nặc hơn, tựa như mùi của một ngôi mộ vừa được đào lên sau cơn mưa. Cô cau mày, cố gắng đọc những dòng chữ viết tay trên trang giấy.
"Duy An,
Cô còn nhớ tiếng hát ru? Tiếng hát của tôi, cho đứa con của cô.
Tôi không chết.
Tôi chưa từng rời đi."
Chỉ vỏn vẹn ba câu, ngắn gọn, nhưng như hàng ngàn mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào tim Duy An. Hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng. Máu trong huyết quản như đông cứng. Tiếng hát ru? Tiếng hát của chồng cô, vẫn thường ru con trai họ mỗi đêm. "Tôi không chết. Tôi chưa từng rời đi." Cụm từ đó lặp đi lặp lại trong đầu cô, mỗi chữ như một nhát búa giáng mạnh. Đây là một trò đùa bệnh hoạn, không thể khác được. Chồng cô đã mất, thi thể anh đã được tìm thấy, được chôn cất cẩn thận dưới nấm mộ xanh rì. Cô đã đích thân nhìn thấy. Cô đã đích thân chạm vào chiếc quan tài lạnh lẽo.
Nhưng nếu đó là một trò đùa, thì tại sao lại biết đến tiếng hát ru mà chỉ có hai vợ chồng cô biết? Không ai khác.
Duy An đứng bật dậy, chiếc ghế mây đổ rầm. Tiếng động chói tai vang vọng khắp căn nhà. Cô nhìn chằm chằm vào lá thư, đôi mắt mở to đến mức tưởng chừng như sắp rơi ra ngoài. Toàn thân cô run rẩy. Tay cô buông thõng, lá thư rơi xuống sàn gỗ, lướt đi một đoạn rồi nằm yên dưới chân bàn thờ tổ tiên. Đúng nơi cô vẫn hằng ngày cúi lạy. Chiếc phong bì giờ đây trông như một vết thương trắng toát trên nền gỗ nâu. Cô lùi lại một bước, cảm nhận sống lưng mình va vào bức tường lạnh lẽo. Sự lạnh lẽo không phải từ tường, mà từ chính nội tại của cô, lan tỏa ra khắp mọi giác quan.
Đột nhiên, tiếng đồng hồ quả lắc trong phòng khách ngừng hẳn. Tiếng tích tắc đều đặn, vốn đã trở thành một phần của cuộc sống cô đơn của Duy An, bỗng chốc im bặt. Cả căn nhà như bị bóp nghẹt, không một âm thanh, không một tiếng động nào khác ngoài nhịp tim đập loạn xạ của cô. Tiếng ve bên ngoài cũng im bặt. Gió cũng ngừng thổi. Đến cả tiếng lá khô xào xạc cũng biến mất, như thể mọi thứ xung quanh cô đã chết lặng, chờ đợi.
Duy An nín thở. Mùi ẩm mốc càng lúc càng nồng nặc hơn, quyện chặt lấy không khí, như thể đang có một sự hiện diện vô hình nào đó vừa bước vào căn phòng. Cô ngước nhìn lên bàn thờ. Tấm ảnh đen trắng của chồng cô vẫn mỉm cười. Nhưng trong tích tắc đó, Duy An có cảm giác như ánh mắt trong ảnh hơi chếch đi một chút, không còn nhìn thẳng vào cô như mọi ngày, mà hướng về phía lá thư đang nằm dưới sàn.
Lá thư… Tiếng hát ru… Tôi không chết…
Một câu hỏi kinh hoàng luẩn quẩn trong đầu Duy An, lạnh buốt hơn bất cứ thứ gì cô từng trải qua. Có phải, cô đã sai lầm khi cho rằng bi kịch năm xưa đã khép lại? Có phải, những gì cô tin là sự thật, chỉ là một màn kịch được sắp đặt?
Cô cúi xuống nhìn lá thư, rồi nhìn lên bàn thờ, nơi có bát hương vẫn còn nghi ngút khói trầm. Mùi hương giờ đây không còn an ủi, mà trở nên nặng nề, bí ẩn, mang theo hơi thở của một điều gì đó vượt ra ngoài sự sống và cái chết.
Một làn gió lạnh buốt từ đâu thổi tới, khiến tấm rèm cửa sổ cũ kỹ khẽ lay động, phập phồng như một lá cờ trắng đầu hàng. Lá thư trên sàn, ngay dưới chân bàn thờ, bỗng nhiên rung nhẹ. Không phải do gió, Duy An biết chắc. Cô có thể cảm nhận từng sợi tóc gáy dựng đứng, từng thớ thịt căng cứng vì sợ hãi. Trái tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nuốt khan, cảm thấy cổ họng khô rát. Không thể là thật. Không thể nào.
Nhưng rồi, lá thư bắt đầu trượt đi.
Chậm rãi.
Từng chút một.
Nó trượt về phía chân bàn thờ, nơi có một vết nứt nhỏ trên nền gỗ, nơi mà cô vẫn thường đặt những chiếc bánh cúng nhỏ. Nó trượt đi, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đang nhẹ nhàng kéo nó vào sâu hơn, vào bóng tối ẩm thấp dưới gầm bàn thờ. Mùi ẩm mốc và hương trầm quyện lại, tạo thành một làn khói mờ ảo quanh chiếc phong bì trắng. Nó không dừng lại. Nó tiếp tục trượt đi, lặn sâu vào bóng tối, biến mất hẳn.
Duy An đứng bất động, đôi mắt dán chặt vào khoảng trống nơi lá thư vừa biến mất. Không gian xung quanh cô bỗng trở nên méo mó, những bức tường như co lại, những đồ vật quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, phủ một màu đen tối. Cô nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình, nặng nề và gấp gáp, vang vọng trong sự im lặng chết chóc của căn nhà. Lòng cô như có tảng đá đè nặng. Chiếc phong bì trắng, với ba dòng chữ kinh hoàng, đã biến mất vào trong bóng tối dưới bàn thờ.
Bóng tối dưới gầm bàn thờ, giờ đây không còn là một khoảng trống đơn thuần. Nó như một cái miệng đen ngòm đang há ra, chờ đợi.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
🛡️ Dù sợ hãi tột cùng, Duy An quyết định không để nỗi sợ chế ngự. Cô sẽ dọn dẹp lại bàn thờ, cố gắng tìm kiếm lá thư để tiêu hủy nó, coi đó là một trò đùa vô nghĩa.
An toàn
🔥
🔥 Không thể chịu đựng thêm nữa, Duy An chạy ra khỏi căn nhà, tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài hoặc một nơi ẩn náu an toàn.
Táo bạo
✨
✨ Nỗi sợ hãi xen lẫn sự tò mò, Duy An quyết định cúi xuống, dùng đèn pin kiểm tra gầm bàn thờ, tìm kiếm bất cứ manh mối nào về lá thư và điều bí ẩn đằng sau nó.
Bất ngờ
6
Bức Thư Dưới Lớp Bụi
10,667 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Gọi Mời
8,377 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Ấn Của Quá Khứ
5,529 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Giai Mã Tử Thư
9,790 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hương Trầm Cũ Vọng Hồn
7,388 từ
🔒 Đăng nhập
11
Giấy Cũ, Vực Sâu
9,546 từ
🔒 Đăng nhập
12
Tiếng Vọng Từ Mảnh Giấy Cũ
10,342 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bức Thư Gọi Hồn
8,165 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ánh Sáng Từ Vực Thẳm
6,610 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Kẻ Sát Nhân
11,156 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bóng Ma Giữa Đêm Tàn
8,531 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Nguyền Từ Cánh Cổng Thời Gian
10,520 từ
🔒 Đăng nhập
18
Linh Hồn Ngỏ Lời
7,917 từ
🔒 Đăng nhập
19
Tiếng Lòng Từ Mộ Phần
8,822 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Tướng Từ Mộ Phần
9,145 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.