Gió hú qua vành tai, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và cái lạnh buốt xương của đêm cuối thu. Thịnh siết chặt chiếc áo khoác, ánh đèn pin chao đảo trên con đường mòn lổm chổm rêu phong. Ngôi làng cổ bị bỏ hoang này, người ta đồn đại từ lâu đã bị ma ám, nay lại là nơi công ty của Thịnh chọn để làm bối cảnh cho dự án phim kinh dị mới. Anh, với cái mác đạo diễn trẻ đầy triển vọng, buộc phải có mặt.
Tiếng bước chân của đội tiền trạm phía trước vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch. "Anh Thịnh! Lạ thật!" Giọng thằng Quang, trợ lý của anh, phá vỡ sự im lặng. Thịnh nhíu mày, tiến lại gần.
Trước mắt anh, sừng sững giữa khu đất hoang là một căn nhà cổ, mái ngói âm dương đã mục nát, tường gạch loang lổ vết thời gian. Điều kỳ lạ là, nó không hề có cánh cửa ra vào. Cả bốn mặt tường đều là gạch trần, không một lối đi, không một ô cửa sổ. Hoàn toàn bít bùng. Chỉ có duy nhất một điểm khác biệt, một luồng ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ bên trong, le lói qua khe nứt trên bức tường phía đông. Một thứ ánh sáng ấm áp một cách phi lý, giữa cái hoang tàn và lạnh lẽo này.
Quang đưa tay sờ lên bức tường rêu phong, khẽ rụt lại như chạm phải vật nóng. "Lạ thật, anh Thịnh. Tường thì lạnh ngắt, nhưng bên trong... rõ ràng có đèn."
Thịnh không nói gì, bước vòng quanh căn nhà. Bóng anh đổ dài, méo mó trên nền đất. Anh dừng lại trước khe nứt nhỏ, ghé mắt nhìn vào. Bên trong, một chiếc bàn thờ cổ kính, phủ khăn gấm đỏ đã bạc màu, đặt trang trọng. Trên đó là hai cây nến, cháy lập lòe, đủ để soi rõ ba bát hương đã đầy tro. Mùi nhang trầm thoang thoảng bay ra, không phải mùi khói bếp, mà là mùi cúng bái, một mùi hương cổ kính và ma mị, len lỏi vào từng thớ thịt.
"Không thể nào..." Thịnh lẩm bẩm. "Không có gió, làm sao nến cháy được?"
Đúng lúc đó, anh cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt phả vào gáy. Không phải lạnh của gió, mà là lạnh của một sự hiện diện vô hình. Anh khựng lại, tóc gáy dựng đứng. Tiếng nến cháy lập lòe bên trong dường như vọng ra rõ hơn, kèm theo một tiếng thở dài, rất khẽ, như của người già.
Thịnh quay phắt lại. Không có ai sau lưng anh. Chỉ có bóng đêm đặc quánh và tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ. Chiếc đèn pin trên tay anh đột ngột nhấp nháy, rồi phụt tắt. Cả khu rừng chìm vào bóng tối tuyệt đối, chỉ còn ánh sáng leo lét từ khe nứt căn nhà không cửa, và mùi nhang trầm càng lúc càng đậm.
