Chợt có tiếng gà gáy, vang lên giữa bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng. Khói lam chiều từ những căn nhà nhỏ lẩn khuất trong sương mù, mờ ảo như những giấc mơ chưa tỉnh. Làng Rồng, một ngôi làng nhỏ ở miền Bắc Việt Nam, bình dị nhưng đầy vẻ huyền bí. Mọi người thường đồn rằng, nơi đây có một cây trứng cá lớn, cổ thụ hàng trăm năm tuổi, đứng sừng sững như một nhân chứng cho bao thăng trầm của lịch sử. Nhưng đó không phải chỉ là một cây trứng cá bình thường; nó là cội nguồn của những bí ẩn đã ám ảnh cư dân nơi này.
Thằng Tuấn, đứa trẻ 12 tuổi, trong cái tuổi tò mò và nghịch ngợm, thường ngồi bên gốc cây trứng cá, lắng nghe những câu chuyện rùng rợn từ ông lão Hưng, người mà cư dân trong làng kính nể. “Nghe nói, nhiều người đã mất tích khi đến gần cây này,” ông lão thường nói với giọng trầm hẳn. “Có người còn thấy bóng dáng của những linh hồn lang thang giữa đêm khuya.”
Hôm nay, Tuấn ngồi đó, tay cầm một quả trứng cá chín mọng, ngắm nhìn những chiếc lá xanh rì. Bầu không khí im ắng, chỉ có tiếng chim hót líu lo, tạo nên một khung cảnh bình yên mà tĩnh mịch. Nhưng cái cảm giác yên ả ấy nhanh chóng bị xô đẩy bởi một cơn gió lạnh bất ngờ, làm cho những chiếc lá trên cây trứng cá rung rinh. Tuấn rùng mình, cảm giác có ai đó đang nhìn mình từ phía sau.
“Cạnh cây, có ai đó không?” Tuấn quay đầu lại, nhưng chỉ thấy bóng lưng của ông Hưng đang đi xa. “Hừm, có lẽ chỉ là gió,” cậu tự nhủ.
Mấy ngày gần đây, cậu luôn thấy ám ảnh bởi những câu chuyện quanh cây trứng cá. Một đêm, Tuấn nghe thấy tiếng gọi từ phía cửa sổ, như thể có ai đó gọi tên mình. Nhưng khi cậu chạy ra, chỉ có những ngọn đèn lấp lánh và bóng tối bao trùm. “Có lẽ mình nên hỏi mẹ,” Tuấn quyết định, nhưng lại đắn đo. Mẹ cậu, bà Lan, luôn lo lắng cho cậu khi nhắc về cây trứng cá. “Đừng lại gần nó, con nhé,” là câu nói mà bà thường nhắc đi nhắc lại mỗi khi Tuấn có ý định ra ngoài.
Một buổi chiều, khi cơn mưa chiều bắt đầu dần dần trút xuống, Tuấn quyết định đi đến cây trứng cá để khám phá. Cậu nghĩ rằng có thể tìm thấy đâu đó một bí mật về cây mà chưa ai biết. “Chỉ một lần thôi mà!” cậu tự nhủ, tay nắm chặt quả trứng cá, như thể đó là một chiếc bùa hộ mệnh.
Khi đến gần cây, Tuấn cảm nhận được không khí trở nên nặng nề hơn. Những giọt mưa rơi thánh thót, mỗi giọt như gõ lên trái tim cậu. “Cũ kĩ và bí ẩn,” cậu thầm nghĩ. Bầu trời bỗng dưng u ám, ánh sáng mặt trời như bị che khuất bởi những đám mây đen. Tuấn hít một hơi thật sâu, gạt đi những suy nghĩ sợ hãi trong đầu, rồi bước lên phía trước.
