Tiếng "ting!" chói tai của thang máy vang lên, và tôi biết, địa ngục lại bắt đầu. Tôi là Trần Hùng, 25 tuổi, "nhân viên triển khai dự án" của công ty truyền thông Đỉnh Cao. Nghe oách vậy chứ thực chất tôi là thằng chạy việc vặt, từ pha cà phê đến mang hợp đồng đi khắp Sài Gòn dưới cái nắng cháy da.
Hôm nay là ngày định mệnh.
Trong thang máy, mùi nước hoa Chanel nồng nặc sộc thẳng vào mũi tôi. Đứng cạnh tôi là Trần Ngọc, Giám đốc Marketing, cũng là người tôi thầm thương trộm nhớ bao lâu nay. Cô ấy đang nói chuyện điện thoại, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt lại lạnh như băng khi nhìn tôi.
"Được, cứ giao cho Trọng. Hùng á? Thôi, cậu ta chỉ hợp với mấy việc lặt vặt thôi."
Tim tôi như bị bóp nghẹt. Ngọc vừa thẳng thừng phủ nhận năng lực của tôi, ngay trước mặt tôi, và còn giao công việc tôi hằng ao ước cho thằng Trọng – cái thằng con ông cháu cha chỉ giỏi nịnh bợ. Tôi siết chặt nắm đấm, kìm nén sự tức giận đang bùng cháy trong lồng ngực. Sáu tháng làm việc quần quật, chạy đôn chạy đáo không kể ngày đêm, kết quả là tôi còn không bằng một kẻ ăn bám?
Khi cửa thang máy mở ra, tôi bước chân ra ngoài, đầu óc quay cuồng. Trần Ngọc liếc nhìn tôi một cái, khẽ nhếch mép: "À, Hùng. Chiều nay tôi có hẹn với đối tác ở Bitexco. Cậu đi pha giúp tôi ly cà phê đen không đường, xong rồi mang xuống ngay nhé."
Tôi muốn gào lên, muốn đập phá mọi thứ. Nhưng tôi chỉ có thể gật đầu, khuôn mặt cứng đờ. "Vâng, sếp."
Ngọc hài lòng với sự phục tùng của tôi, quay lưng bước đi, mái tóc óng ả hất nhẹ. Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô ấy khuất dần, cảm giác như một kẻ vô dụng nhất trên đời. Bỗng, một cảm giác nóng rát bất thường chạy dọc từ ngón tay đến toàn thân. Một ánh sáng xanh lóe lên trong tầm mắt tôi.
**[Đinh! Hệ thống "CEO Vô Danh" đã được kích hoạt!]**
**[Chào mừng chủ nhân! Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Chịu đựng sỉ nhục lần thứ 100".]**
**[Phần thưởng: Gói quà tân thủ đặc biệt!]**
