"Đinh! Tiền về! 50 ngàn đồng từ Grab Food."
Đinh! Một âm thanh khô khốc vang lên từ chiếc điện thoại Samsung cũ kỹ, màn hình nứt toác. Trọng Nghĩa, tên đầy đủ là Nguyễn Trọng Nghĩa, 22 tuổi, sinh viên năm cuối Đại học Kinh tế Quốc dân, khẽ thở dài. 50 ngàn đồng... chỉ đủ tiền ăn trưa, hoặc đổ xăng cho chiếc xe Dream cà tàng của anh. Cả tháng nay, anh vẫn sống lay lắt bằng công việc shipper bán thời gian, vừa học vừa làm, vừa gồng gánh tiền thuê trọ và viện phí của mẹ ở quê.
"Nghĩa ơi, ra đây!"
Tiếng quát chói tai của bà chủ nhà trọ, cô Loan "Gáo", làm Trọng Nghĩa giật mình. Cô Loan, một người đàn bà béo ú, mặt đầy mụn và mắt xếch, nổi tiếng keo kiệt và đanh đá nhất cái xóm lao động tồi tàn này.
"Dạ, con đây ạ!" Trọng Nghĩa vội vàng chạy ra.
"Tháng này mày định không trả tiền nhà đúng không? Hả? Hôm nay mùng 5 rồi đấy! Hợp đồng ghi rõ mùng 3 là phải có, mày dám dây dưa với tao à?" Cô Loan chống nạnh, giọng the thé như mèo bị giẫm đuôi.
Trọng Nghĩa cúi gằm mặt: "Cô Loan... con xin cô cho con khất đến cuối tuần. Mẹ con vừa phải phẫu thuật, con... con chưa xoay kịp."
"Khất cái con khỉ! Mày tưởng tao là ngân hàng à? Lần nào cũng viện cớ! Phẫu thuật gì mà phẫu thuật mãi? Đồ thất đức!" Cô Loan khinh miệt nhổ toẹt nước bọt xuống đất ngay trước mặt anh. "Tao cho mày đến hết hôm nay. Không có tiền, cút khỏi đây! Đồ ăn hại!"
Những lời sỉ vả, những ánh mắt khinh miệt của mấy người hàng xóm tò mò, và cả cái nhìn của An Nhiên, cô bạn gái cùng phòng trọ, làm trái tim Trọng Nghĩa thắt lại. An Nhiên, người anh yêu thương hơn cả bản thân, chỉ đứng đó, không một lời bênh vực. Ánh mắt cô nhìn anh, lạ lẫm và xa cách, như thể anh là một kẻ xa lạ.
"Anh Nghĩa à... anh cứ thế này sao chúng ta có tương lai được chứ?" An Nhiên khẽ nói, giọng đầy thất vọng. "Em... em mệt mỏi rồi."
Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trọng Nghĩa. Mệt mỏi? Cô mệt mỏi vì anh nghèo ư?
