Nàng là nữ hoàng đế trẻ tuổi, uy quyền nhưng cô độc, gánh vác cả giang sơn trên vai. Anh là một thư sinh thanh tú, tài hoa, được triệu vào cung làm quân sư. Giữa những hiểm nguy chốn cung đình, giữa những lời đồn đại về sự bất kính, tình yêu của họ nảy nở một cách lén lút và đầy cấm kỵ. Liệu một hoàng đế có thể yêu một thường dân, và liệu tình yêu đó có thể vượt qua mọi rào cản của địa vị và trách nhiệm?
Ánh mắt hắn, lần đầu tiên, không cúi gằm trước ngai vàng. Nàng, hoàng đế trẻ tuổi của một triều đại đang đứng trước bờ vực, cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là sự giật mình trước một điều gì đó quá đỗi chân thật. Cả Điện Kim Loan rộng lớn bỗng chốc im ắng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua những cột gỗ lim cổ thụ, mang theo mùi trầm hương và bụi thời gian. Nàng vô thức siết nhẹ ngón tay vào vạt áo bào thêu rồng bằng kim tuyến vàng, cảm nhận sự thô ráp của từng sợi chỉ. Tim nàng nén chặt một cái, như ai đó vừa vắt khô nó ra, một cảm giác rất lạ len lỏi, không phải sợ hãi hay giận dữ, mà là một điều gì đó mỏng manh hơn, dễ vỡ hơn, như một cánh hoa đang hé nở giữa bão táp. Thái y từng nói nàng bị suy nhược, cần nghỉ ngơi, nhưng làm sao nghỉ ngơi được khi mỗi hơi thở của nàng đều gánh vác cả giang sơn? Tiếng chuông gió ngoài hành lang khe khẽ ngân vang, kéo dài như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng đáng sợ, hay về sự cô độc bao trùm. Cái nhìn của thư sinh ấy không hề vô lễ, chỉ là một sự điềm tĩnh lạ thường, như mặt hồ thu phản chiếu bầu trời không chút gợn sóng, không một chút run rẩy nào trước uy thế của bậc cửu ngũ chí tôn. Hắn đứng đó, giữa những ánh nhìn soi mói của các đại thần, dáng người thanh mảnh nhưng thẳng tắp, như một cây tùng mọc trên vách đá.
“Ngươi là Lục Thanh Phong?” Giọng nàng trầm ấm, cố giữ vẻ uy nghi vốn có của một hoàng đế, nhưng chính nàng cũng bất ngờ trước sự run rẩy nhẹ cuối câu. Hắn khẽ gật đầu, đôi môi mỏng khép hờ, không nói một lời thừa thãi. Ánh sáng từ cửa sổ lùa vào, hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật đường nét cao quý mà vẫn vô cùng bình dị, như được chạm khắc từ ngọc thạch. Đôi mắt đen sâu hun hút của hắn dường như có thể nhìn thấu mọi thứ, không chỉ là bề mặt mà còn là cả những tầng sâu khuất lấp trong lòng nàng. Mùi mực giấy thoang thoảng từ tay áo hắn hòa lẫn với mùi hoa lài dịu nhẹ từ vườn thượng uyển phảng phất vào cung điện, tạo thành một hỗn hợp hương thơm vừa thanh khiết vừa cổ kính. Nàng nhớ lại lời tâu của Lý Tổng Quản, rằng hắn là thần đồng hiếm có, đỗ đầu cả ba kỳ thi Đình, từng từ chối ba lần triệu kiến của tiên đế, chỉ đến khi có chỉ dụ đặc biệt của nàng mới chịu nhập cung. Cái danh "thư sinh ngạo mạn" bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết, không phải qua lời đồn, mà qua chính dáng vẻ điềm nhiên của hắn. Mắt nàng lướt nhanh qua hắn – rồi nhìn xuống đôi giày thêu chỉ vàng của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế, nhưng thực ra là để giấu đi sự bối rối đang dâng trào.
“Ngươi biết vì sao Trẫm triệu ngươi vào cung không?” Nàng hỏi, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng hơn, cố gắng giành lại thế chủ động trong cuộc đối thoại. Không gian căng như dây đàn, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những bức rèm thêu phượng hoàng. Hắn vẫn đứng yên, đôi bàn tay thanh mảnh khẽ nắm hờ sau lưng, không một chút biểu cảm. Mùi hương gỗ đàn hương từ chiếc mũ quan của hắn bỗng trở nên rõ rệt hơn, như một lớp màn vô hình bao bọc lấy hắn, khiến hắn càng trở nên khó nắm bắt. “Bẩm Hoàng đế, thần chỉ biết thần phụng chỉ mà đến, còn lý do sâu xa, thần tin Hoàng đế đã có phán quyết.” Giọng hắn trầm ấm, đều đều, từng chữ như được gọt giũa cẩn thận, không một chút khoa trương. Cái cách hắn nói "phán quyết" thay vì "quyết định" hay "chỉ dụ" khiến nàng khẽ nhíu mày. Đó là một sự lựa chọn từ ngữ tinh tế, ẩn chứa một sự tôn trọng tuyệt đối nhưng đồng thời cũng là một sự khẳng định ngầm về quyền lực tối cao của kẻ đối diện. Trái tim nàng lại rung lên một nhịp, tự hỏi liệu hắn đang thử nàng, hay đơn giản là hắn thật sự không màng đến những phô trương quyền thế.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Đại thần Ngô Trọng, vị Tể tướng đã bạc đầu, ho nhẹ một tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. “Thưa Hoàng đế, Lục quân sư là bậc kỳ tài, chắc chắn sẽ là cánh tay đắc lực giúp Hoàng đế ổn định triều cương.” Lời tâng bốc của Ngô Trọng nghe thật giả dối, như tiếng quạ kêu trong rừng vắng. Như Ý khẽ nhếch mép, nụ cười trên môi đông cứng—vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Nàng biết, những lời này không phải dành cho Thanh Phong, mà là một lời nhắc nhở ngầm về tình hình bất ổn của triều đình, về cái gọi là "sự cần thiết" của một quân sư. Mùi vị chát của trà cung đình mà nàng vừa nhấp bỗng trở nên rõ ràng hơn trong miệng, lẫn với vị mặn chát của mồ hôi đang rịn ra ở lòng bàn tay. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, như một tảng đá đè nặng trên vai. Hàng ngày, nàng phải đối mặt với những toan tính, những lời nói hai mặt như thế này. Tiếng va chạm nhẹ của những chiếc ngọc bội trên áo các quan lại khi họ khẽ cật lực xoay người, như những con rắn đang rình mồi trong bóng tối, càng khiến nàng thêm chán ghét.
“Trẫm đã nghe về tài năng của Lục Thanh Phong,” Như Ý nói, giọng nàng lạnh tanh như băng tuyết, thu lại mọi cảm xúc ban đầu. “Nhưng tài năng cần đi đôi với trung thành. Trong cung, thứ quý giá nhất không phải là mưu kế, mà là lòng người.” Nàng nhấn mạnh hai chữ "lòng người", và trong khoảnh khắc đó, mắt nàng chạm vào mắt Thanh Phong. Ánh mắt hắn không hề né tránh, mà ngược lại, còn sâu hơn, như một vực thẳm không đáy. Nàng cảm thấy như bị kéo vào đó, một sự thu hút lạ kỳ không thể lý giải. Mùi hương của sách cũ và mực tàu từ người hắn lại bay đến, dịu nhẹ mà dai dẳng, khiến nàng bất giác hít sâu một hơi. Tiếng gió bên ngoài đột ngột mạnh lên, gõ vào cửa sổ những tiếng cộc cộc khô khốc, như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười cực kỳ nhạt thoáng qua trên môi, gần như không thể nhận ra, nhưng lại đủ để khiến tim nàng lỡ mất một nhịp. Đó là nụ cười của sự thấu hiểu, hay của sự thách thức?
Lý Tổng Quản, thái giám thân cận nhất của nàng, lặng lẽ bước tới, cúi đầu tâu: “Bẩm Hoàng đế, đã đến giờ thiết triều. Các đại thần đang chờ ngoài điện.” Giọng Lý Tổng Quản thì thầm, như một luồng gió lạnh thổi qua, nhắc nhở nàng về trách nhiệm và sự giới hạn của thời gian. Mùi nhang trầm trong lư đồng đã dần phai, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất sau cơn mưa đêm. Như Ý khẽ nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Lý Tổng Quản, rồi quay sang Thanh Phong. “Lục Thanh Phong, từ giờ ngươi sẽ là quân sư của Trẫm. Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi là xem xét lại toàn bộ tấu chương về vấn đề biên giới phía Bắc.” Nàng không chờ hắn đáp lời, quay người, áo bào lướt qua sàn đá hoa cương lạnh lẽo, tạo ra tiếng sột soạt nhẹ. Các đại thần lập tức cúi đầu hành lễ, và nàng bước đi, cảm nhận cái lạnh buốt của viên ngọc bội chạm vào da thịt qua lớp áo lụa.
Sau khi nàng rời đi, Điện Kim Loan lại chìm vào tĩnh lặng. Thanh Phong vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo bóng lưng khuất dần của vị nữ hoàng đế. Các đại thần khác, sau một hồi thì thầm to nhỏ, cũng lần lượt rời đi, để lại một mình hắn giữa không gian rộng lớn, tràn ngập mùi hương phai nhạt của quyền lực và sự cô độc. Lý Tổng Quản, với khuôn mặt không cảm xúc, tiến đến gần Thanh Phong. “Lục quân sư, theo lão nô thấy, Hoàng đế đã giao cho ngài một trọng trách lớn.” Giọng ông ta đều đều, nhưng ánh mắt lại sắc như dao, quét qua Thanh Phong một cách dò xét. Mùi hương ngai ngái của thuốc lào từ Lý Tổng Quản phảng phất trong không khí. Thanh Phong khẽ cúi đầu, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng. “Đa tạ Lý Tổng Quản đã nhắc nhở. Thần sẽ cố gắng hết sức.”
“Cố gắng hết sức là tốt,” Lý Tổng Quản đáp, một nụ cười méo mó xuất hiện trên môi ông ta. “Nhưng trong cung này, đôi khi ‘cố gắng hết sức’ lại là cái tội. Hoàng đế là người thông minh, nhưng cũng là người cô đơn nhất. Ngài không cần những lời xu nịnh, cũng không cần những kẻ mưu đồ. Ngài cần một người hiểu ngài, một người có thể chia sẻ gánh nặng. Nhưng liệu có ai dám làm điều đó không?” Tiếng giày da của Lý Tổng Quản gõ nhẹ trên nền đá hoa cương, tạo ra một âm thanh khô khốc. Thanh Phong chỉ im lặng lắng nghe, đầu ngón tay khẽ chạm vào tay áo, cảm nhận chất liệu vải gấm mềm mại. Hắn có thể cảm nhận được sự cảnh báo ngầm trong từng lời nói của Lý Tổng Quản, như một lưỡi dao sắc bén ẩn dưới lớp lụa mềm. Mùi ẩm mốc của những cuốn sách cũ trong thư phòng hoàng gia mà hắn vừa đi qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, gợi nhớ đến những bí mật bị chôn vùi.
Thanh Phong ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lý Tổng Quản. “Lý Tổng Quản, ngài có thể đưa thần đến thư phòng của Hoàng đế không? Thần muốn xem xét các tấu chương ngay lập tức.” Giọng hắn bình thản, không một chút dao động, như thể lời cảnh báo của Lý Tổng Quản chẳng hề ảnh hưởng đến hắn. Ông thái giám khẽ nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước sự thẳng thắn của Thanh Phong. “Lục quân sư thật là hăng hái. Được thôi, mời ngài đi lối này.” Tiếng cười khẩy khe khẽ trong cổ họng Lý Tổng Quản, như tiếng mèo cào nhẹ lên tấm lụa. Ông ta quay người đi trước, dẫn Thanh Phong qua những hành lang dài, uốn lượn của Tử Cấm Thành, nơi ánh sáng ban ngày chỉ lọt vào một cách yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài và kỳ dị trên tường.
Như Ý ngồi trong thư phòng riêng, ánh nến lung linh hắt bóng lên gò má nàng, tạo ra những mảng sáng tối mơ hồ. Nàng đang đọc một tấu chương mật, nét chữ sắc sảo của phụ thân nàng, tiên đế, vẫn còn vẹn nguyên. “Mưu quyền tranh đoạt, không bao giờ kết thúc,” nàng khẽ lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ trắc. Cái vị đắng còn đọng lại của chén trà vừa uống lúc nãy như càng làm tăng thêm sự chua xót trong lòng nàng. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói cong vút của thư phòng, tạo thành một bản nhạc buồn bã, đều đặn. Nàng nhớ lại ánh mắt của Thanh Phong. Cái ánh mắt ấy, không hề có sự nịnh bợ, không hề có sự sợ hãi, mà chỉ có sự điềm tĩnh và một chút gì đó… thấu hiểu. Nó khiến nàng cảm thấy vừa bối rối, vừa như được an ủi một cách kỳ lạ.
“Hoàng đế, Lý Tổng Quản đã dẫn Lục quân sư đến thư phòng ngoại tàng. Ngài ấy đang xem xét các tấu chương.” Một nữ quan mặc áo gấm màu xanh lục khẽ khàng bước vào, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. Nàng khẽ gật đầu, nhưng tim nàng lại co thắt một cái. Nàng đã giao cho hắn một đống tấu chương cũ kỹ, chất chồng như núi, hy vọng hắn sẽ mất
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Vết Nứt Cấm Thành
7,591 từ
🔒 Đăng nhập
7
Án Thư Cấm Kỵ
10,186 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mật Ý Trong Đêm Trường
11,158 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mưa Đêm Vạch Trần
10,134 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bão Tố Trong Cung
5,866 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ánh Trăng Cắt Đứt Mạng Che
11,100 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mây Che Ánh Nguyệt
10,670 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ánh Nến Sụp Đổ
12,613 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ánh Sáng Giữa Bão Tố
8,531 từ
🔒 Đăng nhập
15
Án Tình Động Trời
6,276 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đứng Giữa Phong Ba
13,650 từ
🔒 Đăng nhập
17
Quyết Định Sinh Tử
11,404 từ
🔒 Đăng nhập
18
Án Tử Tình Ái
12,464 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Thú Tội Giữa Cấm Cung
10,916 từ
🔒 Đăng nhập
20
Định Mệnh Giữa Thiên Thu
9,011 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?