Sau ba năm hôn nhân không tình yêu và một bản án ly hôn, cô tưởng chừng đã thoát khỏi bóng ma của người chồng cũ lạnh lùng. Nhưng anh, một tổng tài quyền lực, lại đột ngột xuất hiện trở lại, mang theo sự hối hận và ý định níu kéo. Cô kiên quyết từ chối, muốn bắt đầu cuộc sống mới. Liệu cô có thể chống lại sự đeo bám dai dẳng của anh, hay trái tim đã chai sạn sẽ một lần nữa rung động trước người đàn ông từng tổn thương mình?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Gặp Lại, Ở Nơi Không Ngờ — Đọc thử miễn phí
Cánh cửa phòng họp Executive Suite bật mở, mang theo luồng gió lạnh từ điều hòa và một mùi hương quen thuộc đến đáng sợ – mùi đàn hương và da thuộc cao cấp, đặc trưng của Lục Kiệt. Như Ý đang đứng trước màn hình lớn, ngón tay gõ nhịp trên máy chiếu, ánh mắt tập trung vào biểu đồ tăng trưởng doanh số quý mới của dự án "Thiên Ưng" mà cô đã đổ bao tâm huyết. Trái tim cô, vốn đã được tôi luyện qua ba năm ly hôn và cả một chặng đường dài tự thân gầy dựng sự nghiệp, bỗng co thắt một cái, đau điếng như ai đó dùng tay vắt kiệt nó. Cả căn phòng họp sang trọng, với những chiếc ghế bọc da đen bóng và bàn đá cẩm thạch lấp lánh, dường như quay tròn. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại sự choáng váng, cố gắng không để bất cứ cảm xúc nào lộ ra trên gương mặt. Mười hai cặp mắt trong phòng, bao gồm cả sếp và đối tác quan trọng, đều đang đổ dồn về phía người đàn ông vừa bước vào. Hắn ta, không sai vào đâu được, vẫn là Lục Kiệt của ba năm trước: vóc dáng cao lớn vững chãi trong bộ vest bespoke màu than chì, mái tóc đen cắt tỉa gọn gàng, và đôi mắt sâu thẳm mà cô từng lạc lối, giờ đây lại mang vẻ lạnh lùng đến xa lạ. Như Ý siết chặt tay sau lưng, móng tay cắm vào lòng bàn tay, cố gắng găm chặt mình vào thực tại. Bình tĩnh, Như Ý. Mày đã sống sót qua kỳ thi CPA khắc nghiệt nhất, mày sống sót được qua một bản án ly hôn đau đớn, mày sẽ sống sót được qua bữa họp mặt này. Nhưng khi đôi mắt đen như vực thẳm của Lục Kiệt lướt qua một lượt, rồi dừng lại trên cô, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, báo hiệu một tai ương mà cô đã tưởng chừng mình đã vĩnh viễn thoát khỏi.
"Xin lỗi vì sự chậm trễ," Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực của Lục Kiệt vang lên, từng chữ như gõ vào màng nhĩ Như Ý, đánh thức những ký ức mà cô đã cố gắng chôn vùi. Hắn không nhìn cô nữa, mà đi thẳng đến vị trí ghế chủ tọa, nơi vốn dĩ dành cho đối tác chính của dự án. Mùi hương nam tính của hắn lan tỏa khắp phòng, lấn át cả mùi cà phê sữa đá trên bàn và nước hoa hồng nhạt của một đồng nghiệp nữ ngồi gần đó. Như Ý cảm thấy cổ họng mình khô khốc, như vừa nuốt phải một viên đá lạnh. Cô cố gắng tiếp tục bài thuyết trình, nhưng từng con số, từng biểu đồ đều nhảy múa trước mắt cô. "Như Ý, cô có thể tiếp tục được chứ?" Giọng sếp cô, ông Nam, vang lên đầy thúc giục. Cô gật đầu, môi mấp máy. "Vâng, thưa sếp." Nhưng khi ánh mắt cô vô tình lướt qua Lục Kiệt, hắn ta đang ngồi thẳng lưng, một tay chống cằm, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào slide trình chiếu, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên hai milimet – một nụ cười gần như không tồn tại, nhưng đủ để Như Ý cảm nhận được sự giễu cợt, hay có lẽ là một điều gì đó sâu xa hơn đang ẩn giấu. Cô biết hắn đang chơi đùa với mình, và điều đó khiến máu trong người cô như sôi lên. Sợi tóc mai vướng vào khóe môi, cô đưa tay vén lên, ngón tay run nhẹ, rồi giấu nhanh sau lưng. Mưa bắt đầu lất phất rơi bên ngoài cửa kính, từng giọt tí tách trên mái, như tiếng kim châm vào trái tim đang đập loạn xạ của cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Bài thuyết trình kéo dài thêm ba mươi phút nữa, nhưng đối với Như Ý, nó dài như cả một thế kỷ. Cô nói, cô giải thích, cô trả lời các câu hỏi, nhưng một phần tâm trí cô vẫn bị giằng xé bởi sự hiện diện của Lục Kiệt. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa ra một câu hỏi sắc bén, đâm thẳng vào trọng tâm vấn đề, khiến cô phải căng não mới có thể trả lời trọn vẹn. Mỗi khi hắn lên tiếng, cả căn phòng lại im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy chiếu rù rì và tiếng gõ nhẹ của ngón tay hắn lên mặt bàn đá. Như Ý cảm nhận rõ ràng từng ánh mắt của đồng nghiệp dò xét, hoài nghi, thậm chí là tò mò. Liệu họ có biết về mối quan hệ cũ của cô và người đàn ông quyền lực này không? Nụ cười trên môi cô đông cứng lại khi một đồng nghiệp nữ khác liếc nhìn cô một cách khó hiểu. Vẫn cười, nhưng mắt cô không cười nữa. Cô nhớ mùi cà phê đắng còn đọng lại trên môi mình từ sáng, như vị của cuộc gặp gỡ này. Kết thúc buổi họp, sếp Nam nở nụ cười rạng rỡ, bắt tay Lục Kiệt. "Rất vinh hạnh được làm việc với Lục tổng. Dự án này chắc chắn sẽ thành công rực rỡ dưới sự hợp tác của hai bên." Lục Kiệt chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn thâm trầm như cũ, không một gợn sóng. Như Ý vội vã thu dọn đồ đạc, muốn thoát khỏi căn phòng này càng nhanh càng tốt. Tim cô vẫn đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được gió từ điều hòa lạnh ngắt thổi vào gáy, nhưng cơ thể cô lại nóng bừng.
"Cô Như Ý." Giọng Lục Kiệt đột ngột vang lên sau lưng, khiến cô giật nảy mình. Cô quay đầu lại, đôi mắt đen của hắn nhìn thẳng vào cô, không một chút cảm xúc thừa thãi, nhưng lại đủ để khiến cô cảm thấy như bị lột trần. Cả phòng họp đã trống rỗng, chỉ còn cô và hắn. Mùi hương đàn hương của hắn giờ đây trở nên nồng đậm hơn, bao trùm lấy cô. "Dự án Thiên Ưng của cô rất tiềm năng." Hắn nói, bước lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa hai người dường như thu hẹp lại. Như Ý cảm thấy cánh tay mình khẽ run lên. "Cảm ơn Lục tổng đã đánh giá." Cô cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. "Nhưng tôi nghĩ, với tư cách là đối tác chính, Lục tổng sẽ có nhiều đóng góp hơn nữa." Lục Kiệt khẽ nhếch môi. "Tất nhiên. Và để hiểu rõ hơn về dự án, tôi nghĩ chúng ta cần có những buổi gặp gỡ riêng, ngoài khuôn khổ công việc." Hắn không nói "anh muốn gặp em," cũng không nói "anh nhớ em," nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang một sức nặng vô hình, đè nén lên lồng ngực cô. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của hắn, tạo ra những mảng sáng tối mơ hồ. Cô muốn từ chối ngay lập tức, muốn vặn lại rằng giữa họ không còn bất kỳ "ngoài khuôn khổ công việc" nào nữa, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một vật thể vô hình, đau rát.
"Tôi e rằng lịch trình của tôi khá bận rộn, Lục tổng," Như Ý cố gắng lấy lại bình tĩnh, giữ khoảng cách an toàn nhất có thể. "Mọi trao đổi về dự án, tôi nghĩ có thể thông qua email hoặc các cuộc họp chính thức với đầy đủ các bên liên quan." Lục Kiệt im lặng, đôi mắt vẫn ghim chặt vào cô. Ánh mắt đó, sắc như dao, như đang cố gắng đọc thấu từng suy nghĩ của cô. Mùi da thuộc mới từ chiếc cặp tài liệu hắn cầm trên tay hòa quyện với mùi nước mưa từ bên ngoài, tạo nên một hỗn hợp vừa lạ vừa quen. "Phải rồi," Hắn nói, giọng trầm ấm đến lạ, nhưng lại khiến cô rợn người. "Cô Như Ý luôn là người bận rộn. Bận rộn đến nỗi..." Hắn dừng lại, không nói hết câu, nhưng cái nhìn của hắn đủ để Như Ý hiểu được hàm ý. Hắn đang nhắc về khoảng thời gian họ còn là vợ chồng, cái khoảng thời gian mà cô luôn cảm thấy mình đang chạy trốn, đang bận rộn với công việc để không phải đối mặt với sự trống rỗng trong cuộc hôn nhân đó. Ngón tay cô siết chặt lấy mép tài liệu, có lẽ đã tạo thành nếp gấp. Lục Kiệt lại bước thêm một bước, khiến cô phải lùi lại theo phản xạ. "Tôi chỉ muốn đảm bảo," hắn tiếp tục, giọng điệu chuyển sang lạnh lẽo hơn, "rằng dự án này sẽ không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ... chuyện cũ nào." Hắn nhấn mạnh từ "chuyện cũ," như một lời cảnh cáo, hay một lời thách thức. Cô muốn nói gì đó. Nhưng cổ họng cô—
"Trời ơi mày ơi, thoát được cái phòng họp đó tao muốn rụng rời tay chân luôn đó!" Tiếng Quỳnh Anh oang oang từ phía hành lang cứu Như Ý khỏi khoảnh khắc căng thẳng tột độ. Cô bạn thân, với mái tóc xoăn nhuộm highlight và bộ jumpsuit màu cam nổi bật, sải bước đến gần, hoàn toàn không hay biết về sự hiện diện của Lục Kiệt. "À, chào Lục tổng. Chúc Lục tổng một ngày tốt lành nha!" Quỳnh Anh, dù có vẻ xàm xí, nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp cần thiết khi chào hỏi đối tác lớn. Lục Kiệt chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt không rời khỏi Như Ý. "Tôi cũng chúc cô Như Ý một ngày làm việc hiệu quả." Hắn nói, giọng điệu không hề thay đổi, nhưng câu nói đó lại mang một ý nghĩa khác hẳn khi phát ra từ miệng hắn. Như Ý cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Thôi đi bà nội," Quỳnh Anh huých nhẹ tay Như Ý, thì thầm khi Lục Kiệt đã quay lưng đi, tiếng giày da của hắn gõ trên sàn đá hoa lát gạch cẩm thạch xa dần. "Nhìn mặt mày xanh lè kìa, có chuyện gì sao? Hắn ta làm gì mày hả?" Mùi nước hoa Quỳnh Anh xịt đậm đặc, kiểu mùi kẹo ngọt, khiến Như Ý hơi nhíu mày, cố gắng xua đi mùi đàn hương vẫn còn vương vấn trong không khí. "Không có gì," Như Ý nói, giọng vẫn còn run run. "Chỉ là... gặp lại người quen cũ thôi." Cô nhìn theo bóng Lục Kiệt khuất dạng sau thang máy VIP, một cảm giác bất an dâng trào.
Trong thang máy xuống sảnh, Như Ý cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Quỳnh Anh vẫn luyên thuyên về buổi họp, về việc cô ấy phải giữ mặt như thế nào khi sếp Nam cứ nhìn chằm chằm vào chiếc váy mới mua của cô, nhưng Như Ý chẳng nghe lọt tai được chữ nào. "Mày có ổn không vậy Như Ý? Mặt mày cứ ngẩn ra như bị ma ám ấy," Quỳnh Anh cuối cùng cũng nhận ra sự khác lạ của bạn mình. "Không, tao ổn," Như Ý lắc đầu, nhưng đầu ngón tay cô vẫn run nhẹ khi chạm vào nút bấm tầng trệt. Cô giấu tay sau lưng, sợ Quỳnh Anh sẽ phát hiện ra. "Chỉ là hơi bất ngờ thôi." Bất ngờ? Đó là một từ quá nhẹ nhàng cho cảm giác của cô lúc này. Đó là một cơn địa chấn, một trận sóng thần ập thẳng vào cuộc sống mà cô đã cố gắng xây dựng lại một cách bình yên. Cô còn có thể ngửi thấy mùi cà phê đắng vừa uống buổi sáng, nhưng vị đắng đó giờ đây trở nên chát hơn, trộn lẫn với vị mặn của nước mắt chực trào. Khi thang máy mở ra ở sảnh, ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài cửa kính tràn vào, khiến cô hơi nheo mắt. Tiếng nhạc jazz nhẹ trong quán cà phê của tòa nhà vang vọng, như đang chế giễu sự hỗn loạn trong tâm hồn cô. "Thôi đi bà," Quỳnh Anh nói, kéo cô đi về phía cửa. "Hay là mình đi ăn trưa một bữa thịnh soạn đi, để giải tỏa căng thẳng. Tao biết một quán bún đậu mắm tôm ngon bá cháy luôn ở quận 1 đó." Như Ý không trả lời, cô chỉ lặng lẽ bước theo bạn. Cô không biết mình nên đi đâu, hay làm gì. Mọi kế hoạch của cô cho ngày hôm nay, thậm chí là cho tương lai gần, dường như đã bị đảo lộn hoàn toàn chỉ với một lần chạm mặt. Cô muốn chạy trốn, nhưng không biết có thể chạy đi đâu.
"Thôi được rồi, kể tao nghe đi. Lục tổng đó là ai mà khiến mày hồn xiêu phách lạc vậy?" Quỳnh Anh hỏi ngay khi cả hai đã ngồi xuống một góc khuất trong quán bún đậu mắm tôm quen thuộc, mùi mắm tôm nồng nàn lan tỏa khắp không gian. Như Ý khuấy nhẹ ly trà đá, tiếng đá va vào thành cốc lanh canh. Cô thở dài, nhìn ra con hẻm nhỏ đông đúc bên ngoài, nơi những dòng xe máy hối hả trôi qua. "Anh ta... là chồng cũ của tao." Cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Quỳnh Anh đang định gắp miếng chả cốm, bỗng khựng lại giữa không trung. Miếng chả rơi lại vào đĩa, tạo ra một tiếng động nhỏ. "Cái gì cơ? Mày không đùa tao đó chứ?" Mắt Quỳnh Anh mở to, biểu cảm kinh ngạc tột độ. "Lục Kiệt? Tổng giám đốc Lục Kiệt của tập đoàn Hoàng Long đó hả? Cái thằng cha mà từng khiến mày suýt trầm cảm sau ly hôn đó hả?" Quỳnh Anh không giữ được bình tĩnh, nói thẳng tuột. Cô bạn thân của cô luôn như vậy, thẳng thắn và không ngại ngần. Như Ý chỉ khẽ gật đầu, cảm thấy một vết thương cũ lại bị cào xé. Mùi nước hoa Quỳnh Anh xịt đậm đặc, kiểu mùi kẹo ngọt, khiến Như Ý hơi nhíu mày, cố gắng xua đi mùi đàn hương vẫn còn vương vấn trong không khí. Cô nhìn vào đôi mắt của bạn, thấy sự lo lắng và tức giận hiện rõ. "Tao cũng không ngờ anh ta lại là đối tác chính của dự án này. Đây là lần đầu tiên tao gặp lại anh ta kể từ sau khi ly hôn." Cô muốn khóc, nhưng nước mắt đã cạn kiệt từ lâu.
"Trời ơi là trời, đúng là nghiệt duyên mà! Cái số của mày đúng là 'trốn trời không khỏi nắng' luôn đó Như Ý," Quỳnh Anh thở dài thườn thượt, lắc đầu lia lịa. "Vậy giờ mày tính sao? Tiếp tục làm việc với hắn á? Có mà điên!" Cô bạn tóm lấy tay Như Ý, siết chặt. Như Ý cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Quỳnh Anh, một sự an ủi nhỏ nhoi trong mớ hỗn độn cảm xúc. "Tao không biết nữa," Như Ý cúi đầu, nhìn vào chén mắm tôm đỏ au. "Dự án này rất quan trọng với tao. Tao đã đổ rất nhiều công sức vào nó. Hơn nữa, tao không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt anh ta." Sự kiên cường của Như Ý luôn là điều khiến Quỳnh Anh nể phục, nhưng lần này, cô ấy lại thấy một sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt bạn mình. "Nhưng mà Như Ý ơi, mày có nghĩ tới cảm xúc của mày không? Mày còn nhớ ba năm trước mày đã khổ sở như thế nào không?" Quỳnh Anh nâng cằm Như Ý lên, ép cô đối mặt. "Nhớ cái đêm mày gọi điện cho tao,
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Lời Mời Định Mệnh
10,463 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vòng Vây Mới
11,866 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vòng Xoáy Định Mệnh
9,352 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bóng Ma Quá Khứ
8,137 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ký Ức Đánh Thức
11,099 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bí Mật Dưới Lớp Băng
9,184 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Mật Đêm Khuya
14,078 từ
🔒 Đăng nhập
13
Màn Kịch Đổ Vỡ
14,144 từ
🔒 Đăng nhập
14
Màn Kịch Đổ Vỡ: Sự Thật Đau Lòng
12,406 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Thú Nhận Đau Lòng
10,084 từ
🔒 Đăng nhập
16
BÓNG MA QUÁ KHỨ
7,109 từ
🔒 Đăng nhập
17
ĐỐI ĐẦU TRONG BÃO TỐ
5,981 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Sám Hối Cay Đắng
11,004 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bản Án Định Đoạt
11,633 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khi Nắng Ấm Trở Về
10,075 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?