Chiếc cúp vàng nặng trịch trong tay Lạc Khê, lạnh lẽo đến lạ, dù ánh đèn sân khấu đang nung chảy từng thớ thịt trên da cô. Cô nở nụ cười mà cả thế giới đang chờ đợi, một nụ cười rạng rỡ, hoàn hảo đến từng milimet khóe môi, nhưng sâu thẳm bên trong, có một khoảng trống vô định. Mùi hương nước hoa đắt tiền, lẫn với mùi bụi sàn sân khấu và phấn trang điểm, dội thẳng vào mũi, khiến cô hơi choáng váng. Hàng ngàn ánh đèn flash nhấp nháy liên tục, như những đốm lửa ma trơi bao vây lấy cô, nuốt chửng mọi góc khuất, không chừa lại một kẽ hở nào cho sự yếu đuối. Tiếng vỗ tay như sấm dậy, át cả nhịp đập của trái tim cô, nếu trái tim ấy còn có thể đập một cách bình thường. "Ảnh hậu Lạc Khê," MC oang oang qua micro, "Xin mời cô chia sẻ cảm xúc!" Cô nghiêng đầu, nhìn xuống biển người đang đồng loạt hướng về mình, và trong khoảnh khắc lướt qua hàng ghế VIP, một bóng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt – tĩnh lặng, uy nghi, như bức tượng đá cổ giữa dòng chảy xiết của cuộc đời cô.
Giọng cô vang lên qua micro, đều đặn và truyền cảm, từng lời đều được chọn lọc cẩn thận, mang theo sự biết ơn và khiêm tốn chuẩn mực của một Ảnh hậu. "Tôi thực sự vinh dự và biết ơn vô cùng..." Lạc Khê nói, ánh mắt dán chặt vào chiếc cúp trong tay, cố gắng không nhìn về phía hàng ghế đó lần nữa. Nhưng tầm nhìn ngoại vi của cô lại phản bội, từng đường nét cương nghị, cái cách anh đặt tay lên đầu gối, và thậm chí cả sự thờ ơ lạnh lẽo bao trùm lấy anh, đều rõ mồn một. Chiếc áo vest màu than chì được cắt may hoàn hảo, phảng phất mùi gỗ đàn hương quen thuộc, giờ đây lại mang theo một cảm giác xa lạ đến gai người. Cô có thể cảm nhận từng tia máu nóng đang dồn lên gò má, dù lớp phấn dày cộp đang cố che giấu. Đầu ngón tay cô siết chặt lấy vành cúp, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Bình tĩnh đi Lạc Khê, mày đã sống sót qua hàng ngàn buổi phỏng vấn khó nhằn, mày sống sót được qua bữa tiệc tối nay. Cổ họng cô khô rát, như thể vừa nuốt phải cả một sa mạc.
"Và tôi muốn dành tặng giải thưởng này..." Lạc Khê hít một hơi thật sâu, câu từ như bị nghẹn lại trong cổ họng. "Cho những người luôn tin tưởng và ủng hộ tôi." Cô kết thúc bài phát biểu bằng một nụ cười nữa, lần này, khóe mắt cô hơi rưng rưng, là thật hay giả, chỉ mình cô biết. Đám đông lại bùng nổ vỗ tay, tiếng reo hò vang vọng khắp khán phòng. Một cảm giác chênh vênh đột ngột ập đến, như thể cô đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi cao, gió rít từng hồi và chỉ cần một bước sẩy chân, mọi thứ sẽ tan biến. Hương hoa ly trắng tinh khiết trên bục đang trộn lẫn với mùi thuốc xịt tóc của chính cô, tạo nên một hỗn hợp vừa thơm vừa hắc, khiến cô muốn nôn nao. Cô đặt chiếc cúp xuống, nhẹ nhàng như đặt một quả bom hẹn giờ. Khi cô quay người, chuẩn bị bước xuống, ánh mắt anh ta đã không còn ở hàng ghế VIP nữa. Một sự hụt hẫng, lẫn với chút nhẹ nhõm, xuyên qua lồng ngực cô. Anh ta biến mất rồi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hậu trường là một mớ hỗn độn của cảm xúc và âm thanh. Tiếng giày cao gót lạch cạch trên sàn đá hoa cương, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng nhân viên hối hả chuẩn bị cho các nghệ sĩ khác. Như Ý, quản lý kiêm bạn thân của Lạc Khê, lao đến ôm cô chầm lấy, nước mắt lã chã làm ướt một mảng tóc tơ của cô. "Trời ơi mày ơi! Cuối cùng mày cũng thành công rồi! Ảnh hậu! Ảnh hậu của tao!" Như Ý vừa khóc vừa cười, mùi phấn son và cà phê sữa đá đậm đặc toát ra từ người cô ấy. Lạc Khê khẽ vỗ lưng Như Ý, bờ môi vẫn giữ nụ cười nhẹ. Đầu ngón tay cô hơi run, nhưng cô cố gắng giữ cho gương mặt mình bình tĩnh nhất có thể. Chiếc váy dạ hội lụa đỏ ôm sát cơ thể cô, từng thớ vải mềm mại nhưng lại có cảm giác như đang siết chặt lồng ngực. Cô hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác nặng nề vẫn đeo bám từ khi nhìn thấy người đó.
"Bình tĩnh đi bà, đây mới là bắt đầu thôi." Lạc Khê thì thầm, giọng khàn nhẹ vì phải nói liên tục. Cô khẽ liếc nhìn quanh, vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, một ánh mắt nào đó. Khán phòng giờ đã vãn người, chỉ còn lác đác vài nhân viên đang dọn dẹp. Mùi hóa chất tẩy rửa bắt đầu lan tỏa, lấn át đi mùi nước hoa và sự xa hoa vừa rồi. Như Ý buông cô ra, nhưng vẫn nắm chặt tay cô, ánh mắt lấp lánh sự tự hào. "Mày có biết là bao nhiêu năm rồi không, bao nhiêu mồ hôi nước mắt... Tao tin là anh ấy cũng sẽ vui cho mày." Như Ý vô tình thốt ra, rồi ngay lập tức cắn môi, ánh mắt chuyển sang vẻ hối lỗi. Nụ cười trên môi Lạc Khê đông cứng lại, như thể vừa bị đóng băng. Các cơ mặt cô căng lên, mặc dù vẫn giữ được sự lịch thiệp.
"Anh ấy là ai?" Lạc Khê hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ, nhưng ánh mắt đã tối sầm lại. Đầu ngón tay cô siết nhẹ vào mu bàn tay Như Ý, khiến cô bạn khẽ rụt lại. "À... à thì... ý tao là ba mẹ mày, rồi những người đã ủng hộ mày ấy mà!" Như Ý lắp bắp, cố gắng chữa cháy, nhưng biểu cảm lúng túng của cô ấy đã nói lên tất cả. Mùi nước hoa hồng nhạt của Như Ý, thường ngày rất dễ chịu, giờ đây lại trở nên ngột ngạt. Lạc Khê quay đi, bước chân cô thoăn thoắt về phía phòng chờ dành cho nghệ sĩ, chiếc váy dạ hội lướt trên sàn nhà êm ru. Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, từng chút một. Cơn đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực, âm ỉ và dai dẳng. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi hình ảnh người đàn ông lạnh lùng kia.
Trong phòng chờ, Lạc Khê gỡ bỏ chiếc vương miện đắt tiền, đặt nó lên bàn trang điểm. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cô, làm lộ ra sự mệt mỏi đã bị lớp trang điểm che giấu. Cô ngồi phịch xuống ghế sofa da màu kem, tựa đầu vào thành ghế. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, như đang cố gắng xoa dịu tâm hồn cô. Cô với lấy cốc nước lọc trên bàn, uống một hơi cạn sạch, cảm nhận vị mát lạnh lan tỏa xuống cổ họng. "Minh Viễn..." Cái tên đó bật ra khỏi môi cô, khẽ khàng như một hơi thở. Cô không hề hay biết rằng, ngay bên ngoài cánh cửa phòng chờ, có một bóng người đã dừng lại, một khoảnh khắc tưởng chừng như vô hình. Mùi cà phê đắng nhè nhẹ từ phía hành lang theo cơn gió lạnh lùa vào phòng, mang theo một nỗi cô đơn không tên.
Như Ý bước vào, trên tay cầm một chiếc điện thoại đang reo liên tục. "Là đạo diễn Tấn gọi chúc mừng mày đó!" cô bạn nói, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe. Lạc Khê đón lấy điện thoại, áp vào tai, giọng nói cô lại trở về vẻ chuyên nghiệp. "Vâng, em cảm ơn anh Tấn rất nhiều ạ." Trong khi nói chuyện, ánh mắt cô vô tình lướt qua chiếc gương lớn đối diện. Phía sau bóng hình phản chiếu của cô, có một sự chuyển động nhỏ ở cửa ra vào. Một bóng đen, cao lớn và vững chãi, chỉ thoáng qua như ảo ảnh. Tim cô hẫng một nhịp, cô nắm chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Nụ cười trên môi cô vụt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt trống rỗng đến đáng sợ. Giọng nói của đạo diễn Tấn trong điện thoại trở nên xa xăm, mơ hồ.
"Dạ, vâng... em xin phép cúp máy ạ." Lạc Khê ngắt cuộc gọi đột ngột, trả lại điện thoại cho Như Ý. Cô đứng bật dậy, quay phắt về phía cửa. Hành lang vắng tanh. Không một bóng người. Chỉ có tiếng điều hòa ù ù và ánh đèn neon trắng hắt lên sàn nhà lạnh lẽo. Cô bước ra ngoài, từng bước chân nhanh và dứt khoát. Mùi hóa chất tẩy rửa đã đặc quánh hơn, hòa lẫn với một mùi hương nam tính rất nhẹ, mùi bạc hà và sương đêm. Mắt cô căng ra, cố gắng tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào. Không thể nào. Chắc chắn là cô đã nhìn nhầm. Nhưng tại sao cảm giác bất an này lại chân thật đến thế? Như thể có một sợi chỉ vô hình vừa bị cắt đứt, một kết nối tưởng chừng đã ngủ yên bỗng chốc bùng cháy trở lại.
"Lạc Khê! Mày đi đâu đó? Còn buổi phỏng vấn trực tuyến mà!" Như Ý hốt hoảng chạy theo, giọng nói cô ấy gấp gáp. Lạc Khê phớt lờ, tiếp tục bước đi, đôi mắt quét khắp hành lang dài. "Không có gì," cô lẩm bẩm, một câu nói không phải dành cho Như Ý, mà cho chính bản thân mình. Ngón tay cô vô thức chạm vào sợi dây chuyền hình giọt nước mắt đang nằm ẩn dưới lớp áo lụa, một thói quen cũ đã bị lãng quên từ lâu. Chất liệu bạch kim lạnh buốt trên da thịt, nhắc nhở cô về một quá khứ mà cô đã cố gắng chôn vùi. Tiếng bước chân cô chậm lại, rồi dừng hẳn trước cửa thang máy VIP. Cửa thang máy mở ra. Bên trong, một người đàn ông đang đứng quay lưng lại, vóc dáng quen thuộc đến nỗi trái tim cô như ngừng đập.
Anh ta quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, không một gợn sóng. Ánh đèn huỳnh quang trong thang máy hắt lên gương mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, khiến anh càng thêm vẻ bí ẩn và sắc lạnh. Đó chính là Minh Viễn. Không thể nhầm lẫn được. Mùi đàn hương và bạc hà giờ đã trở nên rõ ràng, mạnh mẽ, bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nuốt khan, cổ họng đau rát. Bao nhiêu năm rồi? Năm năm? Sáu năm? Hay đã là một thế kỷ? Cô không biết mình nên nói gì, nên làm gì. Giữa họ là một khoảng trống vô hình, một vực thẳm được lấp đầy bởi những kỷ niệm và những lời chưa nói.
Minh Viễn không nói một lời, chỉ đơn giản là nhìn cô. Ánh mắt anh không có sự ngạc nhiên, không có sự vui mừng, cũng không có sự giận dữ. Chỉ là một ánh nhìn tĩnh lặng, thăm dò, như thể anh đang đọc thấu mọi góc khuất trong tâm hồn cô. Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên chiếc điện thoại trong tay, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng sắc lạnh. Lạc Khê có thể nghe rõ tiếng gió rít nhẹ từ khe cửa thang máy, lạnh buốt đến tận xương tủy. Cố gắng, Lạc Khê. Cố gắng nhớ lại cách thở. Cô muốn hỏi anh tại sao anh ở đây, muốn hỏi anh sống tốt không, muốn hỏi anh có còn nhớ cô không. Nhưng tất cả những câu hỏi ấy đều mắc kẹt lại nơi cổ họng, thành một cục nghẹn đắng chát. Hơi thở của cô run rẩy, làm phồng lên chiếc váy lụa đỏ.
"Lạc Khê, em còn buổi phỏng vấn! Đừng đi đâu hết!" Như Ý từ xa gọi vọng tới, giọng nói gấp gáp và đầy lo lắng. Tiếng giày cao gót của Như Ý lạch cạch trên sàn, ngày càng gần. Minh Viễn khẽ nhíu mày, khóe môi anh chỉ hơi cong lên 2 milimet, một nụ cười gần như không tồn tại, nhưng đủ để khiến trái tim Lạc Khê tan chảy rồi lại đông cứng. Anh ta không nói gì, chỉ giơ tay lên, ngón trỏ khẽ chạm vào nút đóng cửa thang máy. Tiếng "tít" nhỏ vang lên, báo hiệu cửa sắp đóng lại. Lạc Khê đột ngột đưa tay ra, vô thức muốn chặn cánh cửa. Không được. Cô không thể để anh đi như thế. Không phải bây giờ. Không phải sau tất cả những gì cô đã trải qua, và những gì cô đã phải hy sinh. Đôi mắt cô long lanh, nước mắt nóng hổi chực trào.
Nhưng ngón tay cô chỉ kịp chạm vào một khoảng không lạnh ngắt. Cánh cửa thang máy đóng sầm lại trước mắt cô, tách biệt hai thế giới, hai con người. Minh Viễn đã biến mất sau cánh cửa kim loại. Tiếng "keng" của thang máy báo hiệu nó bắt đầu đi xuống. Lạc Khê đứng sững sờ, bàn tay cô vẫn giữ nguyên tư thế muốn níu kéo, ngón tay run rẩy chạm vào tấm kim loại lạnh lẽo. Cảm giác ấm áp từ nước mắt đang lăn dài trên gò má, chảy xuống khóe môi, mang theo vị mặn chát của biển. Mùi bạc hà và sương đêm còn vương vấn trong không khí, như một lời trêu ngươi tàn nhẫn. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, giòn tan và đau đớn.
"Lạc Khê!" Như Ý thở hổn hển chạy đến, ôm lấy cô từ phía sau. "Trời ơi mày sao thế? Sao tự nhiên mày khóc? Mày không sao chứ?" Lạc Khê không trả lời, chỉ lắc đầu nhẹ. Cô vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy đã khép lại, như thể nhìn vào một cánh cổng dẫn đến quá khứ, nơi tất cả những giấc mơ và nỗi đau của cô bắt đầu. Cô đã có trong tay chiếc cúp vàng danh giá nhất, đã đứng trên đỉnh cao của danh vọng, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy mình trống rỗng hơn bao giờ hết. Hình ảnh Minh Viễn, lạnh lùng và xa cách, cứ ám ảnh trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở rằng có những vết sẹo không bao giờ lành lại. Cô biết, đêm nay, giấc ngủ sẽ lại là một cuộc chiến không hồi kết.
Minh Viễn. Anh ta đã trở lại. Và mọi thứ sẽ không bao giờ như trước nữa.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Kiềm chế cảm xúc, quay lại với công việc.
An toàn
🔥
Đuổi theo anh, đối mặt với quá khứ.
Táo bạo
✨
Liên lạc với luật sư điều tra về anh.
Bất ngờ
6
Mùi Hương Đánh Thức Dĩ Vãng
4,013 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mùi Hương Của Quyền Lực
8,024 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ký Ức Sập Đến Giữa Tiệc Đêm
12,532 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dây Chuyền Ký Ức Đau Lòng
8,345 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hương Ký Ức Gọi Về
6,868 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hương Khói Cũ Vờn Đêm
12,205 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hương Khói Ám Ảnh Quay Về
11,351 từ
🔒 Đăng nhập
13
Phía Sau Nụ Cười Sắt Đá
13,727 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bản Giao Hưởng Trong Đêm Đen
7,186 từ
🔒 Đăng nhập
15
Gặp Lại Dưới Ánh Đèn
12,115 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đối Đầu Dưới Ánh Pha Lê
10,250 từ
🔒 Đăng nhập
17
Khúc Dạo Đầu Của Màn Kịch Cuối
10,384 từ
🔒 Đăng nhập
18
Giữa Ánh Đèn Và Vực Sâu
9,921 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Hứa Giữa Ngàn Ánh Sáng
11,349 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ánh Sáng Danh Vọng, Trọn Vẹn Tình Yêu
12,992 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?