Cô là một cô giáo mầm non hiền lành, yêu trẻ, với cuộc sống bình dị và tràn ngập tiếng cười. Anh là một tay đua xe nổi tiếng, sống cuộc đời tốc độ, mạo hiểm và đầy rủi ro. Hai thế giới hoàn toàn khác biệt ấy va chạm khi con trai của anh trở thành học trò của cô. Từ những cuộc gặp gỡ tại trường, họ dần tìm thấy sự đồng điệu, và tình yêu chớm nở giữa những tiếng cười trẻ thơ và tiếng động cơ gầm rú.
Tiếng động cơ gầm nhẹ, khô khốc như tiếng hổ đói, xé toang sự yên bình vốn có của sân trường mầm non Hoa Hướng Dương vào buổi chiều tan học. Như Ý đang cúi xuống buộc lại dây giày cho bé An, đôi tay thoăn thoắt giữa những lọn tóc mềm mại của con bé, chợt khựng lại. Một chiếc xe thể thao màu đen tuyền, bóng bẩy đến mức phản chiếu cả ánh mặt trời chói chang của Sài Gòn, chậm rãi lướt vào cổng trường, vượt qua hàng rào xe máy và ô tô gia đình đang xếp hàng ngay ngắn. Mùi khói xe pha lẫn hương da thuộc đắt tiền phả vào không khí, át đi cả mùi phấn rôm trẻ thơ và hương trà lài phảng phất từ căn tin. Mắt cô giáo mở to. Bình thường, phụ huynh nào cũng chạy xe rất từ tốn khi vào trường, sợ làm phiền giấc ngủ của các bé lớp nhà trẻ hay phá vỡ sự tĩnh lặng của khu vườn cổ tích. Chiếc xe này thì khác. Nó dừng phịch ngay giữa sân, gần như chắn ngang lối đi chính, tựa như một vật thể lạ vừa rơi xuống từ một thế giới khác. Một đứa trẻ chừng năm tuổi đang ôm chân cô giáo Thảo, mắt tròn xoe, chỉ vào chiếc xe bằng một ngón tay búp măng nhỏ xíu, "Cô Thảo ơi, xe... xe đẹp quá!"
Như Ý đứng thẳng dậy, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết khi nói với bé An, "An ngoan, con cứ đứng đây với cô thêm một chút nhé." Cô bước về phía chiếc xe, từng bước chân nhẹ nhàng trên nền sân lát gạch bông quen thuộc. Cánh cửa xe bật mở, một người đàn ông bước ra. Bóng lưng anh ta cao lớn, che khuất một phần ánh nắng chiều, tạo thành một cái bóng đổ dài trên sân trường. Hơi thở Như Ý khựng lại. Anh ta vận một chiếc áo sơ mi đen tuyền, cổ áo mở hờ, để lộ một phần xương quai xanh rắn rỏi. Mùi đàn hương và chút khói thuốc lá nhàn nhạt vấn vương trong không khí, càng khiến anh ta trở nên khó gần. Đôi mắt Như Ý không dám nhìn thẳng vào gương mặt bị che khuất một nửa bởi kính râm đen, nhưng cô cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, gai góc tỏa ra từ người anh ta. Giữa tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ và tiếng chim hót líu lo trên cành phượng vĩ, sự xuất hiện của người đàn ông này giống như một nốt nhạc lạc điệu, một bản rock metal chát chúa giữa bản giao hưởng đồng quê. Cô nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Người đàn ông tháo kính râm, để lộ đôi mắt sắc lạnh, đen như mực tàu, quét qua sân trường rồi dừng lại trên người Như Ý. Ánh nhìn đó không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ là sự dò xét và một chút gì đó cố hữu của sự xa cách. Cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại. Cô giáo mầm non không sợ bất cứ phụ huynh nào, dù họ có lạnh lùng hay khó tính đến đâu. "Chào anh," Như Ý mỉm cười, nụ cười chuyên nghiệp và ấm áp như thường lệ. "Anh tìm ai ạ? Hay là anh đến đón bé nhà mình?" Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, cố gắng không để sự ngỡ ngàng ban đầu chi phối. Ánh nắng chiều hắt lên gò má cô, làm nổi bật đường nét thanh tú và mái tóc búi gọn gàng. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn thoát ra ngoài. "Tôi là Lâm Phong." Giọng anh trầm khàn, như tiếng cát sỏi bị nghiền nát, khô khốc và đầy uy quyền. "Tôi đến đón Đăng Khoa."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cái tên "Đăng Khoa" vừa bật ra khỏi môi Lâm Phong, Như Ý cảm thấy một luồng điện chạy qua cơ thể. Cô biết Đăng Khoa, một cậu bé mới chuyển trường đến lớp Lá của cô cách đây hai tuần. Đăng Khoa là một đứa trẻ đặc biệt: ít nói, trầm tính, luôn giữ một khoảng cách vô hình với mọi người, ánh mắt luôn mang theo một nỗi buồn xa xăm. Cô đã dành rất nhiều thời gian để cố gắng tiếp cận cậu bé, nhưng dường như tất cả đều vô ích. Bây giờ, khi đối diện với người cha của cậu bé, Như Ý phần nào hiểu được nguyên nhân. Lâm Phong không nói nhiều, chỉ đơn giản là nhắc lại cái tên, nhưng ánh mắt anh ta đã lộ ra một tia sắc bén hơn, như muốn thăm dò phản ứng của cô. Một mùi hương đặc trưng của xăng xe và mồ hôi nam tính khô đọng lại trong không khí, hòa lẫn với mùi phấn rôm em bé. Như Ý cố gắng duy trì nụ cười trên môi, nhưng khóe miệng cô hơi cứng lại. "À... là ba của bé Đăng Khoa." Cô lặp lại, như để tự thuyết phục bản thân. "Vâng, mời anh vào trong. Bé Đăng Khoa đang ở lớp với các bạn. Để tôi gọi bé ra ạ."
Như Ý quay người, cảm nhận ánh mắt Lâm Phong vẫn dõi theo sau lưng, nặng trĩu và đầy áp lực. Cô bước nhanh hơn, tiếng giày bệt của cô lướt trên nền gạch, cố gắng dập tắt tiếng tim đập hỗn loạn của mình. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô tự nhủ, giọng nói bên trong đầu vang vọng. Cô bước vào lớp Lá, nơi các bé đang chuẩn bị dọn dẹp đồ chơi. Đăng Khoa đang ngồi một mình ở góc phòng, tỉ mẩn xếp những khối gỗ thành một tòa tháp cao vút. Cậu bé là một họa sĩ tài năng với những bức tranh trừu tượng đầy màu sắc, nhưng lại hiếm khi nở nụ cười. "Đăng Khoa ơi, ba con đến đón rồi này." Như Ý nhẹ nhàng gọi, giọng cô ngọt ngào như rót mật vào tai. Đăng Khoa ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, đen láy lướt qua cô giáo rồi nhìn ra cửa lớp. Khi thấy bóng dáng cao lớn của Lâm Phong đang đứng tựa vào khung cửa, tay khoanh trước ngực, cậu bé khựng lại. Khối gỗ trong tay rơi xuống, tạo ra một tiếng "cộp" nhỏ, vang vọng giữa không gian bỗng dưng trở nên im ắng.
Lâm Phong không nói gì, chỉ đơn giản là đứng đó, đôi mắt vẫn sắc lạnh nhìn vào đứa con trai mình. Như Ý cảm thấy có gì đó không ổn. Không có sự hào hứng của một đứa trẻ khi gặp ba, cũng không có sự vội vã của một người cha muốn ôm con vào lòng. Chỉ có sự xa cách. Đăng Khoa chậm rãi đứng dậy, nhặt khối gỗ lên, cẩn thận đặt lại vào giỏ đồ chơi. Cậu bé không nhìn Lâm Phong, cũng không nhìn Như Ý, cứ thế lẳng lặng bước về phía ba mình. Tiếng bước chân non nớt của Đăng Khoa vang lên đều đặn trên sàn gỗ, tạo nên một nhịp điệu buồn bã. Như Ý quan sát cảnh tượng đó, tim cô thắt lại. Một sự trống rỗng vô hình bao trùm lấy hai cha con họ. Cô muốn nói gì đó, muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn. Lâm Phong đưa tay ra, không phải để nắm lấy tay con, mà chỉ là một động tác ra hiệu, như ra lệnh. Đăng Khoa không chần chừ, nắm lấy bàn tay to lớn của ba.
Khoảnh khắc bàn tay nhỏ bé của Đăng Khoa chạm vào tay Lâm Phong, Như Ý thấy một tia co thắt rất nhỏ thoáng qua trên gương mặt người đàn ông. Một tia sáng yếu ớt, thoáng qua nhanh như chớp, trước khi đôi mắt anh ta trở lại vẻ lạnh lùng như cũ. Cả hai cha con quay lưng bước đi, không một lời chào tạm biệt. Như Ý đứng lặng lẽ ở cửa lớp, nhìn theo bóng lưng của họ. Mùi đàn hương và khói xe lại thoảng qua mũi cô, gợi lên cảm giác về một thế giới hoàn toàn khác, xa lạ và đầy nguy hiểm. Cô cảm thấy một sự thôi thúc không rõ ràng, một nỗi băn khoăn về Đăng Khoa, về Lâm Phong, về mối quan hệ giữa họ. Tại sao một đứa trẻ lại không thể hiện niềm vui khi gặp ba? Và tại sao một người cha lại không có một nụ cười, một lời hỏi han nào dành cho con?
Ngày hôm sau, Như Ý vẫn không ngừng nghĩ về cha con Lâm Phong. Cô giáo Phượng, bạn thân và đồng nghiệp của cô, lắc đầu khi Như Ý kể lại chuyện. "Trời ơi mày ơi, đúng là nhìn mặt bắt hình dong mà," Phượng nói, giọng đầy vẻ châm biếm, nhấm nháp ly cà phê sữa đá mát lạnh. "Tao đã bảo rồi, mấy ông ba đẹp trai ngời ngời mà lạnh như băng ấy, bên trong chắc chắn có vấn đề." Mùi cà phê sữa đá đậm đặc lan tỏa trong không khí, hòa với mùi bánh mì nướng của quán cà phê vỉa hè quen thuộc. "Mày đừng có nói vậy, Phượng," Như Ý nhíu mày, đưa tay miết nhẹ vào vành ly. "Chắc họ có chuyện gì đó thôi. Đăng Khoa rất ngoan, nhưng con bé cứ lầm lì. Anh ta cũng vậy." Cô cảm thấy một nỗi xót xa vô cớ cho Đăng Khoa.
Phượng thở dài, gõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn. "Thôi đi bà. Đẹp trai thì đẹp thật, nhưng cái vẻ lạnh lùng ấy làm tao thấy ớn. Mà mày để ý không, cái mùi nước hoa của ổng, lạ lắm, pha với mùi gì đó khó tả, như mùi kim loại ấy." Phượng đưa tay lên ngửi ngửi không khí. "Nó ám vào không khí luôn ấy." Như Ý cười khẽ, "Mày cứ làm quá." Nhưng trong lòng, cô cũng thừa nhận có gì đó rất khác lạ ở Lâm Phong. Hơi lạnh toát ra từ anh ta, xen lẫn với mùi hương xa xỉ, tạo nên một sự mâu thuẫn đầy hấp dẫn. Sau giờ làm, Như Ý quyết định ở lại một mình trong lớp, sắp xếp lại giáo cụ và chuẩn bị bài giảng cho ngày mai. Tiếng mưa lất phất rơi trên mái tôn, tạo nên một giai điệu buồn bã. Cô lấy ra quyển sổ tay của Đăng Khoa, lật giở từng trang. Những bức vẽ của cậu bé đều là những hình ảnh tối màu, với những nét cọ mạnh mẽ, đôi khi là những vệt màu đỏ như máu.
Cô lướt ngón tay trên một bức vẽ hình người. Nó là một hình bóng mờ ảo, không rõ nét, nhưng ánh mắt lại được vẽ rất kỹ, đen láy và trống rỗng. Như Ý cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc cánh tay. Cô chợt nhớ lại ánh mắt của Lâm Phong. Hoàn toàn giống nhau. Một cảm giác bất an len lỏi vào tâm trí cô. Đăng Khoa đã vẽ gì đây? Có phải là Lâm Phong không? Nếu vậy, tại sao lại là một hình bóng mờ ảo và đôi mắt trống rỗng như thế? Cô bỗng nghe thấy tiếng "cạch" nhẹ từ cửa sổ. Cửa sổ mở hé, gió lùa vào làm rèm cửa bay phần phật. Như Ý giật mình ngẩng đầu. Cô đã khóa cửa lớp cẩn thận trước khi ở lại. Ai đó đã mở cửa sổ? Hay là gió? Cô nhíu mày, tim đập nhanh hơn. Cô đứng dậy, bước về phía cửa sổ, đôi mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của khu vườn nhỏ bên ngoài. Không có ai.
Như Ý quay lại bàn làm việc, ánh mắt vẫn không rời khỏi cửa sổ. Cô rụt rè đưa tay chạm vào khung cửa sổ còn hơi ẩm ướt vì nước mưa. Không có dấu hiệu cạy phá. Có lẽ là cô quên khóa thật. Cô tự trấn an bản thân, cố gắng xua đi cảm giác bất an. Nhưng khi cô nhìn lại quyển sổ của Đăng Khoa, cô lại thấy một điều kỳ lạ. Một mảnh giấy nhỏ, gấp gọn gàng, được kẹp vào giữa trang vẽ hình người mờ ảo đó. Mảnh giấy không có dòng chữ nào, chỉ có một hình vẽ đơn giản: một chiếc xe đua nhỏ màu đen, và bên cạnh là một hình trái tim bị xé toạc. Như Ý cầm mảnh giấy lên, đầu ngón tay run nhẹ. Tim cô co thắt lại, như có ai đó đang siết chặt nó. Có phải Đăng Khoa đã vẽ nó không? Hay là... ai đó đã đặt nó vào đây? Tiếng mưa rơi bên ngoài bỗng trở nên nặng hạt hơn, như muốn nhấn chìm cả tiếng lòng cô đang hỗn loạn.
Như Ý đưa mảnh giấy nhỏ lên sát mũi. Một mùi hương thoang thoảng, rất quen thuộc nhưng cô không thể gọi tên. Nó không phải mùi phấn rôm, cũng không phải mùi trà lài. Nó là một mùi hương mạnh mẽ, hơi nồng, phảng phất chút kim loại và... đàn hương. Mùi hương đặc trưng của Lâm Phong. Cô bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Màn đêm đã buông xuống, khu vườn trở nên tối om, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ hành lang hắt vào. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Cô chắc chắn mình đã khóa cửa sổ. Và mùi hương này. Hơn nữa, Đăng Khoa không thể tự ý để lại mảnh giấy này mà không có dấu vết. Một suy nghĩ đáng sợ len lỏi trong tâm trí cô: liệu Lâm Phong có quay lại trường sau khi cô đã khóa cửa? Và anh ta đã làm gì ở đây?
Cô gấp mảnh giấy lại, siết chặt trong lòng bàn tay. Điều gì đang xảy ra với Đăng Khoa? Với Lâm Phong? Với chính cô? Cô nhìn quanh căn phòng trống trải, lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều. Bức vẽ hình trái tim bị xé toạc trên mảnh giấy nhỏ như một lời cảnh báo, một điềm báo về điều gì đó sắp sửa xảy ra. Trong sâu thẳm, Như Ý biết rằng từ giây phút chiếc xe đen tuyền đó gầm rú vào sân trường, cuộc đời bình yên của cô đã không còn như trước nữa. Có một sợi dây vô hình đã kết nối cô với cha con họ, và sợi dây đó mang theo một bí mật đen tối, một nỗi đau không lời. Cô muốn thoát ra, muốn trở lại với thế giới của những tiếng cười trẻ thơ và mùi phấn rôm quen thuộc. Nhưng ánh mắt trống rỗng của Đăng Khoa, và cái lạnh lẽo khó hiểu từ Lâm Phong, cứ ám ảnh cô, không buông tha. Mảnh giấy trong tay cô nóng ran, như một cục than hồng đang âm ỉ cháy.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Gấp mảnh giấy lại, coi như không có chuyện gì, tiếp tục cuộc sống bình thường.
An toàn
🔥
Tìm cách gặp Lâm Phong để hỏi rõ về mảnh giấy và tình trạng của Đăng Khoa.
Táo bạo
✨
Âm thầm điều tra về Lâm Phong và Đăng Khoa để tìm ra sự thật đằng sau.
Bất ngờ
6
Khoảnh Khắc Vỡ Ốp
8,382 từ
🔒 Đăng nhập
7
Điểm Bùng Phát
11,404 từ
🔒 Đăng nhập
8
Một Lời Hứa Bị Đánh Cắp
12,313 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ánh Mắt Đêm
10,762 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Sẹo Trong Mưa
10,083 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Hứa Giữa Mưa Đêm
10,403 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Tối Sau Ánh Đèn
9,707 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Thú Tội Đêm
8,498 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vết Sẹo Của Tốc Độ
13,155 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đường Đua Của Quá Khứ
11,899 từ
🔒 Đăng nhập
16
Chân Trần Trên Đường Đua
10,271 từ
🔒 Đăng nhập
17
Nơi Tốc Độ Tan Chảy
11,445 từ
🔒 Đăng nhập
18
Đường Đua Ác Nghiệt
12,297 từ
🔒 Đăng nhập
19
Tiếng Gầm Định Mệnh
12,719 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bến Đỗ An Nhiên
9,754 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?