Xuân vươn vai, ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ khiến phòng ngủ nhỏ của cô trở nên sáng bừng. Mùi cà phê thơm phức từ gian bếp vọng lại, làm trái tim cô ấm áp hơn. Bước chân xuống giường, cô lướt tay qua những trang sách vương vãi trên bàn học. Mọi thứ đều bình thường như mọi ngày, nhưng trong lòng Xuân lại trào dâng một cảm xúc kỳ lạ, giống như cái ngày cô quyết định viết lá thư bí mật gửi cho hoàng tử trong mơ.
Ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, Xuân cầm chiếc bút bi màu xanh, đầu ngón tay lướt nhẹ qua trang giấy trắng. "Chào hoàng tử của em," — câu mở đầu ngây thơ khiến cô mỉm cười. Cảm giác phấn khích như trẻ con lần đầu tiên viết thư cho người mình mến. Không biết vì sao, hình ảnh một chàng trai lãng tử với nụ cười thu hút luôn hiện hữu trong tâm trí cô. Tuy nhiên, thực tế lại không như mơ, bởi hoàng tử ấy chỉ là một ảo ảnh — một hình tượng hoàn hảo mà từ trước tới nay cô chỉ dám vẽ lên trong đầu.
“Đồ ngốc!” Xuân tự mắng mình, tay lật nhanh những trang nhật ký, nơi cô ghi lại những suy nghĩ ngốc nghếch về mối tình đơn phương. “Thư này chỉ là trò chơi thôi mà.” Nhưng khi nhìn về phía cửa sổ, đôi mắt cô vô tình bắt gặp Hòa — hàng xóm kế bên. Chàng trai cao ráo, có vẻ ngoài thô lỗ, luôn hách dịch và không mấy khi chào hỏi cô. Xuân lắc đầu, xua tan hình ảnh khó chịu ấy đi. “Không liên quan, chỉ là một trò chơi, phải không?”
Khi bức thư được gửi đi, Xuân cảm thấy như một cơn bão hạnh phúc đang cuộn trào trong lòng. Cô không biết rằng, Hòa, kẻ mà cô luôn nghĩ là kẻ thô lỗ, chính là người nhận bức thư đó.
“Cái gì đây?” Hòa nhăn mặt khi mở bức thư, mắt anh lướt qua dòng chữ mà Xuân viết. Những lời ngọt ngào, những ước mơ trẻ con, tất cả đều khiến một phần nào đó trong anh động lòng. Nhưng lý trí lại lên tiếng, "Đây chỉ là trò đùa, không có gì đâu." Anh nhét bức thư vào túi áo, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Cả ngày trôi qua, sự tò mò của Hòa như ngọn lửa bùng cháy. Mỗi lần nghĩ đến lá thư, anh lại không ngừng tự hỏi: "Ai viết cho mình?" Còn Xuân, sau khi gửi bức thư, vào những buổi tối, lại luôn dõi mắt ra cửa sổ, hy vọng sẽ nhìn thấy hình dáng của hoàng tử trong mơ.
“Trời ơi, mày có biết Hòa nhận được bức thư không?” Nhi, bạn thân của Xuân, hỏi với giọng đầy phấn khích, như thể đang chờ đợi một cuộc phiêu lưu nào đó. Xuân chỉ có thể nhún vai, lòng tràn đầy hồi hộp và lo lắng. “Biết đâu, hắn sẽ cười nhạo mình!”
