Anh ta là định mệnh, hay là lưỡi hái tử thần?
Cố Sanh
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Trăng Máu — Đọc thử miễn phí
Mùi tanh nồng xộc thẳng vào khoang mũi, đánh thức Như Ý khỏi cơn mơ màng trong căn hầm bỏ hoang của tòa nhà cũ. Cô giật mình, đôi mắt trợn tròn cố gắng xuyên qua màn đêm đặc quánh, nhưng chỉ có thể nhận ra cái lạnh buốt xương tủy không phải từ gió lùa qua những khe cửa mục nát, mà là cái lạnh thấm đẫm từ thứ mùi đó. Nó quen thuộc một cách rợn người, cái mùi cô từng ngửi thấy trong một buổi chiều mưa tầm tã cách đây mười năm, khi tai nạn giao thông cướp đi ánh sáng cuối cùng của gia đình cô. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô lẩm bẩm, hơi thở dồn dập phả ra khói trắng trong không khí ẩm ướt, tự trấn an mình bằng những lời vô nghĩa. Ngón tay cô run rẩy mò mẫm chiếc điện thoại trong túi quần jeans, ánh sáng yếu ớt từ màn hình chợt lóe lên, đủ để cô thấy một vệt đỏ sẫm loang lổ trên bức tường xi măng ẩm mốc, rồi kéo dài xuống nền gạch vỡ nát. Tim cô co thắt một cái, như ai đó đang vắt khô nó ra, nỗi sợ hãi từ từ bò lên cổ họng, chặn đứng mọi tiếng thét định thoát ra. Một tiếng động khẽ vang lên phía cuối hành lang, và bóng một người đàn ông chợt xuất hiện.
Bóng hình đó cao lớn, sừng sững tựa bức tường thành giữa màn đêm, và bước chân anh ta không hề tạo ra tiếng động, như một bóng ma lướt đi trên nền gạch vỡ. Như Ý siết chặt điện thoại trong lòng bàn tay, cố gắng điều hòa hơi thở đang trở nên gấp gáp, nhưng lồng ngực cô vẫn phập phồng như muốn vỡ tung. Cô không thể nhìn rõ mặt anh ta trong bóng tối, chỉ thấy vầng trăng khuyết treo lơ lửng ngoài ô cửa sổ hắt vào một chút ánh sáng bạc, đủ để soi rõ đường viền chiếc áo vest đen mà người đàn ông đang khoác. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ phía anh ta, lẫn trong không khí ẩm mốc và mùi tanh kim loại, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, vừa sang trọng vừa rùng rợn. Cô lùi lại một bước, chân vấp phải mảnh vỡ nào đó, tạo ra tiếng động khô khốc trong tĩnh mịch. "Ai đó?" Như Ý khẽ lên tiếng, giọng nói khô khốc đến bất ngờ, cố gắng che giấu sự hoảng loạn đang nuốt chửng mình. Bóng người đàn ông khựng lại.
Anh ta không đáp lời, chỉ đứng đó, đôi mắt đen như đáy vực sâu trong màn đêm nhìn thẳng về phía cô, khiến Như Ý cảm thấy như mình đang bị đóng băng tại chỗ. Một luồng gió lạnh từ đâu đó thổi qua, làm những sợi tóc mai của cô bay lòa xòa trước mặt, và cô có thể cảm nhận rõ ràng từng gai ốc nổi lên trên cánh tay trần. Người đàn ông từ từ tiến lại, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, như thể không gian xung quanh anh ta đang bị nén chặt. Cô cố gắng lùi thêm, nhưng lưng cô đã chạm vào bức tường lạnh lẽo, không còn lối thoát. "Anh... anh là ai? Sao anh lại ở đây?" Cô hỏi dồn dập, lời nói đứt quãng, vị cà phê đắng ngắt mà cô vừa uống buổi tối vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, giờ hòa lẫn với vị mặn của nỗi sợ hãi. Ánh mắt anh ta vẫn không rời cô, không một cử động thừa thãi nào trên khuôn mặt anh tuấn ẩn hiện trong bóng tối, nhưng cô có cảm giác như mọi ngóc ngách tâm hồn mình đang bị dò xét. Anh ta chậm rãi đưa một tay lên, ngón tay thon dài, xương xẩu, chỉ thẳng vào vệt đỏ trên tường.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Cô thấy gì?" Giọng anh ta trầm thấp, vang vọng trong không gian trống trải, như một bản nhạc giao hưởng buồn bã mà lạnh lẽo, khiến xương sống Như Ý rùng mình. Cô nhìn theo hướng ngón tay anh ta chỉ, vệt đỏ kia trong ánh trăng mờ càng trở nên đáng sợ hơn, giống như một lời nguyền rủa vô thanh. "Thấy... thấy máu," cô lắp bắp, nuốt nước bọt khan. Đầu óc cô quay cuồng, một phần muốn chạy trốn ngay lập tức, một phần khác lại bị sự tĩnh lặng đáng sợ của người đàn ông này giữ chân. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập lớn đến nỗi cô cứ ngỡ anh ta cũng có thể nghe thấy. Mùi máu tanh trong không khí dường như đặc quánh lại, quyện với mùi ẩm mốc của bức tường và cả mùi đàn hương từ anh ta, tạo thành một hỗn hợp khó tả khiến cô muốn nôn. Anh ta hạ tay xuống, bước thêm một bước nữa về phía cô, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vài gang tay. Như Ý có thể thấy rõ ánh mắt đen sâu thẳm của anh ta, nó không biểu lộ cảm xúc, nhưng lại mang một sự mãnh liệt khó hiểu, như thể đang ẩn chứa cả một thế giới bí mật bên trong.
"Cô làm gì ở đây?" Lần này, câu hỏi không còn là chất vấn, mà mang theo một chút ép buộc, một sự đòi hỏi cô phải trả lời. Như Ý hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, những lời tự nói với bản thân lại vang vọng trong đầu. "Mày là kiến trúc sư, mày đang khảo sát công trình. Đúng rồi, mày đang làm việc!" Cô ngẩng đầu, cố gắng đối diện với ánh mắt anh ta, dù lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. "Tôi là Như Ý, kiến trúc sư. Tôi... tôi đang khảo sát lại cấu trúc tòa nhà để lên phương án cải tạo. Chủ đầu tư yêu cầu tôi hoàn thành bản vẽ trước sáng mai." Cô nói một hơi dài, những lời nói trôi tuột ra khỏi miệng, có vẻ còn muốn che giấu cả nỗi sợ hãi. Cô cảm thấy gò má mình nóng bừng, một phần vì căng thẳng, một phần vì cái nhìn xuyên thấu của anh ta. Phía sau lưng, chiếc ba lô đựng bản vẽ và máy tính vẫn còn nặng trĩu, tạo thành một lớp chắn yếu ớt giữa cô và người đàn ông bí ẩn này. Anh ta khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng lại làm rung chuyển cả thế giới trong lòng Như Ý.
"Chủ đầu tư?" Anh ta lặp lại, giọng điệu có vẻ suy tư. Khóe môi anh ta chợt cong lên một đường rất nhẹ, chỉ hai milimet, nhưng đủ để Như Ý cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là một nụ cười không hề có ý nghĩa vui vẻ, mà ẩn chứa sự mỉa mai, hoặc có lẽ là một điều gì đó đáng sợ hơn. "Đúng vậy. Tôi làm việc cho công ty Alpha Design. Tôi đến đây theo lịch hẹn với anh Bằng, quản lý dự án." Cô nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể, dù tim vẫn đập loạn xạ như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Cô liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã gần mười hai giờ đêm. Không gian xung quanh chỉ còn tiếng gió rít qua những khung cửa sổ vỡ và tiếng tim cô đập. Mùi tanh dường như càng lúc càng đậm đặc, khiến cổ họng cô khô khốc. Anh ta không nói gì thêm, chỉ lướt ánh mắt từ cô sang vệt máu trên tường, rồi lại trở về cô, như thể đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. Sợi tóc vướng vào khóe môi cô, nhưng cô không dám đưa tay gỡ.
Cô bắt đầu thấy lạnh hơn, không phải vì nhiệt độ bên ngoài, mà là cái lạnh lan tỏa từ sự bí ẩn và nguy hiểm của người đàn ông này. "Anh... anh là ai?" Cô lặp lại câu hỏi của mình, nhưng lần này giọng cô nhỏ hơn, như một lời thì thầm lạc lối giữa màn đêm. Anh ta vẫn im lặng, ánh mắt anh tối hơn trong bóng đêm, đôi đồng tử như xoáy sâu vào linh hồn cô. Cô có cảm giác như mình đang bị một con mãnh thú săn mồi dò xét, và cô chỉ là con mồi yếu ớt không thể phản kháng. Mùi hương đàn hương thoảng qua mũi cô một lần nữa, quyến rũ đến lạ kỳ nhưng cũng đáng sợ đến tột cùng. Cô cố gắng nhớ lại, liệu anh Bằng có nhắc đến ai đó sẽ có mặt ở đây vào giờ này không, nhưng trong đầu cô chỉ là một mớ hỗn độn. Bỗng, anh ta đưa tay về phía cô, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vệt máu trên tường, rồi đưa lên gần mũi, khẽ hít một hơi. "Mới," anh ta thì thầm, giọng nói gần như không thể nghe thấy, nhưng lại có sức nặng ngàn cân.
Cổ họng Như Ý nghẹn lại, cả người cô đông cứng. Từ "mới" ấy như một tia sét đánh thẳng vào đại não cô, khiến mọi suy đoán kinh hoàng nhất chợt hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Mùi máu tươi. Tiếng động lạ. Bóng người bí ẩn. Anh ta biết. Anh ta không chỉ biết, mà có vẻ còn liên quan. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, siết chặt lấy chiếc điện thoại, chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Liệu cô có nên bấm gọi ngay bây giờ không? Nhưng nếu anh ta là... kẻ sát nhân, thì hành động đó có thể chọc giận anh ta. Ánh mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp — rồi nhìn xuống đôi giày của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế, cố gắng tránh né cái nhìn sắc lạnh kia. Anh ta nhìn chằm chằm vào cô, ánh sáng đèn pin từ điện thoại cô hắt lên gò má cao của anh, tạo ra những mảng sáng tối huyền ảo. Gương mặt anh ta đẹp như một tác phẩm điêu khắc, nhưng lại toát ra vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn đến đáng sợ. "Cô đừng nói cho ai biết cô đã thấy gì ở đây," anh ta lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ.
Như Ý ngẩng đầu lên, đôi mắt anh ta giờ đây nhìn thẳng vào cô, không còn sự dò xét hay mỉa mai, chỉ còn lại sự nghiêm nghị và một chút gì đó khó hiểu. Cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng mình. "Tại... tại sao?" cô hỏi, mặc dù trong lòng đã có câu trả lời. Anh ta quay người, ánh mắt lướt qua vệt máu một lần nữa, rồi dừng lại trên một góc khuất nơi có vẻ như một vũng nước nhỏ đã khô lại, để lại một vết ố sẫm màu. "Vì cô sẽ không muốn dính líu vào chuyện này." Giọng anh ta vẫn bình thản, nhưng câu nói ấy lại mang theo một sự đe dọa ngầm mà không cần phải biểu hiện ra ngoài. Cô cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì những lời anh ta nói, mà còn vì sự bình tĩnh đến đáng sợ khi anh ta đứng giữa hiện trường đầy mùi máu tanh. Gió từ cửa sổ thổi vào mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đêm Sài Gòn, khiến chiếc áo sơ mi mỏng của cô dính chặt vào da. Cô muốn nói gì đó để phản bác, để đòi hỏi sự rõ ràng, nhưng cổ họng cô khô rát, mọi ngôn từ đều mắc kẹt.
"Anh là ai?" Như Ý cố gắng hỏi lại, giọng nói khẽ rung lên. Anh ta không quay lại, chỉ đứng đó, bóng lưng vững chãi tựa núi, nhưng lại tỏa ra một hơi thở nguy hiểm đến kinh người. Cô có cảm giác nếu cô nói ra một từ sai, hoặc làm một hành động sai, thì cuộc đời cô sẽ hoàn toàn thay đổi. Tim cô đập rộn ràng, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà còn vì một sự tò mò điên cuồng đang trỗi dậy, kéo cô lại gần hơn với vực thẳm. Cô đã từng là một người mạnh mẽ, một cô gái không bao giờ lùi bước trước thử thách, nhưng trước người đàn ông này, mọi sự tự tin của cô đều tan biến như sương khói. Mùi gỗ đàn hương lại thoảng qua một lần nữa, quyến rũ đến mức cô muốn tiến lại gần hơn, để tìm hiểu xem đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là gì. Một tia sáng yếu ớt từ ngoài đường hắt vào, lướt qua gót chân của anh ta, nơi cô thấy một vết bụi bẩn nhỏ, màu nâu sẫm, trông rất lạ. Anh ta chợt quay đầu.
Đôi mắt đen thẳm của anh ta nhìn thẳng vào cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại có một sức hút chết người, như thể đang thôi miên cô. "Cố Sanh." Anh ta chỉ nói hai từ, nhưng cái tên đó lại vang vọng trong tâm trí Như Ý như một tiếng sấm sét giữa đêm hè. Cố Sanh. Cô chưa từng nghe cái tên này bao giờ, nhưng nó lại mang một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Tay anh ta chợt vươn ra, tốc độ nhanh như cắt, chạm nhẹ vào gò má cô, đầu ngón tay lạnh buốt khẽ lướt qua một giọt nước mắt vô thức đang chảy dài trên má cô. Vị mặn của nước mắt chợt tan trên đầu lưỡi, hòa lẫn với vị đắng của nỗi sợ hãi và sự bối rối. Cử chỉ đó quá bất ngờ, quá thân mật đối với một người lạ mặt vừa phát hiện cô tại một hiện trường có dấu vết máu, khiến Như Ý giật mình lùi lại. Trái tim cô nhảy lên thình thịch, đập mạnh đến nỗi cô cảm thấy như nó sắp vỡ tung. Cố Sanh không nói gì thêm, chỉ nhìn cô một lát, rồi quay người, hòa vào bóng đêm.
Như Ý đứng đó, một mình trong căn hầm lạnh lẽo, tay vẫn vô thức chạm lên gò má nơi anh ta vừa chạm vào. Cảm giác lạnh buốt vẫn còn vương vấn trên da thịt cô, như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Cô không biết anh ta đã đi đâu, hay bằng cách nào mà anh ta biến mất nhanh đến vậy, nhưng sự hiện diện của anh ta vẫn còn ám ảnh cả không gian. Mùi đàn hương vẫn thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về cuộc gặp gỡ định mệnh này. Cô nhìn xuống vũng máu loang lổ trên tường, rồi lại nhìn ra phía cuối hành lang nơi Cố Sanh vừa biến mất, trong lòng là một mớ bòng bong của nỗi sợ hãi, tò mò và cả một chút rung động kỳ lạ. Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giờ đây, cô không thể làm ngơ chuyện này. Không thể giả vờ như chưa từng thấy gì. Cô cần tìm hiểu, cần biết Cố Sanh là ai, và điều gì đã xảy ra ở đây. Cô nhấc chân bước về phía vệt máu, ánh sáng điện thoại lung lay trên tay. Cô muốn nhìn kỹ hơn.
Bỗng, điện thoại cô rung lên bần bật trong tay, khiến cô giật mình đánh rơi nó xuống nền gạch. Tiếng chuông inh ỏi vang vọng trong căn hầm tĩnh mịch, như một lời cảnh báo từ thế giới bên ngoài. Cô cúi xuống nhặt điện thoại, màn hình hiện lên tên "Thùy Linh" – cô bạn thân chí cốt. "Trời ơi Như Ý mày ơi! Bà Bằng vừa gọi tao. Tao đã nói mày đừng ở lại đó một mình mà!" Tiếng Thùy Linh the thé trong điện thoại, đầy vẻ lo lắng và tức giận. "Mày có sao không? Nghe nói bên đó vừa có... cảnh sát tới!"
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Bí Mật Hiện Hình
12,257 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Ảnh Dưới Đèn
8,045 từ
🔒 Đăng nhập
8
Phần 8
5,924 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Vết Đen Tối
13,870 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Ố Không Rửa Sạch
9,649 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mùi Hương Của Ác Quỷ
12,735 từ
🔒 Đăng nhập
12
Sự Thật Lạnh Giá
13,610 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vết Ố Không Rửa Sạch
12,853 từ
🔒 Đăng nhập
14
Giọt Máu Cuối Cùng
9,966 từ
🔒 Đăng nhập
15
Án Mạng Trong Lặng Im
11,660 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khoảnh Khắc Băng Giá
14,324 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lằn Ranh Sinh Tử
12,670 từ
🔒 Đăng nhập
18
Sự Thật Nơi Rèm Cửa
10,909 từ
🔒 Đăng nhập
19
Sự Thật Đẫm Máu
12,199 từ
🔒 Đăng nhập
20
Mối Lương Duyên Đẫm Máu
10,059 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?