Trong thế giới Tu tiên rộng lớn, vô số sinh linh tranh đoạt thiên địa tạo hóa,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Huyết Liên Mộ Địa: Khởi Đầu Của Một Phế Nhân — Đọc thử miễn phí
Mùi máu tanh nồng cùng độc vụ xanh biếc quyện chặt lấy nhau, như sợi xích vô hình xiềng xích linh hồn kẻ phàm phu, khiến từng hơi thở trở nên đặc quánh và khó nhọc. Trong cái vũng lầy lội dưới chân, thứ chất lỏng sánh đặc màu nâu sẫm nhấp nhô như những linh hồn u uất, mỗi bước chân đều kéo theo tiếng "tõm" ghê rợn, cùng với hương vị chua loét của xác chết đang phân hủy xộc thẳng vào cánh mũi. Lý Mạch, một thiếu niên gầy gò với đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên nghị đến khắc nghiệt, đang nằm rạp mình trong một kẽ đá ẩm ướt, cố gắng điều hòa hơi thở nặng nhọc của mình. Hắn đã ở đây, trong vùng U Đàm Chi Vực bị nguyền rủa này, suốt ba ngày ba đêm, chỉ để tìm kiếm một loại linh dược duy nhất có thể cứu vãn vận mệnh nghiệt ngã của hắn và gia tộc: U Đàm Huyết Liên.
Tiếng "roẹt... roẹt..." ma sát của vảy rắn khổng lồ dưới lớp bùn nhão lại vang lên, gần hơn, rõ ràng hơn. Một con Huyết Xà khổng lồ, thân dài hơn mười trượng, vảy đỏ như máu khô, đầu có hai cái sừng nhọn hoắt như ma quỷ, đang chậm rãi lướt đi, đôi mắt vàng khè lạnh lẽo quét qua từng ngóc ngách. Con ác thú này đã đạt tới Luyện Khí tầng bảy, linh trí không hề thấp, cảm nhận được hơi thở của "kẻ xâm nhập" nhưng vẫn chưa thể định vị chính xác. Lý Mạch nín thở, mỗi thớ thịt trên cơ thể đều căng cứng, cảm giác đau rát từ vết cắn xé trên vai trái như hàng ngàn mũi kim châm, nhưng hắn không dám cử động dù chỉ một li. Đây là cơ hội cuối cùng của hắn. Thất bại, không chỉ là cái chết, mà còn là sự chấp nhận một số phận còn bi thảm hơn cả cái chết: một phế nhân vĩnh viễn không thể tu tiên, một gánh nặng của gia tộc.
Lý Mạch nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Năm hắn mười tuổi, khi các huynh đệ, tỷ muội cùng trang lứa lần lượt mở được Đan Điền, cảm ứng linh khí, thì hắn lại nhận được một lời tuyên án tử hình từ vị Trưởng lão Kiểm mạch của Lý gia. "Kinh mạch bẩm sinh dị biến, linh khí khó thông, Đan Điền hỗn tạp... đây là Cửu U Phế Mạch, đứa bé này vĩnh viễn không thể tu luyện, chỉ có thể làm một phàm nhân." Lời nói ấy, như tiếng sét giữa trời quang, đã phá nát mọi ước mơ của một đứa trẻ. Phụ thân hắn, một tu sĩ Luyện Khí tầng chín, không thể tin nổi. Mẫu thân hắn, người dịu hiền nhất, đã ngất lịm. Gia tộc Lý thị, vốn chỉ là một nhánh nhỏ bé trong thế giới tu tiên rộng lớn, đã từng đặt rất nhiều kỳ vọng vào Lý Mạch bởi hắn có vẻ ngoài thông minh và ý chí kiên cường. Nhưng rồi, tất cả sụp đổ.
Từ đó, vị thế của Lý Mạch trong gia tộc tuột dốc không phanh. Hắn trở thành "phế vật", "gánh nặng", "vết nhơ". Những ánh mắt khinh miệt, những lời lẽ châm chọc, những cái vỗ vai thương hại giả tạo... tất cả đã khắc sâu vào tâm khảm hắn. Hắn không oán trách, chỉ lặng lẽ ôm lấy nỗi đau. Đêm đêm, khi mọi người chìm vào giấc mộng, hắn lại lén lút ngồi trong góc tối, cố gắng cảm ứng linh khí. Hắn thử hàng trăm loại công pháp, đọc hàng ngàn cuốn điển tịch cổ xưa, tìm kiếm bất kỳ tia hy vọng nào. Dù bị Cửu U Phế Mạch cản trở, dù linh khí mỗi khi nhập vào cơ thể đều như bị một vực sâu vô đáy nuốt chửng, hắn vẫn không từ bỏ. Hắn tin rằng, đạo của một tu sĩ không phải là việc đạt được sức mạnh tối thượng một cách dễ dàng, mà là con đường không ngừng vượt qua giới hạn của bản thân, là ý chí không bao giờ khuất phục trước số phận. Mỗi lần thất bại, mỗi lần kinh mạch đau đớn như bị xé toạc, hắn lại tự nhủ: "Nếu không thể có thiên phú, vậy hãy dùng sự kiên trì. Nếu không thể đi nhanh, vậy hãy đi xa. Đạo của ta, là đạo của kẻ phàm nhân tìm kiếm sự sống trong tuyệt vọng."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mãi đến năm mười lăm tuổi, sau vô số lần suýt tẩu hỏa nhập ma, Lý Mạch mới miễn cưỡng ngưng tụ được Đan Điền, chính thức bước vào Luyện Khí tầng một. Nhưng tiến độ của hắn quá chậm. Trong khi những người đồng trang lứa đã đạt Kim Đan, Nguyên Anh, thì hắn vẫn chật vật ở tầng Luyện Khí, và giờ đây, ở tuổi mười tám, hắn mới chỉ ở Luyện Khí tầng bốn. Cảnh giới này, ở U Đàm Chi Vực này, không khác gì tự sát.
Huyết Xà cuối cùng cũng dừng lại, cái đầu rắn khổng lồ chĩa thẳng về phía kẽ đá nơi Lý Mạch đang ẩn nấp. Một luồng linh lực mạnh mẽ từ đôi mắt nó quét tới, như một cơn sóng vô hình đập vào tâm trí Lý Mạch. "Bị phát hiện rồi!" Hắn thầm kêu lên một tiếng, không chút do dự, thân hình bật vọt ra khỏi chỗ ẩn nấp, tốc độ nhanh như một con thỏ bị săn đuổi.
"Ngao!" Huyết Xà gầm lên một tiếng hung tợn, cái miệng khổng lồ há rộng, lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn như dao găm, phun ra một luồng độc vụ xanh biếc. Độc vụ bay tới đâu, cây cỏ héo úa tới đó, bùn đất sủi bọt đen kịt. Lý Mạch đã chuẩn bị từ trước, tay phải nhanh chóng rút ra một tấm phù chú màu vàng úa. "Phù Tráo!" Hắn khẽ quát, linh khí trong Đan Điền vốn đã cạn kiệt lại bị ép buộc dồn vào tấm phù. Một màn sáng màu vàng nhạt lập tức hiện ra, bao bọc lấy thân thể hắn.
"Xoẹt!" Độc vụ chạm vào màn sáng, phát ra tiếng kêu xèo xèo như thịt nướng, màn sáng lập tức bị ăn mòn, khói xanh bốc lên ngùn ngụt. Lý Mạch cảm thấy một luồng đau rát xuyên qua màn sáng, thấm vào da thịt, khiến hắn phải cắn chặt răng để không kêu lên. Màn sáng chỉ chống đỡ được vài hơi thở đã gần như tan rã. Hắn biết, công kích của Huyết Xà không phải thứ hắn có thể chống đỡ trực diện. Hắn yếu hơn nó quá nhiều.
"Chỉ có thể dùng địa hình!" Lý Mạch quyết định nhanh như chớp. Hắn không có pháp bảo cao cấp, không có công pháp bá đạo. Thứ hắn có, chỉ là một chút linh khí còm cõi, sự cẩn trọng khắc sâu vào máu thịt của một "phàm nhân tu tiên", và cái đầu biết suy nghĩ. Nơi đây là U Đàm Chi Vực, địa hình phức tạp, những hốc đá, vũng bùn, và những cây cối mục nát chen chúc. Hắn đã dành ba ngày để nghiên cứu địa hình, tìm kiếm nơi có thể ẩn nấp và phản công.
"Vút!" Lý Mạch lao tới một cái hốc đá sâu hoắm, thân hình uyển chuyển lách vào trong. Huyết Xà không ngừng gầm gừ, thân thể khổng lồ của nó quá lớn để chui vào trong cái hốc. Nó dùng cái đầu rắn khổng lồ đập mạnh vào vách đá, khiến đá vụn văng tung tóe, đất đá rung chuyển dữ dội. Lý Mạch bị chấn động đến tai ù đi, máu từ vết thương cũ lại rỉ ra. Hắn biết, nếu cứ cố thủ trong đây, sớm muộn gì cũng bị con quái vật này phá nát.
"Là lúc này!" Đôi mắt Lý Mạch lóe lên tia sáng. Hắn đã nhìn thấy nó, Huyết Liên Mẫu, hay còn gọi là U Đàm Huyết Liên, vật hắn cần. Nó đang nở rộ trên một tảng đá nhỏ nhô ra giữa một hồ độc dịch gần đó, cách vị trí của Huyết Xà không xa. Con rắn này canh giữ nó, nó không muốn rời đi. Đây chính là điểm yếu của nó.
Tay Lý Mạch nhanh chóng lướt trên một viên ngọc bội cổ xưa, vốn là di vật của tổ phụ hắn, một pháp bảo phòng ngự cấp thấp, nhưng lại có khả năng kích hoạt một luồng khí lạnh cực độ. "Cửu Hàn Băng Khí!" Hắn thì thầm, linh khí trong Đan Điền gần như bị hút cạn. Viên ngọc bội lóe sáng, một luồng khí lạnh buốt xương lập tức bùng nổ, bao phủ lấy vùng đất xung quanh, khiến cả độc vụ cũng như bị đông cứng lại trong giây lát.
Huyết Xà vốn là loài máu nóng, bị khí lạnh đột ngột tấn công, thân thể nó lập tức chậm lại, lớp vảy đỏ như phủ một lớp sương trắng. Con ác thú gầm lên giận dữ, vẫy đuôi quật mạnh vào vách đá, tạo ra một cơn chấn động kinh hoàng. Nhưng đúng lúc đó, Lý Mạch đã lao ra, không phải về phía Huyết Liên, mà là về phía một vũng độc dịch gần chân con Huyết Xà.
"Ngươi nghĩ ta sẽ bỏ chạy sao?" Lý Mạch mỉm cười khẩy, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu và linh khí. "Phong Nhận Thuật!" Tay hắn kết ấn nhanh như chớp, ba đạo phong nhận xanh biếc sắc bén như dao cạo xé gió lao về phía đôi mắt vàng khè của Huyết Xà. Nó là một con rắn, mắt là điểm yếu.
"Xẹt! Xẹt! Xẹt!" Phong nhận tuy yếu ớt, nhưng đã được Lý Mạch luyện tập đến mức tinh xảo, nó bay với quỹ đạo khó lường, tránh né được lớp vảy cứng rắn và nhằm thẳng vào đôi mắt. Huyết Xà không ngờ kẻ yếu ớt này lại dám phản công, và lại công kích vào điểm yếu của nó. Nó rít lên đau đớn, vội vàng nhắm mắt lại. Một đạo phong nhận sượt qua mí mắt nó, xé rách một mảng da thịt, máu xanh biếc lập tức rỉ ra.
Cơn giận của Huyết Xà bùng lên như núi lửa. Nó điên cuồng vẫy đuôi, quật nát mọi thứ xung quanh. Lý Mạch lợi dụng lúc nó mất kiểm soát, lao vút tới tảng đá nơi U Đàm Huyết Liên đang nở rộ. Nhưng ngay khi hắn chạm tay vào cành sen, một cảm giác ớn lạnh từ phía sau ập đến.
"Hừ!" Huyết Xà đã tỉnh táo trở lại, nó nhìn thấy Lý Mạch đang hái U Đàm Huyết Liên, linh trí của nó mách bảo rằng kẻ này đang cướp đi thứ quan trọng của nó. Cái đuôi rắn khổng lồ, cứng như thép, lao tới, mang theo sức mạnh kinh người, đủ để đập nát một tảng đá lớn. Lý Mạch cảm nhận được luồng khí tức tử vong phả vào gáy. Không kịp suy nghĩ, hắn vứt ngay cành Huyết Liên vừa hái được vào túi trữ vật, đồng thời tung ra một pháp quyết cuối cùng.
"Địa Thích!" Hắn dồn nốt chút linh khí còn sót lại, niệm chú. Mặt đất dưới chân Huyết Xà đột nhiên rung chuyển dữ dội, hàng chục cây gai đất sắc nhọn như răng nanh từ bùn đất chọc thẳng lên, nhắm vào phần bụng mềm của con rắn.
"Keng! Keng! Keng!" Gai đất va vào lớp vảy cứng rắn, phát ra tiếng kêu chói tai. Một số gai xuyên qua được lớp vảy, găm vào da thịt của Huyết Xà, khiến nó gầm lên thảm thiết, cơn đau làm nó mất thăng bằng, thân thể khổng lồ đổ ập xuống, tạo ra một tiếng động vang dội khắp U Đàm Chi Vực. Đúng lúc đó, Lý Mạch đã kịp thời lăn mình tránh khỏi đòn tấn công của cái đuôi rắn, nhưng một mảnh đá văng ra đã cứa vào thái dương hắn, máu tươi lập tức chảy xuống che mờ một bên mắt.
Hắn loạng choạng đứng dậy, hô hấp dồn dập, cơ thể run rẩy. Huyết Xà, mặc dù bị thương nhưng vẫn chưa chết. Đôi mắt nó đỏ rực, ngập tràn sát khí, nhìn Lý Mạch như muốn nuốt sống hắn. Nó đang từ từ bò dậy, không gian xung quanh nó bắt đầu bị bóp méo bởi linh lực cuồng bạo. Huyết Xà đã bị chọc giận tới cực điểm, nó đang định vận dụng thần thông cuối cùng của mình, thứ sẽ thiêu rụi cả Lý Mạch và khu vực này thành tro bụi.
"Chết tiệt!" Lý Mạch rủa thầm, hắn đã kiệt sức. Linh khí trong Đan Điền đã cạn kiệt hoàn toàn, thậm chí ngay cả huyết khí cũng bắt đầu khô cạn. Hắn cảm nhận được cái chết đang đến gần. Nhưng khi nhìn thấy cành U Đàm Huyết Liên nằm yên trong túi trữ vật, một ý chí không tưởng đột nhiên bùng lên trong hắn. Hắn không thể chết! Hắn phải sống!
"Đạo của ta... là đạo của sinh tồn!" Hắn gằn lên, đôi mắt vốn đã mệt mỏi lại bùng lên ngọn lửa điên cuồng. "Nếu ngươi muốn ta chết, ta sẽ cho ngươi thấy... một phế nhân có thể làm gì!"
Hắn không còn sức để thi triển pháp thuật. Hắn chỉ còn một thứ: cái kiếm ngắn hoen rỉ đeo bên hông. Một thanh kiếm bình thường, nhưng hắn đã dùng linh khí của mình để bồi dưỡng nó trong suốt ba năm, dù yếu ớt, nó cũng đã mang theo một chút khí chất của linh kiếm.
Huyết Xà cuối cùng cũng vận dụng thần thông, một luồng huyết độc đen kịt, mang theo mùi tử vong n
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Huyết Vụ Ẩn Kỳ Trân
11,926 từ
🔒 Đăng nhập
7
Đạo Ý Tan Vỡ
5,278 từ
🔒 Đăng nhập
8
Huyết Khí Biến Sinh
8,600 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Trận Thần Điện
10,811 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tàn Trận Lộ Huyền Cơ
11,699 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tàn Phế Huyết Trận, U Hồn Thức Tỉnh
11,425 từ
🔒 Đăng nhập
12
U Hồn Khởi Vũ, Căn Nguyên Huyết Trận
12,604 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Trận Vấn Đạo
11,281 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vấn Đạo Chân Tâm
12,203 từ
🔒 Đăng nhập
15
Phá Độc, Vấn Chân Tâm
10,463 từ
🔒 Đăng nhập
16
U Minh Độc Vực, Đạo Tâm Phá Chướng
10,105 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vực Sâu Tuyệt Vọng, Đạo Tâm Chân Ngã
9,502 từ
🔒 Đăng nhập
18
Độc Vụ Thôn Phệ, Đại Mãng Giáng Trần
11,090 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vực Sâu Độc Mãng
11,674 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Lý Cửu Thiên Khai Mở
12,067 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?