**
Mặt trời đã lặn, những tia nắng cuối cùng lẻn qua những tán cây rậm rạp, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây. Trong không khí gần như tĩnh lặng của ngôi làng nhỏ ven sông, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng gà gáy xa xa. Nhưng không ai nhận ra rằng, trong sự yên bình ấy, sự thù hận và tình yêu đang chờ đợi cơ hội chạm trán.
Nguyễn Minh, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ cứng cáp, đứng trước cửa ngôi nhà gỗ của mình, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng nhiều nỗi niềm. Anh là người có tiếng trong làng, không chỉ vì nghề chài lưới mà còn do những câu chuyện về quá khứ của mình. Người ta biết đến anh như một người chồng mẫu mực, nhưng ít ai biết rằng trái tim của anh đang bị giằng xé giữa hai người phụ nữ.
“Minh! Anh có sao không?” Giọng nói dịu dàng của Hạnh vang lên từ trong nhà. Hạnh, vợ anh, là một người phụ nữ xinh đẹp, nhẹ nhàng như làn gió sớm mai. Nhưng trong lòng cô, sự nghi ngờ đã lên men từ lâu. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của chồng, sự xa cách mà anh không thể giấu diếm.
“Không sao đâu, chỉ là hơi mệt một chút.” Minh đáp lại, cố gắng nở một nụ cười, nhưng ánh mắt anh không thể giấu được sự bối rối.
Hạnh bước ra, mái tóc dài xõa trên vai, ánh mắt dò xét. “Anh có chuyện gì với người phụ nữ ấy không?”
“Người phụ nữ nào cơ?” Minh hỏi, nhưng trong lòng anh biết rõ là ai. Đó là Lan, một cô gái trẻ mới chuyển đến làng, với vẻ đẹp đầy quyến rũ và bí ẩn. Mọi người nói về cô bằng những giọng điệu khác nhau, nhưng điều đáng sợ là Lan có điều gì đó rất đặc biệt, một sức hút mà không ai có thể lý giải. Cô có bí mật mà chỉ có Minh mới hiểu.
“Em đã thấy anh đi cùng cô ấy.” Hạnh khẽ thốt lên, sự tức giận lẫn trong giọng nói.
“Anh chỉ giúp đỡ cô ấy thôi.” Minh bối rối, cảm giác tội lỗi xâm chiếm lấy tâm trí. “Cô ấy mới đến, cần một người chỉ đường.”
“Tại sao lại cần anh?” Hạnh gần như quát lên. “Có phải chính anh là người đã làm cô ấy tin tưởng? Anh có biết cô ấy đến từ đâu không?”
